Tìm hiểu và chia sẻ
đời sống Tin Mừng

Linh Mục Augustine, SJ. phụ trách

Prepared for internet by Vietnamese Missionaries in Taiwan


 

Ngày 28 tháng 04 năm 2002

Chúa Nhật 5 Phục Sinh Năm A

 

Ðọc Tin Mừng Ga 14, 1-12

Tại bữa tiệc ly, Ðức Giêsu nói cùng các môn đệ rằng: 1 "Lòng anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. 2 Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. 3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó. 4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi." 5 Ông Tôma nói với Ðức Giêsu: "Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường?" 6 Ðức Giêsu đáp: "Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy. 7 Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người." 8 Ông Phi-líp-phê nói: "Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện." 9 Ðức Giêsu trả lời: "Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Phi-líp-phê, anh chưa biết Thầy ư? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói: Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha. 10 Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Ðấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình. 11 Anh em hãy tin Thầy: Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm. 12 Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha."

 

Gợi ý để sống và chia sẻ Tin Mừng

Buông cành ra

Một người vô thần chẳng may trượt chân rơi xuống một vách đá hiểm trở, phía dưới là một vực sâu. Trong lúc rơi xuống ông ta bám đại được vào một cành cây nhỏ và bị treo lơ lửng giữa trời và hố thẳm muôn trùng. Biết chắc không thể nào bám sâu mãi như thế, cũng chẳng biết cách nào để thoát thân, ông ta mới chợt nảy ra một ý tưởng và kêu lớn:

- Chúa!  Chúa!

Vắng lặng như tờ, không một lời đáp trả.

Ông ta lại kêu to hơn:

- Chúa!  Chúa! Nếu có Chúa thì xin Chúa cứu tôi đi. Tôi hứa sẽ tin Chúa và dạy cho người khác tin nữa.

Vẫn im lặng! Chẳng một tiếng trả lời. Thế rồi ông ta quá mỏi tay gần như không còn bám nổi nữa, thì đột nhiên ông ta sửng sốt khi nghe có tiếng vang lớn vọng ra từ vách đá:

- Khi gặp gian nguy chúng đều nói như vậy cả.

Người vô thần vội kêu lên với giọng tin tưởng hơn trước:

- Không, không đâu Chúa! Tôi không như những người khác đâu. Ðó, tôi bắt đầu tin rồi, Chúa thấy không? Vì chính tôi đã nghe được tiếng Chúa. Bây giờ thì Chúa chỉ còn việc kéo tôi ra khỏi vực thẳm này và tôi sẽ loan truyền danh Chúa tới tận cùng trái đất.

Có tiếng nói:

- Ðược, ta sẽ kéo ngươi ra khỏi đây. Nào! Buông tay ra!

Ông vô thần thất vọng kêu lớn:

- Buông tay ra! Chúa bảo tôi điên rồi sao?

Sống Ðức Tin

Cuộc đời Kitô hữu trên hành trình đi về nhà Cha luôn đối diện với những thách đố vượt quá sức mình. Họ luôn cảm thấy để sống trung tín, yêu thương giữa cuộc đời trần thế luôn là một điều, đối với sức loài người, hầu như bất khả thi. Thế mà ơn gọi của ngươii Kitô hữu luôn phải là: làm chứng cho sự trung tín và tình yêu tuyệt đối phát xuất từ Thiên Chúa. Kitô hữu cảm thấy bị giằng co giữa một bên là ơn gọi và bên kia là khả năng thực thi ơn gọi đo của mình. Chính đây là điều khiến họ lắm lúc xao xuyến lo âu.

Khi tự nguyện đảm nhận phận làm người, Con Thiên Chúa cũng trải qua kinh nghiệm lo âu xao xuyến như bao người tin. Ðã có lúc chính Ngài cũng phải "lớn tiếng kêu van khóc lóc mà dâng lời khẩn nguyện nài xin lên Ðấng có quyền năng cứu Người khỏi chết" (Dt 5,7). Trong Vườn Dầu, chính Ngài cũng từng "lâm cơn xao xuyến bồi hồi" đến nỗi "mồ hôi Người như những giọt máu rơi xuống đất" (Lc 22,44). Chính Ðức Giêsu "đã chịu thử thách về mọi phương diện" cũng như người tín hữu Kitô, nên Ngài biết rõ và cảm thương mọi nỗi yếu hèn của họ (x. Dt 4,15).

Bài Tin Mừng hôm nay là lời mời gọi Ðức Giêsu ngỏ với các môn đệ cũng như với hết thảy mọi Kitô hữu: "Lòng anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy!" (Ga 14,1). Ngài không mời họ tin "có" Thiên Chúa và tin "có" Ngài. Ngài mời họ hãy tin "vào" Thiên Chúa và tin "vào" Ngài. Ðây là sự trao phó trọn vẹn tất cả những gì mình có cho Thiên Chúa và cho Ðức Giêsu, Ðấng ban bình an đích thực, khiến cho mọi sợ hãi xao xuyến nơi lòng người tín hữu Kitô sẽ không còn tồn tại. (x. Ga 14,27).

Lên Ðường

Ðức Giêsu Kitô Phục Sinh vẫn đang hiện diện, đồng hành với mọi người tin (x. Mt 28,20). Ngài vẫn thầm lặng ban bình an cho họ (x.Ga 20,19). Ngài không chỉ là bạn đồng hành, nhưng còn là "Ðường" (Ga 14,6) dẫn người tin đến cùng Cha.

Cuộc đời sống đạo là một cuộc lên đường. Người tín hữu gắn bó với Chúa Phục Sinh đang đồng hành với mình tựa như người lữ khách gắn bó với con đường. Kitô hữu nên một với Ðấng là "Ðường, Sự Thật và là Sự Sống". Lúc này, người tín hữu có thể nói như thánh Phaolô

"Tôi sống nhưng không còn là tôi, mà là Ðức Kitô sống trong tôi." (Gl 2,20).

Ðức Giêsu đã sống trọn vẹn phận người, hằng luôn làm đẹp lòng Cha (c.Mt3,17). Chính Ngài luôn vâng phục ý Cha cho đến hiến mạng (x. Pl 2,8) hầu bày tỏ một tình yêu tuyệt đối dành cho Cha. Ngài cũng yêu con người bằng một tình yêu tuyệt đối ấy, tình yêu hiến mạng: "Người đã yêu thương họ cho đến cùng" (Ga 13,1). Tin vào Ðức Giêsu chính là đưa cuộc đời của Ngài vào trong chính cuộc đời của người tin. Người tín hữu chỉ thực sự là mình, xét như là người tin vào Chúa, khi họ để cho đời mình được "Kitô hoá" để rồi chính họ cũng thể hiện một tình yêu tuyệt đối "Yêu Thiên Chúa hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực; đồng thời yêu người thân cận như chính mình" (Mc 12,30-31). Kitô hữu chắc chắn sẽ làm được việc này khi họ thực sự gắn bó mật thiết, nên một với Ðức Giêsu Phục Sinh, vì chính Ngài đã khẳng định "Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha (Ga 14,12).

Người Kitô hữu tin "có Chúa" thật là điều không gì dễ bằng. Thế nhưng, để tin "vào Chúa" họ cần phải có ơn Chúa giúp, bởi lẽ đức tin là một quà tặng nhưng không của Thiên Chúa, chứ không căn cứ vào sự hợp lý của loài người. Nếu không, người tin cũng có thể nói như anh chàng vô thần trên kia "buông cuộc đời cho Chúa! Chúa bảo tôi điên rồi sao?" Vậy, để sống đức tin, người Kitô hữu cần khiêm tốn cầu xin Chúa ban cho mình ơn đức tin, nhất là lòng yêu mến. Bởi lẽ khi yêu ai thì ta dễ tin vào người đó hơn. "Yêu" càng nhiều thì "tin vào" càng lớn. Xin cho người Kitô hữu được lòng "yêu Chúa tuyệt đối" để nơi họ cũng có lòng "tin vào Chúa tuyệt đối".

 

Một số câu hỏi gợi ý

1. Có bao giờ bạn thấy đời sống "Tin vào Chúa" thách đố mình chưa? Lúc ấy bạn đã làm gì?

2. Có bao giờ bạn nghiệm thấy Chúa Phục Sinh vẫn đồng hành với Giáo Hội, gia đình và bản thân của bạn một cách cụ thể chưa?

3. Câu chuyện về người vô thần trên đây có nói cho bạn điều gì không?

 

---------------------------------------------

 

CHA RENÉ VOILLAUME nói với các tiểu đệ CHÚA GIÊSU: "Các anh nên nhớ rằng mỗi con người vì là hình ảnh của Thiên Chúa,nên chính là một hữu thể tuyệt đối. Không thể nói là mất giờ khi người ta yêu một người bé mọn nhất như là anh em của mình, yêu như chỉ có một mình họ trên trần gian này: cho rằng họ có đáng thương hại về phương diện luân lý đến mấy đi nữa, tôi dám nói rằng họ vẫn đáng được yêu mến như chính Thiên Chúa vậy. Ðức Giêsu mong ước rằng các anh phải dốc toàn lực yêu thương anh em."

 


Back to Home Page