Chiếc Lá Vàng
(Những Chia Sẻ Mục Vụ và Những Câu Chuyện Gợi Ý
Suy Tư Và Cầu Nguyện hằng ngày)
Prepared for Internet by Vietnamese Missionaries in Asia
- 026 -
Môn đệ - người được sai đi
Môn đệ - người được sai đi.
Bích Liễu
(RVA News 30-04-2026) - Tại một ngôi làng nhỏ vùng mỏ than, có một vị linh mục già sắp qua đời. Trước khi nhắm mắt, ông gọi một người thanh niên trẻ tuổi - người luôn được xem là môn đệ nhiệt thành nhất của ông - đến bên giường và đưa cho anh một cây nến nhỏ.
Vị linh mục nói: "Con hãy mang ánh sáng này xuống hầm mỏ sâu nhất ở cuối làng và thắp sáng nó ở đó."
Người thanh niên ngạc nhiên đáp: "Thưa thầy, tại sao con phải xuống đó? Ở đó tối tăm, bụi bẩn và đầy dẫy nguy hiểm. Chẳng thà con thắp cây nến của ông trong nhà nguyện, nơi mọi người có thể chiêm ngưỡng ánh sáng lung linh của nó và cùng nhau cầu nguyện cho thầy?"
Vị linh mục mỉm cười yếu ớt: "Con trai ạ, nếu cây nến chỉ cháy trong nhà thờ, nó chỉ là một vật trang trí. Nhưng nếu nó được thắp lên trong hầm mỏ, nó trở thành niềm hy vọng cho những người thợ đang lạc lối trong bóng tối. Môn đệ không phải là người giữ lấy ánh sáng cho riêng mình, mà là người mang ánh sáng đến nơi nó đang bị thiếu vắng nhất."
Người thanh niên cầm cây nến, bước ra khỏi căn phòng tĩnh lặng, ấm áp, hướng về phía hầm mỏ lạnh lẽo. Anh hiểu rằng: Hành trình theo thầy không kết thúc ở việc ngồi bên chân thầy, mà bắt đầu từ khoảnh khắc bước ra khỏi nơi quen thuộc, ra khỏi vùng an toàn của mình.
Kính thưa quý vị và các bạn thân mến,
Trong ngôn ngữ gốc của Tin Mừng, "môn đệ" (Mathetes) không chỉ là người học trò ngồi nghe giảng, mà là người đi theo con đường của thầy. Tuy nhiên, việc "đi theo" không phải chỉ để học hỏi mà thôi. Và Chúa Giêsu cũng không gọi các môn đệ để lập một "câu lạc bộ" khép kín. Ngài gọi họ để huấn luyện, và sau đó là sai đi.
Một người môn đệ chỉ thực sự hoàn thiện căn tính của mình khi được thầy sai đi. Nếu chúng ta chỉ dừng lại ở việc đón nhận và thụ hưởng ơn Chúa, đọc kinh trong nhà thờ và tham gia sinh hoạt trong xứ đạo và cảm thấy an toàn trong cộng đoàn của mình# như vậy là đủ, là an toàn thì chúng ta phải coi chừng. Vì, thói an phận là kẻ thù của người môn đệ thừa sai. Nó len lỏi dưới hình thức của sự "đạo đức giả tạo": Chúng ta hài lòng với những gì mình đang có, ngại thay đổi, ngại dấn thân vào những nơi "bụi bặm" như hầm mỏ trong câu chuyện trên.
Nhưng Thiên Chúa của chúng ta là một Thiên Chúa "lên đường". Ngài đã rời bỏ ngai trời để xuống trần gian. Vì vậy, môn đệ của Ngài cũng không thể đứng yên. "Ðược sai đi" có nghĩa là chấp nhận sự bất tiện, chấp nhận bị hao mòn như cây nến để đổi lấy ánh sáng cho người khác.
Lời Chúa Giêsu hôm nay cũng vang vọng "Thật, Thầy bảo thật anh em: Ai đón tiếp người Thầy sai đến là đón tiếp Thầy, và ai đón tiếp Thầy là đón tiếp Ðấng đã sai Thầy" (Ga 13, 20). Lời khẳng định của Chúa Giêsu tiết lộ cho chúng ta về sự hiệp thông của người môn đệ thừa sai với Thiên Chúa. Người môn đệ khi được sai đi không đi bằng danh nghĩa cá nhân nhưng đi trong tư cách là "đại sứ" của Nước Trời. Khi một người môn đệ sống đúng đức tính khiêm nhường và lòng nhiệt thành, họ trở nên "trong suốt" đến mức người khác có thể nhìn thấy sự hiện diện của Chúa Giêsu. Thêm vào đó, sự đón tiếp mà Chúa nói đến không chỉ là mở cửa ngôi nhà vật chất, mà là mở lòng đón nhận sứ điệp tình thương mà người môn đệ mang tới. Vai trò của người thừa sai lúc này chính là xóa bỏ khoảng cách giữa trời và đất, làm cho Thiên Chúa không còn xa lạ nhưng trở nên gần gũi qua những cử chỉ phục vụ cụ thể.
Người môn được sai đi không phải để sống tách biệt, nhưng phải dấn thân vào giữa dòng đời để ướp mặn nhân thế bằng tinh thần Tin Mừng. Vai trò của "muối" là tan đi để đem lại vị mặn của tình thương, còn "ánh sáng" là để chiếu soi, xua tan bóng tối của hận thù và tuyệt vọng. Khi ấy, người môn đệ thừa sai trở thành nhịp cầu kết nối, đem niềm hy vọng đến cho những tâm hồn đang khô héo. Thật vậy, sứ mạng thừa sai đòi hỏi mỗi người hay ra đi khỏi nơi an toàn cá nhân để làm chứng cho một Thiên Chúa đang hiện diện.
Lạy Chúa là Cha chí thánh,
Chúng con cảm tạ Chúa vì đã gọi chúng con là bạn hữu, là môn đệ, và tin tưởng trao phó cho chúng con sứ mạng mang danh Ngài đến với trần gian.
Chúa ơi, Chúa biết chúng con thường thích sự ấm áp của "nhà mình", thích sự an toàn của những thói quen đạo đức cũ kỹ. Xin tha thứ cho những lần chúng con ích kỷ, chỉ muốn giữ chặt niềm vui cho riêng mình mà quên đi bao anh chị em đang dò dẫm trong bóng tối của cô đơn, nghèo khổ và tuyệt vọng.
Lạy Chúa, xin đừng để chúng con "an phận" khi thế giới vẫn còn nhiều nỗi đau. Xin tiếp thêm sức mạnh cho đôi chân chúng con để chúng con dám bước ra khỏi vùng an toàn. Xin ban cho chúng con trái tim biết rung cảm để chúng con không chỉ nói về Chúa, mà là sống như Chúa: trao ban, phục vụ và yêu thương đến cùng.
Lạy Chúa, này con đây, xin hãy sai con đi. Hãy dùng bàn tay, khối óc và cuộc đời nhỏ bé này để viết tiếp bài ca hạnh phúc của Ngài trên khắp mặt đất. Amen.
Bích Liễu