Bàn về việc Chủ tịch Palestine

Ông Yasser Arafat

bị ngăn cản đến Betlem trong dịp Lễ Giáng Sinh

 

 

Prepared for Internet by Msgr Peter Nguyen Van Tai

Radio Veritas Asia, Philippines

 

Bàn về việc Chủ tịch Palestine, Ông Yasser Arafat, bị ngăn cản đến Betlem trong dịp Lễ Giáng Sinh.

Tại Belem, chính nơi Chúa sinh ra, trong dịp lễ Giáng sinh năm  2001, Chính phủ Do thái đã ngăn cản Chủ tịch Palestine, ông Yasser Arafat, tham dự thánh lễ nửa Ðêm, do Ðức Cha Michel Sabbah, Giáo chủ Giêrusalem, chủ tế, trong nhà thờ kính Thánh Catarina của Thành phố Belem. Chủ tịch Arafat không phải là tín hữu công giáo, nhưng từ nhiều năm nay ông vẫn đến Belem để tham dự Thánh lễ với các tín hữu công giáo. Cử chỉ của ông có thể là một cử chỉ có tính cách chính trị hơn là tôn giáo. Ông cần sự ủng hộ của Tòa Thánh và của thế giới công giáo trong việc tranh đấu cho dân tộc Palestine. Ông đã đến Vatican 12 lần để gặp Ðức Gioan Phaolô II. Ðàng khác, Belem, thành phố lịch sử, lôi cuốn nhiều du khách, thuộc lãnh thổ Palestine; nhưng trong những tuần vừa qua đã bị bom và bị  Quân dội Do thái kiểm soát. Trong chuyến viếng thăm tại Palestine tháng ba năm 2000, Chủ tịch và Nhà Cầm quyền Palestine đã đón tiếp ÐTC tại đây, vì Belem trong lúc này được coi như là "thủ  đô" của Palestine.

Trước Lễ Giáng sinh ít ngày, Chủ tịch Arafat đã loan báo cho Nhà Cầm quyền Do thái biết: ông sẽ tới Belem dự thánh lễ Ðêm Giáng sinh, với bất cứ giá nào, kể cả việc đi bộ để đến đây. Nhưng ý chí cương quyết của Ông đã bị xe tăng, súng ống, quân đội hùng hậu của Do thái chặn lại. Ông không thể ra khỏi Ramallah, bản doanh của Ông. Các sứ quán Tây phương, các nước thuộc Liên hiệp Âu Châu, Hoa kỳ và Tòa Thánh đã can thiệp; nhưng cũng không được Nhà Cầm quyền Do thái chấp nhận.

Nhiều chính phủ lên tiếng phản đối thái độ "độc tài" của Thủ tướng Do thái, ông Sharon. Chính phủ Pháp, Nga, Ai cập, Hy lạp... lên án thẳng ngặt thái độ của Thủ tướng Do thái. Trung quốc cho rằng: thái độ này không giúp gì vào việc làm giảm bớt những căng thẳng hiện nay tại Trung Ðông.

Các Vị cộng tác chặt chẽ hơn cả của Thủ tướng Sharon trong Chính phủ Do thái, tuyên bố: việc cô lập Chủ tịch Arafat sẽ tiếp tục, cho tới lúc nào ông này không bắt giam những người chủ mưu trong vụ sát hại Bộ Trưởng Du lịch của Do thái, ông Rehavam Ze evi, bởi vì Nhà Cầm quyền Palestine biết rõ những người này là ai và hiện đang ở đâu trong lúc này.

Ðại Sứ Bỉ, hiện đang giữ chức vụ chủ tịch luân phiên của Liên hiệp Âu Châu, nhấn mạnh đến "Cử chỉ có một tầm mức rất quan trọng" của Arafat, bởi vì không có vị lãnh đạo nào thuộc khối Hồi giáo tham dự thánh lễ của người công giáo. Cử chỉ của ông cho thấy rằng: ông chủ trương đường lối khoan dung tôn giáo".

Trong chính phủ Do thái, dĩ nhiên không phải mọi người đồng ý với thái độ cứng rắn của Thủ tướng Sharon. Ngoài Tướng Moshe Katsav, Tham mưu trưởng, Giáo trưởng tối cao của Do thái giáo, ông Meir Lau, hy vọng rằng: Chính phủ Do thái sẽ nghĩ lại và thay đổi lập trường. Ông tuyên bố: "Ngày nay Ông Arafat đã thành công trong việc trình bày hình ảnh của một nước Do thái không  tôn trọng sự tự do kính viếng các Nơi Thánh".

Trái lại ông Ehud Olmert, thị trưởng Thủ đô Do thái, cùng Ðảng Likud với Thủ tướng Sharon, cho rằng: Chính phủ tìm cách ngăn cản chủ tịch Arafat thiết lập một mối liên kết giữa Nhà Cầm quyền Palestine và các Nơi Thánh của Kitô giáo tại Giêrusalem.

Ông Yossi Sarid, thuộc phe đối lập, tuyên bố: "Quyết định kỳ quặc của thủ tướng Sharon đã làm cho chủ tịch Arafat, một người Hồi giáo, trở thành vị anh hùng của các tín hữu Kito. Ông Saul Ayalon, một trong các lãnh tụ của Ðảng quốc gia tôn giáo Do thái,  quả quyết: "Thủ Tướng Sharon  đã phạm một sai lầm lớn lao". Trái lại Bộ trưởng Môi sinh, ông Tzahi Haneghi, cho rằng: "Không nên quá xúc động về những phản ứng quốc tế. Quyết định của thủ tướng Sharon đã được cân nhắc cẩn thận. Cơn bão táp của mass-media sẽ qua đi nhanh chóng". Ông Rafi Yisraeli, sử gia thời danh của Ðại Học Do thái ở Giêrusalem, quả quyết: "Quyết định của thủ tướng Sharon đã được đa số (tuy vừa khít!) của các Bô trưởng chấp thuận. Thủ Tướng Sharon đáng được ca ngợi vì cái nhìn xa thấy rộng của ông, trong việc hiểu biết của bối cảnh chung, bối cảnh này vượt qua khỏi những hoàn cảnh của hiện tại". Sử gia Do thái ngạc nhiên bởi vì nhiều tín hữu Kitô coi chủ tịch Arafat là nguời bênh vực họ. Ông nói: "Tại Belem cách đây 50 năm, số người công giáo chiếm 80%, phần còn lại 20% thuộc Hồi giáo. Ngày nay tình hình hoàn toàn đảo ngược lại". Do đó ông đặt ra câu hỏi này: "Nếu các tín hữu Kitô thực sự được chủ tịch Arafat bảo vệ, tại sao họ đã ra đi? Câu hỏi này cần đặt  ra cách nghiêm chỉnh và cần phải suy tư ". Sử gia nói thêm: "Dự án xây cất một đền thờ Hồi giáo bên cạnh Ðền thờ Truyền Tin ở Nagiaret là một mối lo lắng lớn lao cho  thế giới công giáo. Thế giới công giáo liên kết để phản đối dự án  gây hấn này. Như vậy, thế giới công giáo, theo sử gia Rafi Yisraeli, cũng phải thiết lập một khối như vậy để bảo vệ Belem và các người công giáo tại đây. Hồi giáo chủ trương chiếm hoàn toàn Thánh địa và trục xuất  các tín hữu Kitô ra khỏi các nơi thánh này".

Trong bầu khí căng thẳng và khó thở này, cuộc thăm dò dân ý cho thấy kết quả sau đây: 60% người dân Palestine thuộc khu vực Cisjordania và Gaza ước mong các thù địch được chấm dứt tức khắc - 70% cần phải trở lại các cuộc đàm phán, cho dù trong lúc này xem ra không có thể thực hiện được - và 36% cho rằng: Ông Arafat còn là vị lãnh đạo bình dân hơn cả của Palestine.

 


Back to Home Page