Tìm hiểu và chia sẻ
đời sống Tin Mừng

Linh Mục Augustine, SJ. phụ trách

Prepared for internet by Vietnamese Missionaries in Taiwan


 

Ngày 29 tháng 09 năm 2002

Chúa Nhật 26 Thường Niên Năm A

 

Ðọc Tin Mừng  Mt 21,28-32

Khi ấy Ðức Giêsu nói với các thượng tế và kỳ mục rằng: 28 "Các ông nghĩ sao: Một người kia có hai con trai. Ông ta đến nói với người thứ nhất: "Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho". 29 Nó đáp: "Con không muốn đâu!" Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi. 30 Ông đến gặp người thứ hai, và cũng bảo như vậy. Nó đáp: "Thưa ngài, con đây!" nhưng rồi lại không đi. 31 Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha?" Họ trả lời: "Người thứ nhất". Ðức Giêsu nói với họ: "Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. 32 Vì ông Gioan đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy; còn những người thu thuế và những cô gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy".

 

Gợi ý để sống và chia sẻ Tin Mừng

Một phụ nữ đã thú thật về đời sống đạo của mình như sau:

Giống người con thứ hai hay người con thứ nhất? Hoặc giống cả hai?

"Tôi sinh ra trong một gia đình đạo gốc nên vốn là một tín hữu không những siêng năng giữ đạo mà còn hăng say đối với việc thăng tiến xã hội như về công bằng và bình đẳng. Quả thật tôi là một Kitô hữu tốt lành" như người ta vẫn nói. Nhưng đức tin của tôi từ từ tan ra: không thiếu lý do để tôi dễ dàng bỏ lễ Chúa Nhật; Thánh Thể không lâu đã trở nên biểu tượng mà thôi. Trong khi đó tôi chống lại tất cả những gì có hại cho tự do, đồng thời nhiệt thành bảo vệ quyền phá thai.
Vì người em dâu đon đả mời tôi đi dự mấy ngày họp Tổ Ấm gọi là Thành Phố của Ðức Maria, tôi cũng tò mò đi coi thử. Trải qua hai ngày ở đó tôi chẳng thấy những đề tài nói về đức bác ái và tình yêu có liên quan gì đến tôi cả.

Nhưng chiều ngày hôm đó khi đọc cuốn sách do chị Lưu Bích viết dưới nhan đề Lấy Ðức Bác Ái Làm Lý Tưởng tôi bỗng giật mình như do một cú sét đánh! Khi ấy như có một tấm màn bị đánh toạc ra cho tôi thấy tôi là ai và Thiên Chúa là ai. Khi ấy tôi mới hiểu đức bác ái chính là Thiên Chúa, nghĩa là khác hẳn với tất cả cách tôi từng sống. Ðó là lúc tâm hồn tôi như được chiếu sáng do một luồng sáng tỏa ra trên tất cả những gì cần được đổi thay nơi tôi. Cùng lúc, tôi thoáng thấy Thiên Chúa thực sự thương tôi bằng một tình yêu bao la ngay trong hoàn cảnh tôi vẫn chỉ là tôi từ trước tới nay. Trong khi vẫn ý thức về những thiếu sót và tội lỗi của tôi, tôi thấy nổi dậy nơi tôi lòng ước ao mãnh liệt để nói lên với Chúa một lời xin vâng lập tức và tận căn, khả dĩ quét sạch đi tất cả và cho tôi được nhập vào sức mạnh toàn năng của tình yêu Thiên Chúa. Khi ấy Chúa cho tôi hiểu được điều luật của Người là luật đòi tôi mỗi lúc phải bày tỏ một tình yêu luôn phải mạnh mẽ hơn đối với mỗi người lân cận, cũng là điều luật mang lại cho tôi sức mạnh có thể sống thứ tình yêu ấy.

Vậy tôi muốn bắt đầu ngay để yêu như vậy. Và người lân cận gần tôi hơn cả chính là chồng tôi. Khi ấy chồng tôi đã muốn ly dị và từ ít lâu nay hầu như không còn ở nhà nữa. Nhưng vì rất gắn bó với các con nên chồng tôi thường đến thăm chúng hoặc đem chúng đi với mình.

Ngày hôm sau khi đi họp Tổ Ấm về, vừa nghe chồng tôi bấm chuông ngoài cửa, tôi cảm nhận thấy có tiếng nói trong tôi: "Thực hành đi nào, hãy bắt đầu yêu đi." Vậy tôi đã nhoẻn một nụ cười và đã đề nghị chồng tôi tháp tùng mẹ con đi dự một buổi sân khấu ngoài trời cách đó ít bữa. Ðiều ngoại thường là chồng tôi đã chấp nhận lời mời; đó là điều tôi chẳng ngờ, và đó là bước đầu được ghi nhận về cuộc sống chung trở lại, với lý do vì các con và cho các con của chúng tôi. Ðó là điều chẳng dễ dàng đối với chồng tôi cũng như đối với bản thân tôi, nhưng khi ấy tôi cảm thấy mỗi lần tôi "thất bại" tức là cảm thấy tôi không thể yêu chồng tôi được, thì Thiên Chúa có đó để giúp tôi bắt đầu yêu trở lại. Tôi chỉ cần lắng nghe tiếng Chúa nói trong tôi và thưa "xin vâng" với Người. Khi ấy tôi cảm thấy thực sự nơi tôi một sức mạnh làm mất đi tính hung hăng cũng như sự mất kiên nhẫn của tôi. Ðó là sức mạnh cho tôi sự thèm khát để yêu với đà trớn trơn tru hơn. Chính việc đặt mình vào sự sẵn sàng để yêu, khiến tôi chú ý hơn để nghe tiếng nói của Chúa vang dội nơi tôi.

Trọn cuộc sống của tôi bắt đầu bật sáng lên và được thống nhất. Tôi không còn nhìn với cái nhìn phân chia thành những lãnh vực dành riêng cho Thiên Chúa tách rời khỏi những lãnh vực dành riêng cho thế gian. Chẳng có gì hiện hữu mà không để qui về Người. Trong chọn lựa loại đó mà tôi phải hình thành rồi luôn phải lập lại mỗi ngày, đó là chọn để đặt Thiên Chúa lên trên hết trong đời tôi. Xem ra tôi được thấy mỗi ngày rõ nét hơn rằng tất cả những người Chúa giao phó cho tôi cũng như tất cả những việc tôi phải thực hiện, đều được chứa đựng nơi Người. Chính khi đặt mình lắng nghe tiếng Chúa nói nơi tôi, tôi nghiệm được bình an và niềm vui để thông chia cho người khác. Trong gia đình tôi một bầu khí mới xuất hiện.

Cần phải xóa mình đi

Vậy Chúa cho tôi hiểu rằng tôi cần phải xóa mình đi trong tương quan với chồng tôi để có thể bày tỏ tình thương của tôi đối với một đứa con trai nghiện ngập nặng nề lâu năm rồi. Có như vậy mới tạo được cái mới tích cực giúp cho việc chữa trị đứa con đáng thương.

Không lâu sau đó, con tôi được đặt trước một lựa chọn về nơi ở, lựa chọn ấy sẽ cho thấy rõ nó có muốn thoát ra khỏi tình trạng nghiện nghập chăng. Khi ấy tôi đã tìm người để tâm sự mà chẳng tìm được ai. Tôi thực đã nghiệm được chút nào tâm trạng của Mẹ Maria một mình dưới chân thánh giá! Quả thật, về phần tôi, tôi chỉ còn biết phó thác con tôi nơi vòng tay của Thiên Chúa là Cha nhân lành. Tôi đã không thất vọng vì chiều hôm đó tôi đã nhận được cú điện thoại báo tin mừng là con tôi đã chọn đúng hướng!

Thế là tôi được củng cố trong sự sống hoàn toàn mới. Sự sống phát xuất do tiếng Thiên Chúa vang dội trong tâm hồn tôi đưa tôi thoát ra khỏi nếp sống cũ. Nơi tất cả những điều đáng sống, giữa mọi khó khăn, giữa những chọn lựa tôi phải đảm nhận, chính Thiên Chúa là Ðấng cho tôi lòng khao khát để yêu trong cụ thể cũng như sức mạnh để thể hiện lòng khao khát đó giữa những khó khăn mà không sờn lòng.

Thử hỏi người phụ nữ vừa chia sẻ về ơn biến đổi nàng nhận được, có dáng dấp như nhân vật người con trai thứ nhất hay người con trai thứ hai của bài Tin Mừng hôm nay?

Buộc tội giới lãnh đạo Do Thái Giáo

Tác giả Mátthêu đặt bài Tin Mừng hôm nay trong bối cảnh những cuộc tranh luận giữa Ðức Giêsu và giới lãnh đạo Do Thái Giáo tại Giêrusalem, mà cuộc tranh luận đầu tiên được nêu là "Ông lấy quyền nào mà làm những điều ấy?" (Mt 21,23). Họ có ý vặn hỏi Ðức Giêsu về quyền bính dựa vào đó Người đuổi những người buôn bán ra khỏi khu vực đền thờ và đứng lên giảng dạy dân chúng (21,23tt). Ðáp lại, Ðức Giêsu vặn hỏi lại các thượng tế và kỳ mục về chính niềm tin trong lòng họ: Họ có tin phép rửa của ông Gioan do Trời chăng? Nếu tin thì tại sao họ không chịu phép rửa của Gioan? Thấy họ câm lặng không trả lời được, Ðức Giêsu tuyên bố: "Tôi cũng vậy, tôi không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy." (c.27). Kế đến, Người nói dụ ngôn hai người con trong Tin Mừng hôm nay buộc tội giới lãnh đạo Do Thái Giáo (cc.28-32) trước khi tuyên bố hình phạt dành cho họ (cc.33-43) và cho thấy hình phạt đó được thi hành như thế nào (22,1-14).

Dụ ngôn hai người con thừa nhận công cuộc rao giảng của Ðức Giêsu về Nước Thiên Chúa là mấu chốt của lịch sử Do Thái Giáo. Cũng như người con thứ nhất ban đầu từ chối lệnh truyền của bố nhưng sau đã hối lỗi và vâng lệnh (c.29), thì những người thâu thuế và gái điếm đã hành xử y như vậy (c.31), bởi lẽ hiện họ đang đổi đời theo lời dạy của Ðức Giêsu hầu gia nhập Nước Thiên Chúa. Ngược lại, người con thứ hai hứa vâng lệnh bố, nhưng rồi lại không vâng theo (c.30). Các thượng tế và kỳ lão đã hành xử y như người con thứ hai này vì họ từ chối sứ điệp về Nước Thiên Chúa do Ðức Giêsu công bố, mặc dầu họ từng được dân chúng nhìn nhận là những nhà lãnh đạo tôn giáo và từng khinh chê lớp người thâu thuế và gái điếm.

Áp dụng hôm nay

Ðúng ra người phụ nữ vừa chia sẻ cho chúng ta biết về ơn biến đổi nàng nhận được chẳng thể giống nhân vật nào trong dụ ngôn nguyên thủy về hai người con, bởi lẽ theo lời chia sẻ, không có nhân vật đối chọi với nàng. Nhưng ban đầu nàng có dáng dấp là nhân vật người con thứ hai của bài Tin Mừng ở chỗ nàng thuộc gia đình đạo gốc, không những siêng năng giữ đạo mà còn hăng say hoạt động cho thăng tiến công bằng. Thế nhưng sau nàng đã để cho đức tin của mình suy thoái, giống như người con thứ hai ban đầu vâng lệnh bố, nhưng sau lại không vâng lệnh. Ðó là lúc nàng trở nên giống như người thâu thuế hoặc gái điếm tức người con thứ nhất trong bài Tin Mừng. Và thật là hạnh phúc cho nàng vì được Tin Mừng Ðức Giêsu đụng chạm tới nội tâm và hoán cải nàng. Ðó là khi nàng đọc cuốn Lấy Ðức Bác Ái Làm Lý Tưởng do chị Lưu Bích viết. Tâm hồn người phụ nữ này như được chiếu sáng do một luồng sáng toả ra trên tất cả những gì cần được đổi thay nơi nàng. Ðiều quan trọng là nàng đã muốn bắt đầu ngay để yêu, tức là nhập vào sức mạnh toàn năng của tình yêu Thiên Chúa. Nhờ vậy nàng không những đã nhập Nước Thiên Chúa nhưng còn đạt được nhiều tiến bộ, ảnh hưởng tới hạnh phúc của các con và cả người chồng trước kia đã muốn ly dị nàng.

Một số câu hỏi gợi ý

1. Bạn nghĩ người phụ nữ chia sẻ ở trên có dáng dấp giống như người con thứ nhất ở điểm nào và giống người con thứ hai ở điểm nào theo bài Tin Mừng hôm nay?

2. Bạn hiểu thế nào về những điều người phụ nữ ấy chia sẻ sau đây: "Khi ấy tôi mới hiểu Ðức Bác Ái là chính Thiên Chúa, nghĩa là khác hẳn với tất cả cách tôi từng sống"? "Tôi thấy nổi dậy nơi tôi ước ao mãnh liệt để nói lên với Chúa một lời xin vâng lập tức và tận căn khả dĩ quét sạch đi tất cả và cho tôi được nhập vào sức mạnh toàn năng của Tình Yêu Thiên Chúa"? Bạn có ý kiến khác?

 


Back to Home Page