Chiếc Lá Vàng

(Những Chia Sẻ Mục Vụ và Những Câu Chuyện Gợi Ý

Suy Tư Và Cầu Nguyện hằng ngày)

 

Prepared for Internet by Vietnamese Missionaries in Asia


- 071 -

Nhận ra giới hạn của bản thân

 

Nhận ra giới hạn của bản thân.

Bích Liễu

(RVA News 22-06-2026) - Chuyện kể rằng:

Có một ông họa sĩ già muốn truyền nghề cho người học trò của mình. Ông nói:

- "Con hãy vẽ một bức tranh đẹp nhất mang đến đây".

Người học trò liền mang tác phẩm của mình đến cho thầy và nói:

- "Ðây là bức tranh mà con tâm huyết nhất trong cuộc đời này".

Người thầy nói:

- "Con hãy mang bức tranh này đến treo ở trung tâm thành phố, đặt một cây bút chì bên cạnh và ghi rõ: Nếu ai tìm được điểm sai sót thì hãy đánh dấu chỉ giúp tôi".

Người học trò vui vẻ làm theo lời thầy vì nghĩ rằng bức tranh mình vẽ rất đẹp.

Một tuần sau, người học trò đến nói với thầy:

- "Thầy ơi, con muốn bỏ cuộc vì bức tranh của con có cả nghìn người đánh dấu".

Thầy giáo bảo học trò hãy vẽ lại một bức giống y hệt như vậy và đặt lại chỗ cũ, nhưng lần này hãy ghi dòng chữ:

- "Nếu bức tranh bị sai thì hãy sửa lại giúp tôi".

Sau một tuần trôi qua, người học trò trở lại và nói với thầy mình rằng:

- "Thầy ơi, lạ thật, sao không có ai sửa cho con cả".

Bấy giờ người thầy mới nói:

- "Dù việc con làm có cố gắng đến đâu, giá trị đến đâu, cũng vẫn có hàng triệu người sẵn sàng vạch lá để tìm sâu và chê bai việc con làm. Nhưng tìm một người dám dấn thân để hành động thì khó lắm con ạ, vì họ sợ người khác cũng sẽ chê bai họ. Con người ta rất hăng say trong việc tìm ra lỗi sai của người khác, nhưng lại ít khi có đủ lòng tốt để sửa những sai sót đó, và càng ít người dũng cảm để bắt tay vào làm những điều mà họ yêu cầu người ta phải làm".

Kính thưa quý vị và các bạn rất thân mến,

Câu chuyện trên cho chúng ta thấy một nghịch lý khá phổ biến trong đời sống xã hội, đó là chúng ta thích đi tìm những khuyết điểm nơi người khác, nhưng lại quên mất việc phải nhìn sâu vào nội tâm của mình để nhận ra những giới hạn của bản thân và cố gắng hoàn thiện mình hơn. Xénophon, một nhà hiền triết người Hy lạp đã nói như sau: "Thượng Ðế đặt trên vai con người hai cái bị: một cái đằng trước, một cái đằng sau. Cái bị đằng sau chứa đựng tất cả những cái xấu của chính con người mình, còn cái bị đằng trước thì đầy rẫy những cái xấu của người khác. Do đó, con người khó mà thấy được những thiếu sót của mình, nhưng lại dễ dàng nhìn thấy những khuyết điểm của người khác". Thật vậy, chính vì chiếc bị ở phía sau luôn khuất tầm nhìn, nên chúng ta mới dễ rơi vào ảo tưởng cho rằng mình thực sự hoàn hảo và hăng hái đưa ra những phán xét cho cả thiên hạ. Bởi đó, câu chuyện trên mời gọi chúng ta hãy can đảm xoay hướng nhìn vào bên trong con người mình, để học cách nhận ra những giới hạn của bản thân; từ đó, bắt tay vào hành động, nỗ lực hoàn thiện chính mình mỗi ngày. Cổ nhân có câu "nhân vô thập toàn"! Ai trong chúng ta cũng có những lầm lỗi và thiếu sót. Thế nên, thay vì hướng ánh nhìn ra bên ngoài để săm soi những khuyết điểm của người khác và biến mình thành một "vị giám khảo" nghiêm khắc với bức tranh cuộc đời của tha nhân, mỗi chúng ta được mời gọi hãy khiêm tốn nhận ra sự bất toàn của mình để sống cảm thông và bao dung hơn với lỗi lầm thiếu sót người khác.

Là người Kitô hữu, chúng ta còn được mời gọi nhìn sâu hơn vào chiều kích thiêng liêng của việc nhận ra những giới hạn và bất toàn của chính mình, vì đây là bước khởi đầu quan trọng để chúng ta mở lòng ra đón nhận ân sủng của Thiên Chúa, hầu biến đổi bản thân và dấn thân vào những hành động yêu thương để sống trọn vẹn cho Chúa. Thật vậy, khi can đảm nhìn nhận những yếu đuối của chính mình, chúng ta mới có thể gỡ bỏ đi những rào cản của sự kiêu ngạo để sống phó thác vào Chúa hơn; đồng thời, mở ra lòng trắc ẩn trước những lầm lỗi của tha nhân, để đi vào mối tương quan hiệp nhất và yêu thương chân thành với hết mọi người.

Nơi trang Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã cảnh báo chúng ta về việc phán xét lầm lỗi của tha nhân bằng một câu hỏi đầy nhức nhối:"Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không nghĩ tới?". Câu hỏi của Chúa đang chạm vào tận thâm sâu của cõi lòng chúng ta, khơi dậy trong chúng ta ý thức về những yếu đuối và giới hạn của chính mình. Lấy "cái xà" ra khỏi mắt mình là cách chúng ta thanh tẩy đôi mắt tâm hồn bằng tình yêu thương và sự thông cảm. Chỉ khi đôi mắt tâm hồn chúng ta không còn bị che lấp bởi sự tự cao, chúng ta mới có thể nhìn tha nhân bằng chính ánh mắt nhân từ, bao dung của Thiên Chúa-một ánh mắt không nhằm mục đích lên án, phán xét nhưng để nâng đỡ và cùng nhau đứng dậy sau những va vấp và lỗi lầm trong hành trình đức tin.

Nhìn vào lịch sử Giáo hội, chúng ta có thể thấy rõ các vị thánh không phải là những con người chưa từng lầm lỡ, nhưng các ngài là những người đã biết cúi đầu nhận mình bất toàn để được ân sủng Chúa biến đổi: Chẳng hạn như tông đồ Phêrô đã từng chối Chúa ba lần nhưng trong nước mắt nghẹn ngào, ngài đã được biến đổi để trở thành chứng nhân của Tin Mừng; hay như thánh Augustinô, sau những năm tháng thanh xuân lạc lối, ngài đã thốt lên rằng việc nhìn nhận sự yếu đuối của bản thân chính là khởi đầu của mọi nẻo đường thánh thiện. Chính vì đã nếm trải sự bất toàn của bản thân và chạm vào lòng thương xót của Thiên Chúa, các thánh mới có thể sống một đời rộng lượng, mở lòng trắc ẩn để đón nhận và yêu thương những tâm hồn lầm lỡ khác. Ước gì mỗi người chúng ta cũng biết hạ mình xuống và can đảm đối diện với "cái xà" trong mắt mình để được Chúa chữa lành, từ đó học nơi Chúa cách bao dung và mở rộng vòng tay yêu thương đón nhận anh chị em xung quanh mình.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con nhận ra những giới hạn của bản thân và sống chậm lại, để chúng con đừng làm tổn thương người khác vì những xét đoán vội vàng của mình. Xin tình yêu và ân sủng Chúa lấp đầy khoảng trống của sự bất toàn trong chúng con, để chúng con trở nên những môn đệ đích thực, luôn mang ánh sáng tình yêu và bình an của Chúa đến cho mọi người xung quanh. Amen.

Bích Liễu

 


Back to Vietnamese Missionaries in Asia Home Page