Người Lữ Hành cô đơn

Rev. Nguyễn Ðức Huy chuyển dịch

Prepared for internet by Vietnamese Missionaries in Taiwan


5. Cô gái lấy chồng

Một lần khác, vào mùa xuân, tôi đi qua một làng và trọ tại nhà một linh mục. Ông là người tốt lành và chưa có gia đình. Tôi ở nhà ông ba ngày. Cuối cùng ông bảo tôi:

Lúc đầu tôi từ chối, nhưng vì lời năn nỉ của cha, tôi đồng ý ở lại làng cho đến cuối thu.

Lúc đầu tôi hài lòng. Nhưng rồi người ta tuôn đến nhà thờ. Người thì đến cầu nguyện, người khác vì tò mò, có người còn ăn trộm tiền dâng cúng nữa. Vì mỗi buổi chiều tôi đọc sách kinh nên vài người đến nói chuyện hay xin tôi đọc lớn cho họ nghe nữa.

Sau một thời gian, tôi để ý một cô gái thường đến cầu nguyện ở nhà thờ. Khi thì cô lẩm bẩm những lời kinh xa lạ, khi thì cô đọc những kinh trong mục lục. Tôi mới hỏi cô. Cô kể rằng mẹ cô là người chính thống nhưng cha cô thuộc một giáo phái không có giáo sĩ. Thế là tôi dậy cho cô kinh Lạy cha và Kính mừng. Tôi cũng dậy cô lời cầu nguyện của Chúa Giêsu mà sau đó cô rất thích.

Mùa hè hết. Nhiều người đến cầu nguyện hay đọc sách với tôi hay hỏi ý kiến tôi, coi tôi như phù thuỷ.

Cô gái mà tôi nói tới một hôm cũng đến và khóc ròng. Cô cho hay cha cô muốn gả cô cho một chàng trai thuộc giáo phái của ông. Nhưng cô cho rằng hôn nhân không có linh mục làm phép kể như không thành. Và cô muốn trốn khỏi nhà, nhưng tôi bảo cô:

Thời gian trôi qua, ồn ào, tôi lại muốn tiếp tục hành hương. Tôi tâm sự với vị linh mục:

Nhưng linh mục khuyên tôi ở lại.

Tôi trả lời:

Cha nói:

Sau khi nói chuyện cha để tôi ra đi.

Cách đó 10 cây số, tôi dừng lại qua đêm ở một làng kia. Tôi thấy một người đang hấp hối. Tôi khuyên người ta mời linh mục tới. Vì muốn chịu lễ nên tôi ở lại trong nhà. Khi tôi đợi ở cửa bỗng thấy cô gái làng bên đi tới. Ngày mai cô phải lấy chồng và hôm nay cô trốn đi.

Tôi trả lời:

Ðang nói thế, có bốn người đi xe song mã đến. Họ bắt cô gái và một người mang cô đi. Ba người khác trói tôi lại và dẫn tôi về làng.

Quan toà mãi chiều tối hôm sau mới tới. Ông cho tụ họp mọi người và đem tôi ra. Hình như ông nóng tính nên chưa kịp bỏ mũ, vừa ngồi vào bàn đã hỏi cha cô gái:

Sau đó ông đi ngủ.

Sáng hôm sau, hai cảnh sát đến lấy gậy đánh tôi và đuổi tôi đi.

Tôi cám ơn Chúa đã cho tôi chịu đau khổ cho Ngài. Trong suốt thời gian đó lời cầu nguyện của Chúa Giêsu luôn vang dội trong lòng tôi và an ủi tôi.

Cách đó bốn cây số tôi gặp mẹ cô gái đi chợ về.

Bà cho tôi bánh và bánh ngọt. Tôi tiếp tục hành trình.

Trời không mưa. Không muốn ngủ trong làng, tôi ngủ trên đống rơm ngoài ruộng.


Back to Vietnamese Missionaries in Taiwan Home Page