TIN MỪNG: Ga 6, 51 - 58
Khi
ấy Ðức Giê-su nói: "Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh
này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt
tôi đây, để cho thế gian được sống." Người Do-thái liền tranh
luận sôi nổi với nhau. Họ nói: "Làm sao ông này có thể cho
chúng ta ăn thịt ông ta được ?"
Ðức Giê-su nói với họ: "Thật, tôi bảo
thật các ông: nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các
ông không có sự sống nơi mình. Ai ăn thịt và uống máu tôi, thì được
sống muôn đời, và tôi sẽ cho người ấy sống lại vào ngày sau hết,
vì thịt tôi thật là của ăn, và máu tôi thật là của uống. Ai ăn
thịt và uống máu tôi, thì ở lại trong tôi, và tôi ở lại trong người
ấy. Như Chúa Cha là Ðấng hằng sống đã sai tôi, và tôi sống nhờ
Chúa Cha thế nào, thì kẻ ăn tôi, cũng sẽ nhờ tôi mà được sống như
vậy. Ðây là bánh từ trời xuống, không phải như bánh tổ tiên các
ông đã ăn, và họ đã chết. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn
đời."
SUY NIỆM:
1. Thánh Thể là Man-na mới của Giao Ước
Mới với Ít-ra-en Mới:
a) Trong cuộc
hành từ Ai-cập xuyên qua sa mạc khô cằn và nóng cháy hướng về miền
đất hứa, dân Ít-ra-en đã gặp phải những đe dọa nghiêm trọng đến sự
sống. Họ thiếu cả nước uống lẫn lương thực. Và giữa cơn khốn khó
ấy, họ chẳng biết trông cậy vào ai khác ngoài Gia-vê Thiên Chúa,
Ðấng đã ký kết giao ước và đã luôn trung tín với họ. Thiên Chúa đã
ban cho họ nước mát cũng như đã ban cho họ man-na là một thứ của ăn
lạ mà chính họ cũng như cha ông họ chưa bao giờ biết tới. Nhờ có
nước và man-na Thiên Chúa ban mà họ có đủ sức tiếp tục cuộc hành
trình. Nhận man-na mỗi buổi sáng, người Ít-ra-en ý thức rằng cuộc
sống của họ tùy thuộc vào Thiên Chúa. Họ cũng hiểu ra rằng con
người sống không phải chỉ nhờ cơm bánh mà còn nhờ vào Lời Hằng
Sống của Thiên Chúa.
b) Ðức Giê-su
đã dựa vào kinh nghiệm độc đáo ấy của dân mà nói về Thánh Thể.
Thánh Thể là Man-na mới cho một giai đoạn mới của lịch sự là Giao
Ước Mới. Man-na cũ nuôi dân qua sa mạc. Man-na mới nuôi người tín hữu
trong cuộc lữ hành về Quê Trời. Man-na cũ là một loại thức ăn nuôi
dưỡng thể xác. Man-na mới là lương thực thiêng liêng, nuôi dưỡng đời
sống tâm linh. Man-na cũ là lương thực chóng hư. Man-na mới là lương
thực không bao giờ hư nát.
2. Thánh Thể là
sự thể hiện Tình Yêu và Quyền Năng của Con Một Thiên Chúa làm
người:
a) Nếu chỉ vì
yêu thương và trung tín với dân riêng mà Thiên Chúa đã ban man-na để
cho họ khỏi bị đói trong sa mạc, thì cũng chỉ vì yêu thương và trung tín
với dân được tuyển chọn trong Giao Ước mới mà Ðức Giê-su ban Mình
Máu mình cho chúng ta. Trước hết và trên hết, Thánh Thể là sự kỳ
diệu của Tình Yêu của Con Một Thiên Chúa làm người, một Tình Yêu
đầy quyền năng và sáng tạo. Khi nghe Ðức Giê-su công bố về ý định
thiết lập Thánh Thể, các người Do-thái đã rất có lý khi nêu thắc
mắc trong sự kinh ngạc tột cùng: "làm
sao ông này có thể cho chúng ta ăn thịt ông ta được ? - làm sao ông
này có thể cho chúng ta uống máu ông ta được ?"
Ðức Giê-su
đã làm được điều mà con người không thể làm được. Ðức Giê-su đã
làm được điều mà con người không thể nghĩ ra được. Tình Yêu và Quyền
Năng làm nên Phép Thánh Thể. Vì thế khi rước Mình và Máu Ðức Giê-su
là chúng ta đón nhận Tình Yêu và Quyền Năng của Người, để Tình Yêu
và Quyền Năng ấy biến đổi chúng ta ! Chúng ta thử suy nghĩ và tự
hỏi: tại sao tôi đã Rước Lễ không biết bao nhiêu lần mà đời sống
của tôi không thay đổi được bao nhiêu, mà "vẫn như cũ": hẹp hòi, ích
kỷ, ươn lười, biếng nhác, đắm say tội lỗi, ghen tương, đố kỵ người
khác ?
b) Nhưng
chúng ta không chỉ đón nhận Tình Yêu và Quyền Năng của Thiên Chúa
cho riêng chúng ta và "nhốt chặt" Tình Yêu và Quyền Năng ấy nơi
chúng ta. Chúng ta phải sống Tình Yêu và Quyền Năng ấy trong đời
sống thường ngày của mình, bằng cách làm cho Tình Yêu ấy lan tỏa ra
chung quanh và làm cho Quyền Năng thần linh ấy tác động trên những
người mà chúng ta gặp gỡ tiếp xúc, trên các thực tại trần thế mà
chúng ta đụng tới.
3. Thánh Thể làm
nên cộng đoàn hiệp nhất những người cùng ăn một Bánh và cùng uống
một Chén:
a) Trong bài
đọc 2 có lời này của Thánh Phao-lô: "Bởi
vì chỉ có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh
ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể." Hệ quả
đương nhiên của Thánh Thể là tình hiệp thông, là sự hợp nhất, là
sự đoàn kết yêu thương gắn bó giữa những người cùng rước Mình và
Máu Ðức Ki-tô. Vì thế mỗi hội đoàn Giáo Dân, mỗi cộng đoàn Dòng
Tu, mỗi Giáo Xứ, mỗi Giáo Phận phải là một cộng đoàn làm nổi bật
sự "đồng tâm nhất trí" giữa những con người rất khác nhau xét về
mặt tự nhiên.
b) Ðối
chiếu với thực tế, chúng ta phải thừa nhận rằng Rước Lễ thì dễ,
nhưng thực hiện "đòi hỏi hiệp nhất" của Thánh Thể là một việc vô
cùng khó. Không phải vì khó mà chúng ta nghĩ sai rằng Thiên Chúa đòi
hỏi ở chúng ta điều mà chúng ta không thể làm được. Thật ra thì
việc chúng ra cần làm là ý thức đòi hỏi ấy mỗi khi đến gần Bàn
Thánh và khẩn khoản nài xin Chúa Giê-su Thánh Thể thực hiện sự
hiệp nhất giữa những con cái Chúa.
4. Thánh Thể còn
là sự thể hiện một Tình Yêu Chia Sẻ của những người đã được ăn
Bánh và uống Chén của Chúa Ki-tô:
a) Thánh Thể không chỉ là
sự thể hiện Tình Yêu và Quyền Năng của Thiên Chúa làm người, cũng
không chỉ là nguyên lý tạo nên một cộng đoàn hiệp nhất giữa những
người cùng ăn một Bánh và cùng uống một Chén, mà còn là sự thể
hiện một Tình Yêu Chia Sẻ của những người tín hữu. Chia sẻ tất cả
những ân phúc mà chúng ta đã nhận được từ nơi Chúa, cách trực tiếp
hay gián tiếp. Chia sẻ với hết mọi người, nhất là với những người
nghèo sống chung quanh. Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo số 1397 viết: "Bí Tích Thánh Thể đòi buộc chúng ta phải chăm
sóc người nghèo. Ðể thực sự lãnh nhận Mình và Máu Ðức Ki-tô đã
phó nộp vì chúng ta, chúng ta phải nhận ra Người trong những người
nghèo nàn nhất, những anh em của Người."
Thánh Gio-an Kim Khẩu đã
giảng dạy như sau: "Anh đã rước Máu Thánh Chúa, thế mà anh đã không nhận ra
người anh em của mình. Anh đã hạ giá Bàn Tiệc Thánh, khi những người
được Thiên Chúa coi là xứng đáng tham dự Tiệc Thánh, lại bị anh coi
là không xứng đáng chia sẻ cơm áo với anh. Thiên Chúa đã giải thoát
anh khỏi mọi tội lỗi và mời anh vào bàn tiệc mà anh đã không tỏ ra
nhân từ hơn chút nào"
b)
Rõ ràng một tâm hồn và cách sống ích kỷ, thủ đắc cá nhân, không
chịu chia sớt những gì mình có cho kẻ túng thiếu hơn mình, không phù
hợp với Thánh Thể là lễ vật tự hiến của một Tình Yêu cho đi, không
biết tính toán thiệt hơn.
Lạy Chúa
Giê-su Thánh Thể, chúng con cảm tạ Chúa đã ban chính Thịt Máu Chúa
cho chúng con. Xin giúp chúng con nhận ra Tình Yêu và Quyền Năng của
Chúa. Xin Chúa liên kết chúng con với các chi thể khác thành một
Tấm Bánh và một Chén Rượu của Chúa. Chúng con ước ao trở thành
những mẩu bánh nhỏ được ăn, những ly rượu ngon được uống, để được
giống như chính Chúa và để người khác được no say và hạnh phúc
trường sinh. Amen.
Giê-rô-ni-mô
NGUYỄN VĂN NỘI
CHỨNG TỪ:
Giết người, hãm hiệp, nạn mãi dâm, nghiện ngập ma túy cần
xa, lạm dụng tính dục, bạo loạn trong gia đình, nghèo đói và bệnh ung
thư. Trên đây là những tâm tình và câu truyện mà các người tham dự
khóa học Giáo Lý người lớn đã kể lại cho nhóm trong ngày Thứ Năm
Tuần Thánh năm nay, khi chúng tôi đang sửa soạn cho ngày Chúa Phục
Sinh. Và khi họ mang tâm sự này tới với nhóm tức là họ cũng muốn
mang những mẫu truyện này cho Chúa, và Chúa - qua chúng tôi - đang ấp
ủ mỗi người một cách thân thiết gần kề trên con đường tái sinh của
họ vào ngày Chúa Phục Sinh.
Có khoảng 12 người trong nhóm chúng tôi từ các
xứ đạo khác nhau, người gốc Phi châu, người gốc Âu, người gốc Á,
tuổi từ 23 tới 99, họ tụ họp nhau lại để tìm hiểu về ý kghĩa Khai
Tâm Ki-tô Giáo ( RCIA - Nhập Ðạo ) là như thế nào. Một số biết rõ
rằng họ muốn trở thành người Công Giáo, số khác còn nhiều vấn nạn
cần phải hỏi trước khi họ dấn thân trên bước đường mới này.Một
vài người muốn biết cách lần chuỗi Môi Khôi (lần hạt) ra sao, số
khác cảm thấy như mình đang muốn ca vang bài ca Ha-lê-lui-a vui mừng
lên tuốt tận trời cao, cũng có những người khác nhận là mình còn
muốn thực hành Thiền Phật Giáo "bên lề" khi vào Ðạo, và
họ tự hỏi không biết là vào đạo như vậy có phải bỏ thói quen này
hay không ?
Lập tức tôi thấy mình ngập lụt trong một nhóm mà
có nhiều dị biệt như vậy. Tôi tự hỏi: Làm thế nào mà tạo thành
một cộng đoàn khi mà chúng tôi quá khác lạ như thế để rối có thể
sống Ðức Tin giữa chúng tôi ? Chúng tôi có thể làm cuộc hành trình
cùng nhau tiến về Phục Sinh được không ? Chúng tôi sẽ thành một
nhóm nòng vốt khắng khít hay là lại là một nhóm có khoảng cách và
mỗi người một nẻo ? Trước đây khi chúng tôi bắt đầu đến với nhau,
tôi tự thú một cách khiêm nhường rằng, nếu tùy thuộc vào tiôi thì
tôi thấy không bao giờ chúng tôi có thể thành một cộng đoàn thực
sự được.
Thế nhưng hình như ý Chúa đã sẵn có chương trình
là chính chúng tôi sẽ trở thành một cộng đoàn sống động. Và đến
khi một bà cụ già ngồi xe lăn phát biểu vào một ngày mấy tuần
trước đây làm tôi rất bỡ ngỡ là: "Ðây thực sự là một nhóm
người tuyệt hảo mà tôi chưa từng thấy - tuyệt hảo hơn cả nhóm các
bà ngoại bà nội chống lại ma túy mà tôi đã từng tham dự".
Tôi biết ngay là Chúa đã thực hiện việc là lùng nơi chúng tôi.
Trong một buổi học đầu vào tháng 09/2001 vừa qua,
lúc đó chúng tôi rất lịch thiệp nhưng không đồng đều chia sẻ cảm
nghiệm. Thế rồi một tuần khác khi chúng tôi suy niệm và chia sẻ về
câu truyện Phúc âm của Thánh Lu-ca về Người Sa-ma-ri nhân hậu, một
người tham dự đã cảm động bật khóc. Người đó nói: "Tuần này
tôi hết tiền xài và tôi không thể mua đồ ăn cho con tôi. Tôi đến
hai nơi phân phát đồ ăn từ thiện nhưng người ta từ chối tôi vì tôi
không thuộc về địa phương đó. Nhưng người phân phát đồ ăn ở nơi thứ
ba đứng thật là người Sa-ma-ri nhân lành". Sau khi bà ta phát
biểu thì là giây phút yên lặng linh thiêng. Khi cuộc họp kết thúc,
tôi quan sát thấy một người khác đã dí vào tay bà 20 USD, tôi biết
rằng cuộc Xuất Hành của chúng tôi đã thực sự bắt đầu.
Vài tuần sau đó, một người trong nhóm dạy Giáo
Lý chúng tôi say sưa diễn giải về Ðức Tin Công Giáo và về Chúa. Chị
chia sẻ một cách hăng say, chị nói tính dục là một cái gì thánh
thiện, vì thân xác chúng ta là đền thờ của Chúa Thánh Thần và bởi
vì Ngài tỏ hiện trong chúng ta và qua thân xác chúng ta. Sau đó một
tuần lại có một tham dự viên đến với tôi và cho tôi biết rằng chị
ta rất cảm xúc bởi bài trình bày tuần vừa qua, bởi vì chị ta khi còn
bé đã bị cha của mình vi phạm tính dục, rồi về sau lại bị người thân
quen hãm hiệp, và chị nói bài chia sẻ đó đã cho chị thấy được bàn
tay chữa lành của Chúa lần đầu tiên đã động đến chị trong suốt 20
năm qua.
Chị nói rằng chị đã từng muốn tin rằng việc tính
dục của chị là một ân huệ, nhưng chị chưa bao giờ từng học biết để
kính trọng thân xác và yêu mến chị, sau khi chị trở thành nạn nhân
của tình dục cả. Khi đến với tôi, chị nói là chị cảm nhận được ý
nghĩa là Chúa cùng chia sẻ miềm đau và thương tâm với chị vì chị bị
hãm hiệp. Và chị muốn nghe nhiều hơn về Thiên Chúa vì Ngài muốn chị
được chữa lành và trở thành người hoàn toàn trở lại. Từ tuần đó,
chị cảm nghiệm được sự chữa lành vô biên vì biết rằng Chúa hằng ở
với chị và chị nhìn lại quá khứ trong tinh thần cầu nguyện.
Trong một buổi học khác, một diễn giả nói rằng
20 năm trước đây. Ông đã trải qua một giai đoạn rất là giận dữ tức
tối với Chúa. Có một người phụ nữ trong nhóm phát biểu là bà ta cảm
nghiệm được kinh nghiệm của ông ta, vì tuần trước đây cháu của bà
đã bị chết vì chứng bệnh ung thư. Diễn giả vừa nói xong và rời khỏi
thì chị nhìn chung quanh và la lên: "Tôi quá giận đi, tôi giận
Chúa quá ! Tôi đã sống quá nửa
đời người nghiện ngập trên vỉa hè đường phố và 10 nay năm tôi đã
cai nghiện. Vừa mới đây thì tôi mới bắt đầu sống lại và cảm
thấy vui đời. Nhưng sao Chúa lại để cho tôi như thế ? Chị đã gầm lên
như đứa trẻ thơ trên lòng mẹ, thất vọng và sụt xùi trong niềm cay
nghiệt. Thấy thế chúng tôi vây chị vào giữa vòng tròn, mọi người
đặt tay trên chị và cầu nguyện, mọi người nhẹ nhàng với tâm tình
kính trọng an ủi chị.
Nếu trong những tháng vừa qua tôi rất đỗi ngạc
nhiên vì mức độ đau khổ và những kinh nghiệm thương tâm mà những
người trong nhóm đã chia sẻ cho nhau, thì tôi còn ngạc nhiên hơn bởi
vì sự chia sẻ không chỉ ngưng tại đó. Mặc dầu chúng tôi có những
khó khăn, và có thể bởi vì nhựng khó khăn khăn này mà nhóm đã
cảm nhận được lòng nhân lành và trung tín của Ngài trong cuộc sống
của họ. Những mẫu truyện về bạo động thương tích, truyện về thiếu
thốn túng quẫn và về nghiện ngập, các cuộc chia sẻ luôn luôn tiếp
tục với niềm ngỡ ngàng kỳ diệu là bàn tay Thiên Chúa vẫn còn tiếp
tục hành động ngày nay, tháng này, tuần này, ngày này.
Thực vậy, người đàn bà cần của ăn cho con cái
đã được Chúa ban cho, nạn nhân tính dục đã được giải thoát và cảm
thấy tự do, tình yêu và tha thứ, người bệnh ung thư đã được chăm sức
khi đau ốm... Nhóm 12 người dù là khác biệt xa vời, nhưng chúng tôi
đã lớn lên trong tình yêu và một cách sâu xa quan tâm cho nhau.
Khi tôi mường tượng ra nhóm chúng tôi làm cuộc
hành trình Xuất Hành ra khỏi Ai-cập, tôi nhớ tới lời Chúa nói cho
ông Mô-sê trong hành trình dáng dáng của dân Ít-ra-en qua sa mạc như
sau: "Ta sẽ thực thi những kỳ diệu mà chưa từng bao giờ thể
hiện trên mặt đất hay tại bất cứ dân nước nào; và tất cả các dân
tộc mà các người chung sống với sẽ nhận biết ra kỳ công của Thiên
Chúa; vì chính đây là điều kinh thiên động địa mà Ta sẽ thực thi với
các ngươi" ( x. Xh 34, 10 ).
Nếu đây là một sa mạc thì tôi không còn chần
chừ gì nữa mà hối hả vượt qua vào Ðất Hứa.
CHIA SẺ:
KHÔNG CHỈ BẰNG CƠM BÁNH...
Ethiopia đã trải qua một nạn đói kinh
khủng trong những năm 1984 - 1986. Hồng Y Hume của Giáo Phận Westminter
kể lại một tình tiết đã xảy ra khi ngài viếng thăm đất nước này
giữa nạn đói những năm ấy. Một trong những nơi ngài đã viếng thăm
là một khu định cư nằm trên những ngọn đồi nơi mà cư dân đang chờ
lương thực tiếp tế nhưng không thể nào tới được. Một chiếc trực
thăng đã đưa ngài đến đó.
Khi ngài vừa bước xuống trực thăng thì có một
cậu bé độ mười tuổi, chạy đến và nắm tay ngài. Cậu bé chẳng mặc
gì cả ngoại trừ đóng một chiếc khố. Cậu bé không rời vị Hồng Y nửa
bước và không chịu bỏ tay ngài ra từ lúc ngài đến nơi này. Khi mọi
người đi dạo quanh thì thằng bé đã làm hai cử chỉ : một tay nó chỉ
vào miệng của nó, còn tay kia nó nắm lấy tay của vị Hồng Y và xoa
trên gò má của nó.
Sau đó vị Hồng Y nói tiếp: "Ðây là
một cậu bé mồ côi bị lạc và bị đói. Song qua hai cử chỉ đơn giản,
cậu bé đã biểu lộ hai nhu cầu hay hai ước muốn căn bản của chúng
ta. Với một cử chỉ, cậu bé chứng tỏ cho tôi biết nó đang đói cần
ăn uống, và cử chỉ kia bày tỏ ước muốn được yêu thương. Tôi không
bao giờ quên tình tiết này, và đến ngày hôm nay, tôi không biết cậu
bé đó có còn sống hay không nữa. Tôi nhớ rằng khi tôi bước lên phi
cơ, cậu bé đứng đó và nhìn theo tôi một cách hờn giỗi".
Một người nào đó đã từng nói: tiền là
một loại giấy thông hành có thể giúp ta đi khắp nơi trừ Thiên Ðàng.
Tiền có thể giúp ta mua được mọi thứ, trừ hạnh phúc... Và Chúa
Giê-su cũng đã từng dạy ta rằng người ta sống không chỉ bằng cơm
bánh nhưng còn bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra ( x. Mt 4, 1 -
11 ). Không phải chỉ có tiền, có cơm ăn áo mặc là chúng ta có đủ
hạnh phúc, chúng ta còn cần một thứ khác đáng quí hơn: tình yêu –
hạnh phúc.
Dĩ nhiên chúng ta không thể phủ nhận việc cơm áo
gạo tiền hàng ngày vì đó là những gì giúp chúng ta phát triển về
thể lý. Song chúng ta cũng cần có một tinh thần lành mạnh bên trong
- một tinh thần lành mạnh trong thể xác tráng kiện. Ðứa bé mà vị
Hồng Y kể trên cũng nhận thức được điều đó. Nó rất đói và cần
cái ăn, song nó cũng cần một điều quan trọng khác nữa, một cử chỉ
yêu thương.
Lạy Chúa,
nhiều lúc con đã đánh mất Chúa khi con chỉ biết chăm lo cái bên
ngoài - thứ mà mối mọt có thể đục khoét và dễ dàng tiêu vong. Xin
cho con cần biết quan tâm đến một thứ khác quý giá hơn, thứ mà kh6ng
ai có thể lấy mất được đó là tình yêu, lòng mến Chúa. Xin cho con
có một sự quân bình trong cuộc sống: Lời Chúa và cơm bánh. Ðiều quan
trọng là con phải biết nhận ra đâu là lẽ sống của đời con. Amen.
TÌM HIỂU:
TÔN SÙNG THÁNH TÂM CHÚA GIÊ-SU
Nhân dịp
vào tháng 6, tháng Kính Thánh Tâm, người viết xin trình bày đôi điều
học hỏi hầu chia sẻ cùng quý giáo hữu về Tôn sùng Thánh Tâm, với
lòng khiêm tốn góp phần gia tăng lửa yêu mến Chúa Giê-su trong mỗi
người, mỗi gia đình, cũng như mỗi đoàn thể Công Giáo Tiến Hành, đặc
biệt xin gởi đến quý vị, quý bạn trong Ðoàn Liên Minh Thánh Tâm.
Bài viết
không phải ý kiến hay cảm nghiệm cá nhân mà nội dung căn cứ vào
giáo huấn của Giáo Hội được ghi lại trong Giáo Lý Công Giáo hoặc
qua các Tông Huấn, Tông Thư của các vị Giáo Hoàng, và được phân
tích, giảng giải bởi một số hàng giáo phẩm, chuyên về Thần Học và
Thánh Kinh. Quý độc giả có thể tham khảo thêm qua mạng lưới thông
tin mang tên "June, the
month of Sacred Heart" hay Tháng Sáu, tháng kính Thánh
Tâm.
Trước khi
khai triển ý nghĩa "Tôn sùng Thánh Tâm Chúa Giê-su", chúng ta hãy
điểm lại những việc đạo đức chính yếu trong việc tôn thờ Trái Tim
Chúa Giê-su.
1. Về Tháng Sáu, tháng kính Thánh Tâm Chúa:
Nhiều tài liệu cho biết Thánh Tâm Chúa Giê-su đã
được nói đến từ núi Can-vê khi môn đệ hạ xác Ðức Ki-tô xuống khỏi
Thập Giá, tỏ cho thấy vết "giáo đâm vào cạnh sườn
Người thâu đến trái tim" mà thánh Gio-an kể rõ "Tức thì máu
cùng nước chảy ra" ( Ga 19, 34 ). Nhưng, từ thế kỷ 11 - 12, tôn
sùng Thánh Tâm mới được phát triển nhờ các Dòng Tu Biển-đức,
Xi-tô. Và, vào thế kỷ 16 - 17, được thịnh hành nhờ các Dòng
Phan-sinh, Ða-minh và nhất là Liên Dòng Huynh Ðệ Thánh Tâm. Trong số
biết bao vị Thánh nêu gương và cổ võ lòng tôn sùng Thánh Tâm có
Thánh Méc-tin-đê, Ger-tru-đê, Ca-ta-ri-na thành Sienna, Lu-y de Blois,
Gio-an Avila, Phan-xi-cô de Sales, Phan-xi-cô Borgia, Lu-y Gonzaga. Ðặc
biệt thánh nữ Ma-ri-a Mar-ga-ri-ta Alacoque ( 1647 - 1690 ), sốt sắng suy
niệm về lòng yêu thương của Chúa, và cổ võ dành cả Tháng Sáu để
kính Trái Tim Chúa. Pháp, Ðức, Ba-lan là những nước có phong trào
nhiệt thành tôn sùng Thánh Tâm.
2.
Lễ kính Thánh Tâm
Lễ được tổ chức lần đầu tiên vào 31.8.1670 tại thành phố
Rennes, Pháp, và Ðức Giáo Hoàng Pi-ô IX ( 1846 -1878 ) đã chính thức
thiết lập lễ kính Thánh Tâm Chúa Giê-su vào tháng 6-1856, ngày Thứ
Sáu sau Lễ Mình Thánh Chúa. Năm nay 2002, Lễ Thánh Tâm Chúa Giê-su,
lễ trọng, vào Thứ Sáu 7-6 và cũng là Thứ Sáu đầu tháng.
3. Thứ Sáu đầu tháng:
Thánh nữ Mar-ga-ri-ta Ma-ri-a Alacoque ( 1647 - 1690 )
là vị tông đồ sốt sắng tuyên rao lòng tôn sùng và phạt tạ Thánh
Tâm để đền tội loài người hững hờ hoặc xúc phạm đến Chúa. Bà kêu
gọi giáo hữu thực hiện các việc đạo đức, như siêng năng rước lễ,
và chầu giờ thánh để tôn sùng và phạt tạ Trái Tim Chúa; cách
riêng, hãy sốt sắng xem lễ và rước lễ Thứ Sáu đầu tháng, theo lời
Chúa Giê-su đã mặc khải cho Thánh nữ: "Trong niềm thương xót vô
biên của Trái Tim Ta, Ta hứa với con rằng tình yêu thương đầy quyền
năng của Ta sẽ ban cho những ai rước lễ Thứ Sáu đầu tháng trong chín
tháng liên tiếp, được hồng ân thống hối sau cùng; họ sẽ không phải
chết trong tình trạng làm mất lòng Ta và được chịu các phép Bí Tích.
Thánh Tâm Ta sẽ là nơi trú ẩn an toàn cho họ trong lúc sau hết của
cuộc đời họ." ( The First Friday Devotion, p. 2 )
Những
việc đạo đức trong ngày Thứ Sáu đầu tháng để tôn vinh Thánh Tâm
Chúa gồm: Tham dự Thánh Lễ; thờ lạy Bí Tích Thánh Thể; Dâng mình cho
Rất Thánh Trái Tim Chúa Giê-su; phạt tạ; Kinh cầu Trái Tim Chúa
Giê-su; Bí Tích Hòa Giải.
4. Dâng cả loài người cho Thánh Tâm Chúa
Giê-su:
Ðức Giáo Hoàng Lê-ô XIII đã thực hiện vào ngày
11.6.1899, việc hiến dâng được gọi là biến cố vĩ đại trong giáo
triều ( 1878 - 1903 ). Ngài đã thi hành theo ý Chúa Giê-su mặc khải
cho nữ tu Ma-ri-a Droste ( 1863 - 1899 ) vào năm 1894 và dì phước trình
Bề Trên vào tháng 6.1898. Sắc Lệnh Dâng Hiến mở đầu bằng câu được
dùng trong "Kinh dâng loài người cho Rất Thánh Trái Tim Chúa
Giê-su" mà cả Ðức Gíao Hoàng Pi-ô XI, Gio-an XXIII và Gio-an
Phao-lô II đều kêu gọi giáo hữu hãy đọc trong gia đình mỗi tối:
"Lạy Ðức
Chúa Giê-su rất dịu ngọt là Ðấng Cứu Chuộc loài người. Xin Chúa
đoái nhìn chúng con đang khiêm nhượng sấp mình trước bàn thờ Chúa.
Chúng con là người của Chúa, cùng muốn thuộc về Chúa, và để kết
hiệp cùng Chúa vững bền hơn, thì hôm nay mỗi người chúng con tự ý
dâng mình cho Rất Thánh Trái Tim Chúa. Có nhiều người không hề nhìn
biết Chúa, lại nhiều kẻ khinh mạn điều răn Chúa, và khước từ Chúa.
Lạy Ðức Chúa Giê-su nhân từ, xin thương xót cả và hai, và đưa dẫn
mọi người về cùng Rất Thánh Trái Tim Chúa..."
5. Tông Thư Haurietis Aquas về "Tôn sùng
Thánh Tâm":
Tông Thư được
Ðức Giáo Hoàng Pi-ô XII ban hành ngày 15.5.1956, kỷ niệm 100 năm công
bố lễ Kính Thánh Tâm Chúa Giê-su ( 1856 ). Văn kiện này được nhiều
nhà thần học xem như sách gối đầu của Liên Minh Thánh Tâm. Tháng
6-1999, kỷ niệm 100 năm Ðức Gíao Hoàng Lê-ô dâng cả loài người cho
Rất Thánh Trái Tim Chúa Giê-su, Ðức Gio-an Phao-lô II lại long trọng
hiến dâng cả nhân loại cho Trái Tim Chúa.
1. Nền tảng đức tin:
Cha William
G. Most, chuyên gia thần học, giảng giải: Tôn sùng Thánh Tâm là một
phần của nền tảng đức tin căn cứ vào lòng Chúa yêu thương, được
biểu hiện nơi Trái Tim Chúa Giê-su, nhờ đó chúng ta mới hiện hữu và
được cứu rỗi. Phát biểu của Ðức Giáo Hoàng Pi-ô XI trong Tông Thư
Miserentissimus Redemptor ( Ðấng
Cứu Chuộc rất yêu thương ), được Ðức Pi-ô XII trích lại trong Tông Thư
Haurietis Aquas: "Phải
chăng sự tôn sùng Thánh Tâm tóm lược tất cả đạo giáo của chúng ta
và hướng dẫn mọi người đến một cuộc sống hoàn hảo hơn? Ðó là
những gì dẫn dắt tâm trí chúng ta hiểu biết Chúa Ki-tô cách mật
thiết, làm cho tâm hồn chúng ta yêu mến Chúa cách nhiệt tình hơn và
noi gương Ngài cách trọn vẹn hơn." ( HA, 36 )
Tôn thờ
Trái Tim là tôn thờ chính Chúa Giê-su, tôn thờ chính Thiên Chúa. Theo
Thánh Kinh - Cựu Ước cũng như Tân Ước, trái tim biểu hiệu yêu thương
mà "Thiên Chúa là tình yêu" ( 1 Ga 4, 8
). Trái tim là trung tâm nghị lực tinh thần và tư tưởng, nói thông
thường là "lòng người", như câu "Gia-vê
đã tìm lấy một kẻ vừa lòng Người" ( 1 Sm 13, 14 ), hoặc "tin hết lòng" ( Cv 8, 37
), hay "lòng chai dạ đá" ( Mc 10, 5
), hoặc rõ ràng nhất là lời Chúa Giê-su phán: "Ngươi phải yêu Thiên Chúa của ngươi hết
lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi" ( Mt 22, 37
).
2. Nền tảng Giáo Lý:
- Trái Tim của Ngôi Lời nhập
thể: Theo giáo huấn của Giáo Hội: "Con Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta với trái tim loià người
của Ngài. Vì lẽ đó, Trái Tim cực thánh Chúa Giê-su bị đâm thấu qua
vì tội lỗi chúng ta và vì ơn cứu độ của chúng ta, được coi là dấu hiệu và biểu tượng
tuyệt đỉnh của tình yêu mà Chúa Con dành cho Chúa Cha, và Chúa Cứu
Thế dành cho tất cả mọi người, không trừ một ai" ( Giáo
Lý, 478 )
- Thánh Tâm và chúng ta: "Trái tim là lòng, tức tâm hồn, trung
tâm bí ẩn, lý trí và tha nhân không thể lãnh hội được; chỉ mình Thần
Khí Chúa có thể đo và biết được" ( Giáo Lý 2563 ).
Vì thế,
sám hối nội tâm phải nhờ ân sủng của Chúa: "Tâm hồn con người nặng nề và chai đá,
cần được Thiên Chúa ban kẻ tọi nhân một tâm hồn mới, một trái tim
mới. Sự trở lại trước hết là công việc của ân sủng Thiên Chúa
lôi kéo tâm hồn ta lại với Ngài" ( Giáo Lý 1432 ).
- Thánh Tâm, Bí Tích và Thánh
Lễ: Khi nói
đến "máu và nước", Th. Gio-an giúp hiểu thêm về bí
tích Thánh Thể và Rửa Tội, theo ý nghĩa "nước hóa thành rượu" trong tiệc cưới Ca-na ( Ga 2, 1
- 11 ); hoặc được "vào Nước
Thiên Chúa nhờ sinh ra bởi nước và Thần Khí" ( Ga 3, 5
); hoặc cả 3 Bí Tích Rửa Tội, Thánh Thể và Thêm Sức, khi thánh sử
nói đến nguồn mạch Ðức Tin: "Chính Ðức
Ki-tô, Con Thiên Chúa, là Ðấng đã đến nhờ nước và máu; không phải
chỉ trong nước mà thôi, nhưng trong nước và trong máu. Chính Thần Khí
là chứng nhân... Thần Khí, nước và máu, cả ba cùng làm chứng một
điều: Thiên Chúa đã ban cho chúng ta sự sống đời đời và sự sống ấy
ở trong Con của Người" ( Ga 5, 6 - 1 ).
"Việc tham dự Thánh Lễ đồng hóa chúng ta
với Trái Tim Chúa Giê-su, nâng đỡ chúng ta trên đường lữ hành của
cuộc đời, khiến chúng ta ước ao sự sống vĩnh cửu, kết hiệp ta với
Giáo Hội trên trời, và Mẹ Ma-ri-a cùng các Thánh" ( Giáo Lý
1419 ). Về hồng ân Bí Tích Thánh Thể, Thánh Tô-ma A-qui-nô nói: "Khi rước Mình Máu Chúa vào lòng, thì
quyền năng thiêng liêng của Thánh Tâm trở nên của chúng ta, khiến
chúng ta nài xin Chúa Giê-su thanh luyện lòng khỏi mọi mưu chước ma
quỷ, chấm dứt mọi đam mê xấu xa để mặc lấy bác ái, nhẫn nại,
khiêm nhượng, vâng lời, bình an."
- Thánh Tâm và Giáo Hội: Giáo Lý Công Giáo minh định: "Giáo Hội được sinh ra do sự hoàn toàn
hiến thân của Chúa Ki-tô cho ơn cứu độ của chúng ta, một sự hiến
thân được thực hiện trước trong việc lập phép Thánh Thể và được
thực hiện trên Thập Giá." Công Ðồng Vaticano II hướng
dẫn: "Sự khởi đầu và tăng trưởng
của Giáo Hội được biểu thị bằng nước và máu chảy ra từ cạnh sườn
bị mở ra của Chúa Giê-su chịu đóng đinh trên Thập giá" ( Hiến
Chế Giáo Hội, Lumen Gentium 3 ). "Từ cạnh
sườn Chúa Ki-tô đang thiếp đi trên Thập Giá, bí tích mầu nhiệm của
tất cả Giáo Hội được sinh ra" ( Hiến Chế Phung Vụ, SC 5 )
- Tôn sùng đích thực: Từ gương các Thánh và giáo
huấn của Giáo Hội, các Ðấng kế vị Tông Ðồ Phêrô, trong số có Ðức
Giáo Hoàng Lê-ô XIII, Pi-ô IX, Pi-ô XII, Gio-an XXIII, Phao-lô VI,
Gio-an Phao-lô II, đều hướng đến sự tôn sùng Thánh Tâm đích thực dựa
vào yêu thương. Nhận biết cách thấu đáo "lòng Chúa yêu thương loài người" và "chúng ta phải yêu mến Chúa, yêu thương
tha nhân như Chúa dạy." Tôn sùng Thánh Tâm là hiến dâng và
phát tạ, như lời Ðức Lê-ô XIII nhắc bảo: "Tận hiến là nhận biết Chúa, Ðấng Tạo Hóa và Cứu Chuộc, có
mọi quyền năng trên chúng ta; chúng ta hoàn toàn thuộc về Chúa và
nài xin Chúa cho chúng ta dược yêu mến và phụng sự Chúa".
Ðức Giáo
Hoàng Gio-an Phao-lô II khuyên bảo: "Khi làm việc đạo đức kính Thánh Tâm hãy dùng Kinh Cầu Rất
Thánh Trái Tim Ðức Chúa Giê-su để nhờ đó suy gẫm và theo gương Ðức
Ki-tô, hầu nên công chính, trọn lành. Xin Thánh Tâm Giê-su thương xót
chúng con vì Ngài là "lò hằng cháy lửa kính mến Chúa, mạch thường sinh
và căn bổn mọi đức tròn lành, và phần đến vì tội chúng con." ( Huấn
Từ tại Ba-lan, 6.6.1999 )
Ks. TRẦN VĂN TRÍ, Hoa Kỳ 6.2002
CẢM NGHIỆM:
DÂNG HIẾN LỄ
Có
lần trong một nhóm, gồm toàn những người trẻ, tôi đã đặt câu hỏi
cho các bạn: "Trong thánh lễ, lúc nào là lúc cộng đoàn được nghỉ
ngơi thoải mái ?" Hầu hết các bạn đều tròn xoe mắt ngạc nhiên
nhìn tôi: Dự Thánh Lễ mà có chuyện nghỉ ngơi thoải mái ư ? Nhưng rồi
các bạn như hiểu ra trong lời hỏi của tôi có chứa ẩn ý, vài người
đứng lên trả lời: "Thưa cha, đó chính là lúc Linh Mục giảng Lễ !"
Thói thường, ai cũng nghĩ như thế: Nếu không thích nghe giảng, thì bài
giảng là lúc được nghỉ ngơi. Tệ hơn, rất nhiều người còn bỏ ra khỏi Nhà Thờ khi Linh Mục
giảng...
Nhưng có một bạn trả
lời: "Ðó chính là lúc dâng lễ vật. Lúc đó Linh Mục nâng dĩa,
nâng chén, đọc lâm râm như đọc thần chú, ca đoàn thì hát, chỉ có
cộng đoàn là rảnh rỗi nhất, có muốn tham gia cũng không biết tham
gia cách nào ?!?" Rồi bạn bông đùa: "Nhưng tiếc là thời gian
dâng lễ vật lại ngắn quá !"
Câu trả lời của bạn trẻ này chính là
điều mà tôi mong muốn. Quả thật, lúc dâng lễ vật là lúc giáo dân
nghỉ ngơi thoải mái nhất ? Là lúc mà chỉ có ca đoàn và Linh Mục chủ
tế cử hành ? Tôi không nghĩ thế. Tất cả những ai hiểu biết, chắc
cũng sẽ đồng ý với tôi. Vì sao khi dâng lễ vật, ngồi làm thinh mà
lại không phải nghỉ ngơi ?
Nhớ lại hành động và lời đọc của Linh Mục chủ
tế trong phần Phụng Vụ này, ta sẽ tìm thấy câu trả lời. Cùng với
việc nâng dĩa trên đó có bánh, nâng chén trong đó có rượu trên tay
mình, Linh Mục đọc: "Lạy Chúa là
Chúa Tể càn khôn, chúc tụng Chúa đã rộng ban cho chúng con bánh này
là hoa màu ruộng đất ( rượu này là sản phẩm từ cây nho ) và công
lao của con người. Xin dâng lên Chúa để bánh ( rượu ) này trở nên
bánh trường sinh nuôi dưỡng chúng con ( của uống thiêng liêng cho
chúng con )".
Hành động nâng dĩa và chén cùng lúc với lời
nguyện ấy có nghĩa là gì, nếu không là hành động dâng hiến bánh
rượu cho Chúa ? Nhưng nếu dừng lại ở chỗ chỉ dâng hiến bánh rượu
thôi, chưa là điều đáng nói. Bởi xét cho cùng, đó chỉ là một hành
vi dâng lễ vật không đáng dâng: một chút rượu trong chén, một tấm
bánh mỏng manh trên dĩa: quá tầm thường, quá nhỏ nhoi.
Nhưng đâu phải bất cứ cái gì nhỏ nhoi đều tầm
thường ! Hành động dâng hiến bánh rượu là để xin Ơn Thánh Hiến.
Dâng lên Chúa bánh rượu nhưng không chỉ là bánh rượu, mà là tất cả
sức lao động, là sự oằn nặng, là nỗi nhọc nhằn của một đời người
vất vả. Ðâu phải nhỏ nhoi, đâu phải tầm thường. Lời chúc tụng Chúa
"đã ban cho chúng con bánh này là hoa màu ruộng đất, rượu này là
sản phẩm từ cây nho" phải luôn luôn đi liền với cụm từ: "và
công lao của con người".
Sức mạnh của lời chúc tụng, của Ơn Thánh Hiến
là ở chỗ đó, hoa màu ruộng đất không phải tự mình sản sinh kết
quả. Nó chỉ có thể được sản sinh ra từ công lao của con người. Cho
nên trong sự dâng hiến lễ vật, tưởng chừng nhỏ nhoi, tầm thường ấy,
ta lại thấy những giọt mồ hôi của bác nông dân, óc sáng tạo của
anh kỹ sư, sự miệt mài chế biến thành phẩm của cô công nhân... Ta
cũng thấy cả đôi tay chai sần của chính bản thân mình để có của ăn,
của mặc. Ta cũng thấy nỗi vất vả của mẹ cha ngày nào tạo cho ta
nên vóc, nên hình. Và ta thấy sự sống của cả nhân gian trong lễ vật
hiến dâng.
Dâng lên Chúa lễ vật phàm trần, dẫu trước mắt mọi người, chỉ
là một chút bánh, một chút rượu, nhẹ tênh trên đôi tay Linh Mục,
lại chất chứa cả một khối đời của từng người trong nhân loại. Bởi
đó, dâng lên Chúa lễ vật để xin Ơn Thánh Hiến, không chỉ là thánh
hiến bánh rượu, nhưng trong sự thánh hiến bánh rượu, để trở nên Mình
Máu Chúa Ki-tô, là tất cả cuộc đời của mỗi người, là sự sống của
muôn người quanh ta cộng góp vào đó.
Vì thế, hành động và lời chúc tụng của Linh Mục,
vô cùng ý nghĩa, rất gần gũi. Nó trở thành một lời cầu nguyện
đáng yêu, đáng mến của từng người chúng ta: chúc tụng Chúa đã ban
kết quả của ruộng vườn và công lao của con người, để giờ đây hiến
dâng lên Chúa, xin Ơn Thánh Hiến trở thành Thánh Thể Chúa Ki-tô,
lương thực trường sinh cho ta Sự Sống của chính Thiên Chúa.
Quý giá biết bao nhiêu khi bánh rượu, bé nhỏ vô cùng, lại
trở nên Thịt Máu Chúa chúng ta. Quý giá biết bao nhiêu khi hiến tế
đời ta, lại được Chúa Ki-tô chấp nhận trong Hiến Tế Cứu Chuộc của
Người. Quý giá biết bao nhiêu vì lễ vật phàm trần lại có sức lôi
kéo ơn thiêng từ trời và mang lại Ơn Cứu Ðộ đời đời cho tất cả
những ai tin mà kết hợp với Chúa Ki-tô trong Bí Tích Thánh Thể. Quý
giá biết bao nhiêu vật chất trở nên linh thánh tuyệt vời.
Hiểu được như thế, mỗi một lần dâng Thánh Lễ,
bạn và tôi hãy dâng cả cuộc đời của mình, cả niềm đau và nỗi hạnh
phúc, cả cái xấu và cái tốt, cả quá khứ đã qua, cả giây phút
này, và tương lai phía trước... Dâng tất cả để hy tế cuộc đời ta nên
trọn vẹn trong hiến tế cuộc đời Chúa Ki-tô. Hiểu như thế, bạn và
tôi sẽ không ai còn nói rằng: "Lúc dâng lễ vật là lúc nghỉ ngơi
thoải mái". Hiểu như thế, bạn và tôi sẽ nhận ra rằng, dẫu cho
Linh Mục có đọc thầm lời cầu nguyện, dẫu cho ca đoàn cất cao tiếng
hát, thì thái độ im lặng của chúng ta lại là một lời cầu nguyện
chìm đắm trong sốt mến. Sự thinh lặng của ta là sự Thinh Lặng Thánh:
Sự thinh lặng hòa cùng lời cầu nguyện của Linh Mục, sự thinh lặng
hiệp cùng ca đoàn cất cao tiếng hát dâng hy tế của Chúa Ki-tô và
chính cuộc đời mình.
Cha Francois Varillon đã từng kể rằng: mỗi một lần
chuẩn bị dâng Thánh Lễ, nếu có giờ, cha thường cầm trong tay một tấm
bánh chưa truyền phép để chiêm ngắm tấm bánh ấy và suy gẫm cầu
nguyện. Mỗi lần như thế, cha đều thấy có hình ảnh của những con
người trong đó. Trong thinh lặng của cõi lòng, cha cũng ước mơ đừng
có ai vì miếng cơm manh áo, vì tấm bánh vật chất này mà trở thành
kẻ bị tha hóa, bất chấp lương tri con người, để chỉ lo làm giàu bất
chính mà quên mất vận mạng siêu nhiên của mình.
Không phải Linh Mục nào cũng có thể làm được như
cha Francois Varillon. Không phải Linh Mục nào cũng có sẵn bánh trên
tay để mà chiêm ngắm. Dẫu có, nhưng không phải ai cũng có thời gian
đủ để mà thinh lặng. Nếu làm được điều đó là tốt. Chắc chắn Thánh
Lễ ta dâng sẽ sốt sắng lắm. Nhưng điều mà mọi người có thể thực
hiện là: Hãy phó thác cuộc đời mình cho Chúa, và hãy dâng Thánh Lễ
nghiêm túc. Hãy siêng năng rước lấy Mình Thánh Chúa để làm tăng
trưởng Sự Sống Thần Linh của mình.
Một lần nữa xin hãy cùng lặp lại lời nguyện của
chúng ta: "Chúc tụng Chúa đã rộng ban cho chúng con bánh và rượu
là sảm phẩm từ ruộng đất và công lao của con người. Xin dâng lên
Chúa để trở thành của ăn, của uống thiêng liêng cho chúng con..."
THÔNG TIN:
Như Gospelnet số 61 đã đưa tin, bà HUỲNH THỊ SÁU,
61 tuổi, ngụ tại 343 / 296 đường Trần Văn Kiểu, phường 7, quận 6,
Sài-gòn, bị lòa cả hai mắt do bệnh cườm, đã được Gospelnet giới
thiệu đến gặp bác sĩ Nguyễn Chi Lan, bệnh viện Mắt Ðiện Biên Phủ.
Chi phí được miễn giảm tối đa, thay vì 2.600.000 VND chỉ còn 1.500.000
VND. Bác sĩ Chi Lan lại nhận lời trích quỹ xã hội giúp 1.000.000
VND.
Ngày
thứ hai 13.5.2002, bà đến bệnh viện Mắt để được giải phẫu thì các
bác sĩ phát hiện bà còn bị bệnh bướu cổ nên phải đi bệnh viện
Nguyễn Trãi xét nghiệm trước khi mổ mắt, sợ bị ảnh hưởng đến tim.
Chi phí xét nghiệm hết 115.000 VND. Ngày thứ hai 20.5.2002, sau khi có
kết quả chỉ là bướu giáp, bà đã được chính bác sĩ Chi Lan bệnh viện
Mắt giải phẫu thành công tốt đẹp.
Chúa Nhật 26.5.2002, Gospelnet đã tổ chức một đoàn
khám bệnh, nhổ răng và phát thuốc về Giáo Xứ Chính Tâm của cha
Người Văn Sáng và cha Nguyễn Hữu An phụ trách, tại xã Gia Tân,
huyện Ðức Linh, tỉnh Bình Thuận, thuộc Giáo Phận Phan Thiết, cách
Sài-gòn 122 km. Ðoàn gồm 12 bác sĩ, 12 nha sĩ, 5 sinh viên trường Ðại
Học Nha Khoa, một số là người Công Giáo, một số khác là Phật Giáo
và Tin Lành, một y sĩ là Nữ Tu Dòng Nữ Tử Bác Ái, 4 y tá trong đó
có 2 Nữ Tu Dòng Saint Paul Sài-gòn, cùng một số anh chị em tình nguyện
lo khâu phát thuốc.
Ðoàn đã khám bệnh cho khoảng hơn 1.000 bệnh
nhân, nhổ răng cho hơn 200 bệnh nhân, trị giá tiền thuốc phát ra
khoảng 8.000.000 VND, và tặng thêm 300 cuốn tập vở 100 trang cho các em
nhân ngày Quốc Tế Thiếu Nhi sắp tới. Tiền thuốc và chi phí di chuyển
tổng cộng khoảng 10.000.000 VND đều do các bác sĩ Việt Nam ở
Paris trong Hội ASSORV trợ giúp. Chúng tôi cũng được cha xứ cho phép
dâng Thánh Lễ buổi chiều cho khoảng 1.000 Thiếu Nhi Thánh Thể của
Giáo Xứ. Khởi hành buổi sáng tại DCCT Sài-gòn lúc 6 giờ 30, đoàn
chúng tôi đã về lại vào lúc 21 giờ cùng ngày.
Gospelnet xin thay mặt Giáo Xứ Chính Tâm bày tỏ
lòng biết ơn đến bác sĩ Vũ Bích Ðào cùng các ân nhân trong Hội
ASSORV và các bác sĩ và nha sĩ đã tham gia chuyến đi. Cũng xin cám
ơn nha sĩ Mai Tấn Phúc ( Giáo Xứ Tân Ðịnh ) tuy không thể đi
được nhưng đã hỗ trợ thuốc ngâm dụng cụ, một số lớn thuốc tê
ngoại nhập và các phương tiện cần thiết để khám nhổ răng khác.
VỀ "HỌC BỔNG KẺ DỪA" CHO CÁC EM
HỌC SINH NGHỆ AN
Cha Gio-an Bao-ti-xi-ta Ðinh Công Ðoàn giới thiệu một danh
sách 25 em học sinh nghèo học giỏi, gia đình đều làm nghề nông, cư
ngụ tại Giáo Xứ Kẻ Dừa, Giáo Phận Vinh, tỉnh Nghệ An.
01.
Phê-rô PHẠM VĂN VƯỠNG, con ông bà Phê-rô Phạm Văn Ðông,
học lớp 11 trường PTTH Bắc Yên Thành.
02.
Ma-ri-a NGUYỄN THỊ THÁI, con ông bà Phê-rô Nguyễn Văn Quỳ,
học lớp 11 trường PTTH Lê Doãn Nhã, Yên Thành.
03.
Phê-rô NGUYỄN VĂN NHÀN, con ông bà Phê-rô Nguyễn Văn Thơi,
học lớp 11 trường PTTH Lê Doãn Nhã, Yên Thành.
04.
Phê-rô NGUYỄN VĂN TRUYỀN, con ông bà Phê-rô Nguyễn Văn Dũng,
học lớp 10 trường PTTH Trần Ðình Phong, Yên Thành.
05.
Phê-rô NGUYỄN VĂN THUẬN, con ông bà Phê-rô Nguyễn Văn Phi,
học lớp 10 trường PTTH Trần Ðình Phong, Yên Thành.
06.
An-tôn NGUYỄN QUỐC HƯNG, con ông bà An-tôn Nguyễn Văn, học lớp
10 trường PTTH Trần Ðình Phong, Yên Thành.
07.
Phê-rô PHẠM VĂN THƯƠNG, con ông bà Phê-rô Nguyễn Văn Từ,
học lớp 9 trường THCS Thọ Thành.
08.
Phê-rô PHẠM VĂN NGUYÊN, con ông bà Phê-rô Phạm Văn Hành,
học lớp 9 trường THCS Thọ Thành.
09.
Tê-rê-xa ÐINH THỊ LỠI, con ông bà Giu-se Ðinh Ngọc Thám, học
lớp 9 trường THCS Thọ Thành.
10.
Phê-rô NGUYỄN VĂN PHÙNG, con ông bà Phê-rô Nguyễn Văn Nghị,
học lớp 8 trường THCS Thọ Thành.
11.
Giu-se ÐINH NGỌC PHƯỚC, con ông bà Giu-se Ðinh Ngọc Phán, học
lớp 7 trường THCS Thọ Thành.
12.
Phê-rô NGUYỄN VĂN NGHIÊM, con ông bà Nguyễn Văn Trân, học lớp
6 trường THCS Thọ Thành.
13. Ma-ri-a TẠ THỊ
HOÀ, con ông bà Phê-rô
Tạ Văn Hướng, học lớp 6 trường THCS Thọ Thành.
14. Phê-rô TẠ THỊ
HỒNG, con ông bà Phê-rô
Tạ Văn Bình, học lớp 6 trường THCS Thọ Thành.
15. Phê-rô NGUYỄN
VĂN THĂNG, con ông bà Phê-rô
Nguyễn Văn Huấn , lớp 6 trường THCS Thọ Thành.
16.
Phê-rô NGUYỄN VĂN ÐẠT, con ông bà Nguyễn Văn Ðịnh, học lớp 5
trường Tiểu học Thọ Thành.
17.
Ma-ri-a NGUYỄN THỊ MAI, con ông bà Nguyễn Văn Ðại, học lớp 5
trường Tiểu học Thọ Thành.
18.
Ma-ri-a NGUYỄN THỊ THỨC, con ông bà Phê-rô Nguyễn Văn Quế,
lớp 5 trường Tiểu học Thọ Thành.
19.
Ma-ri-a NGUYỄN THỊ HUỆ, con ông bà Phê-rô Nguyễn Văn Tuyết,
lớp 5 trường Tiểu học Thọ Thành.
20.
Ma-ri-a NGUYỄN THỊ HOÀN, con ông bà Phê-rô Nguyễn Thị Song,
học lớp 4 trường Tiểu học Thọ Thành.
21.
Phê-rô PHẠM VĂN LỆ, con ông bà Phạm Văn Phú, học lớp 3
trường Tiểu học Thọ Thành.
22.
Phê-rô TẠ VĂN SINH, con ông bà Phê-rô Tạ Văn Ðề, học
lớp 3 trường Tiểu học Thọ Thành.
23.
Phê-rô TRẦN ÐÌNH HÙNG, con ông bà Phê-rô Trần Ðình Miên,
học lớp 2 trường Tiểu học Thọ Thành.
24.
Ma-ri-a NGUYỄN THỊ CÔNG, con ông bà Phê-rô Nguyễn Văn Cần,
học lớp 2 trường Tiểu học Thọ Thành.
25.
Phê-rô NGUYỄN VĂN ÐÀM, con ông bà Phê-rô Nguyễn Văn Mãn,
học lớp 2 trường Tiểu học Thọ Thành.
Gospelnet xin mở ra chương trình học bổng
mang tên "HỌC BỔNG KẺ DỪA", trước mắt, xin trích quỹ trợ giúp
25 em trên đây trong tháng 5 là tháng cuối của năm học này, mỗi em
50.000 VND. Tổng cộng: 1.250.000 VND. Rất mong quý độc giả gần xa,
nhất là những vị đồng hương Giáo Phận Vinh, hưởng ứng học bổng này
để trợ giúp lâu dài cho các em kể từ tháng 9 năm 2002.
Riêng với 2 trường hợp ngặt nghèo nêu
ở trên, Gospelnet xin trợ giúp mỗi gia đình số tiền là 400.000 VND.
Tổng cộng: 800.000 VND. Như vậy, chúng tôi sẽ tìm cách tốt nhất
và sớm nhất để gửi số tiền 2.050.000 VND về tận tay cha Ðinh
Công Ðoàn để ngài phân phối.
VỀ
MỘT GIA ÐÌNH NGHÈO VÀ BỆNH TẬT
Như đã thông tin trên Gospelnet 63, bà VÕ THỊ KIM
HOA, 63 tuổi, bị bệnh đau khớp xương hông và đau mắt ( đã mổ một
bên mắt ) và người con trai duy nhất là anh NGUYỄN PHƯỚC TIẾN, 30
tuổi, bị bệnh viêm xoang và thần kinh đã được Gospelnet giới thiệu
đến khám ở bác sĩ Hoàng Ðức Quyền, Phòng Khám Ða Khoa quận Phú
Nhuận. Sau một tuần uống thuốc, căn bệnh có phần thuyên giảm. Sáng
thứ ba 27.5, hai mẹ con đã được bác sĩ Quyền tái khám và kê toa. Gospelnet
đã trợ giúp thêm 200.000 VND mua thuốc và lo sinh kế.
Cha Nguyễn
Ðức Mừng, DCCT, phục vụ tại cộng đoàn Lộc Tân, Bảo Lộc, giới thiệu trường
hợp chị NGUYỄN THỊ THẮM, sinh 1963, ngụ tại số 303 / 2 Khu Phố 4,
Phường Lộc Tiến, Thị Xã Bảo Lộc, tỉnh Lâm Ðồng. Chồng là anh Phạm
Văn Thịnh đi làm thuê thu nhập chỉ được 30.000 VND / ngày để nuôi 4
đứa con nhỏ. Nay chị Thắm bị bệnh đau tim, phải mổ thay van với chi phí được
báo là 2.711 USD. Gia đình nghèo không thể lo được số tiền khổng lồ này.
Gospelnet xin trích quỹ trợ giúp 500.000 VND để chị Thắm
tạm thời lo thuốc thang và bồi dưỡng trong khi chờ đợi được mổ, đồng
thời Gospelnet cũng xin mở ra Quỹ Mổ Tim cho chị Nguyễn
Thị Thắm, rất mong quý ân nhân gần xa chia sẻ trợ giúp chị, mặt khác
chúng tôi cũng cố gắng vận động Viện Tim cho chị được miễn giảm đặc
biệt theo diện nghèo.
Như Gospelnet số 63 đã thông tin, chúng tôi nhận
được 500 USD của cha Phạm Quang Hậu, DCCT Houston, Texas, và quý ân
nhân trong Nhóm Tình Thương ( The Abandoned Little Angels ) với ý chỉ
tặng cho các em mồ côi khuyết tật. Chúng tôi đã đến số nhà 469 / 17
C đường Nguyễn Kiệm, Phường 9, Quận Phú Nhuận, thăm GIA ÐÌNH TÌNH
THƯƠNG STEPHAN theo sự giới thiệu của một độc giả Việt Nam tại
Hà-lan và gặp được thầy Hoàng Văn Bình, một cựu chủng sinh
của Giáo Phận Kontum. Từ 17 năm qua, trải bao khó khăn trong ngoài,
thầy Bình đã và đang nuôi dạy rất chu đáo cả về tinh thần lẫn vật
chất cho 40 em mồ côi bại não và khuyết tật, trong đó có một
em hiện đã là sinh viên đại học. Thầy Bình đã gửi thư tri ân về số
tiền 500 USD trợ giúp của Nhóm Tình Thương. Gospelnet cũng đã làm giấy
biên nhận ( Report upon Receipt of Donation ) cho Nhóm Tình Thương.