Chiếc Lá Vàng
(Những Chia Sẻ Mục Vụ và Những Câu Chuyện Gợi Ý
Suy Tư Và Cầu Nguyện hằng ngày)
Prepared for Internet by Vietnamese Missionaries in Asia
- 089 -
"Ðược" và "mất"
trong hành trình theo Chúa
"Ðược" và "mất" trong hành trình theo Chúa.
Bích Liễu
(RVA News 13-07-2026) - Chuyện kể rằng:
Có một người đàn ông qua đời và gặp Chúa Giêsu ngay ở cửa Thiên Ðàng. Chúa bảo ông:
- "Ðã đến lúc con đi theo Ta".
Người đàn ông nhìn thấy Chúa đang cầm một chiếc vali. Ông liền hỏi:
- "Thưa Chúa, trong đó có gì vậy ạ? Có phải tài sản, quần áo hay tiền bạc của con không?"
Chúa ôn tồn đáp:
- "Không, những thứ đó thuộc về thế gian".
Người đàn ông lại hỏi:
- "Vậy là tài năng, kỷ niệm hay bạn bè của con?"
Chúa lắc đầu:
- "Không, chúng thuộc về thời gian và hoàn cảnh".
Người đàn ông tò mò:
- "Vậy cái gì mới thực sự là của con?"
Chúa trả lời:
- "Chính là những khoảnh khắc con sống yêu thương, chia sẻ và làm theo ý Ta".
Khi mở vali ra, thấy bên trong hoàn toàn trống rỗng, người đàn ông bỗng bật khóc vì hiểu ra: Lúc lìa đời, mọi thứ anh ta cố "nắm giữ" ở trần gian đều mất sạch, chỉ có những gì anh ta "cho đi" vì lòng mến Chúa mới là thứ tồn tại mãi mãi.
Kính thưa quý vị và các bạn rất thân mến,
Có một tác giả đã nói rằng: "Chúng ta tồn tại nhờ những gì chúng ta nhận, nhưng chúng ta sống nhờ những gì mình cho đi". Lời nhận định này cho thấy giá trị của một con người không được đo bằng những gì người ta tích lũy được, nhưng bằng những điều họ đã làm cho người khác. Câu chuyện về người đàn ông gặp Chúa ở cửa Thiên Ðàng mà chúng ta vừa nghe chính là một minh chứng sâu sắc cho điều này. Khi đối diện với sự hữu hạn của kiếp người, mọi tài sản, danh vọng, kỷ niệm hay bạn bè đều ở lại trong thời gian và thế gian. Cho nên, hình ảnh chiếc vali trống rỗng của người đàn ông trong câu chuyện ở trên cũng là lời nhắc nhở cho tất cả chúng ta rằng những thứ thuộc về chúng ta không phải là những thứ chúng ta đang sở hữu, mà chính là những gì chúng ta đã cho đi với tấm lòng yêu thương và với sự quảng đại chia sẻ.
Thật vậy, sự cho đi không làm cho mỗi người chúng ta nghèo đi; mà ngược lại, nó còn làm cho tâm hồn và nhân cách của chúng ta trở nên giàu có. Tuy nhiên, từ thực tế cuộc sống, chúng ta vẫn nhìn thấy đâu đó xung quanh mình vẫn còn khá nhiều người đang mang trong mình tâm tính ích kỷ, tính toán và đong đếm hơn - thua khi đứng trước bài toán được - mất của cuộc đời. Thực lòng mà nói, ai trong chúng ta cũng sợ mất mát và thua thiệt, vì bản tính tự nhiên của con người vốn dĩ là thiên về xu hướng tích lũy để tìm kiếm sự an toàn cho bản thân trước. Thế nhưng, nếu ai cũng chỉ khư khư giữ lại cho riêng mình, thì thế giới này sẽ chỉ là một không gian lạnh lẽo và thiếu thốn tình người. Sự tích lũy vật chất có thể mang lại cảm giác an toàn cho chúng ta đấy, nhưng cảm giác đó cũng chỉ là nhất thời. Tấm lòng quảng đại sẻ chia với người khác mới chính là điều tạo nên giá trị bền vững và hạnh phúc đích thực cho mỗi chúng ta. Cho nên, người biết cho đi mới là người giàu có nhất, bởi vì họ luôn có dư dả niềm vui trong tâm hồn.
Trong hành trình theo Chúa, người Kitô hữu chúng ta được mời gọi bước đi trên con đường sẻ chia và trao ban theo khuôn mẫu của Chúa Giê-su - Ðấng vốn giàu sang, nhưng đã tự nguyện trở nên nghèo khó, để nhờ cái nghèo của Ngài mà chúng ta được trở nên giàu có. Bởi đó, trước những hơn - thua hay được - mất của cuộc đời, chúng ta cần phải nhìn mọi sự dưới ánh sáng của đức tin và của tình yêu thương; để nhờ đó, chúng ta có thể vượt lên trên những toan tính ích kỷ của đời thường và nhận ra rằng mỗi khi chúng ta mở lòng chia sẻ với người khác là mỗi lần chúng ta đang tích lũy kho tàng thiêng liêng và làm giàu cho chính tâm hồn mình. Ðây cũng chính là nghịch lý của hành trình đức tin mà trang Tin Mừng hôm nay nói đến qua lời khẳng định của Chúa Giêsu: "Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được".
Giữa một xã hội thực dụng và thực tế như hiện nay, Chúa Giê-su đã đưa ra một con đường hoàn toàn trái ngược với những toan tính theo kiểu của con người. Ngài không đòi chúng ta phải từ bỏ mạng sống theo nghĩa đen, nhưng mời gọi chúng ta đóng đinh cái tôi của mình vào thập giá và mở lòng ra với tha nhân, sẵn sàng sống quên mình để dấn thân phục vụ và đem yêu thương đến cho mọi người. Như thế, hành trình theo Chúa của chúng ta không phải là một hành trình cân đo đong đếm xem mình sẽ nhận lại được bao nhiêu lợi lộc vật chất, mà là một hành trình biến đổi của tâm hồn. Hành trình ấy chỉ thực sự trọn vẹn khi chúng ta dám ra khỏi bản thân mình, chấp nhận những mất mát và thiệt thòi để bước vào con đường dấn thân cho những giá trị của Tin Mừng.
Quả vậy, cái "mất" mà Chúa Giêsu nói đến ở đây chinh là sự từ bỏ cái tôi ích kỷ và thói quen bám víu vào vật chất của chúng ta, để mở lòng ra với những hoàn cảnh khác nhau của cuộc sống. Chỉ khi nào chúng ta dám "mất" đi cái tôi kiêu hãnh, "mất" đi những tiện nghi vật chất, và "mất" đi thời gian cũng như sức lực để cúi xuống phục vụ tha nhân vì Chúa, tâm hồn chúng ta mới thực sự "được" gặp Chúa, "được" lấp đầy bằng niềm vui ân sủng và cuộc đời chúng ta mới trở nên những chứng nhân cho những giá trị Tin Mừng. Xin cho mỗi người chúng ta luôn biết can đảm từ bỏ những mất mát chóng qua, để tâm hồn chúng ta được biến đổi và trổ sinh những hoa trái tốt lành trong hành trình theo Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con nhận ra những giá trị bền vững khi chọn lựa sống theo Lời Chúa dạy, để trong cuộc sống, dù có phải chịu thiệt thòi mất mát, chúng con cũng vẫn trung thành sống và làm chứng cho đức tin chúng con đã lãnh nhận; ngõ hầu đời sống chúng con trở nên những môn đệ đích thực của Chúa và được chính Chúa là gia nghiệp. Amen.
Bích Liễu