Tìm hiểu và chia sẻ
đời sống Tin Mừng

Linh Mục Augustine, SJ. phụ trách

Prepared for internet by Vietnamese Missionaries in Taiwan


 

Ngày 25 tháng 11 năm 2001

Lễ Ðức Giêsu Kitô Vua Vũ Trụ

 

Ðọc Tin Mừng Lc. 23, 35-43

Khi Ðức Giêsu chịu đóng đinh vào thập giá cùng lúc với hai tên gian phi, (35) Dân chúng đứng nhìn, còn các thủ lãnh thì buông lời cười nhạo: "Hắn đã cứu người khác, thì cứu lấy mình đi, nếu thật hắn là Ðấng Kitô, của Thiên Chúa, là người được tuyển chọn !" (36) Lính tráng cũng chế giễu Người. Chúng lại gần, đưa giấm cho Người uống (37) và nói: "Nếu ông là vua dân Dothái thì cứu lấy mình đi !" (38) Phía trền đầu Người, có bản án viết:  "Ðây là vua người Dothái".

(39) Một trong hai tên gian phi bị treo trên thập giá cũng nhục mạ Người: "Ông không phải là Ðấng Kitô sao? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với !" (40) Nhưng tên kia mắng nó: "Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa, mày cũng không biết sợ ! (41) Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái !" (42) Rồi anh ta thưa với Ðức Giêsu: "Ông Giêsu ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi !" (43) Và Người nói với anh ta: "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Ðàng".

 

Gợi ý để sống và chia sẻ Tin Mừng

Ðức Giêsu , Vua Vũ Trụ

Vào thời Ðức Giêsu, dân Do Thái mong chờ Ðấng Mêsia.  Ðây là một vị vua sẽ đứng lên giải phóng dân tộc khỏi ách đô hộ của người Roma.  Trong niềm háo hức cuồng nhiệt đó, có lúc người ta đã tưởng Ðức Giêsu chính là vị vua mà toàn dân trông đợi.  Sau phép lạ bánh hoá nhiều, dân chúng định tôn Ngài lên làm vua, nhưng Ngài lại rút lui trên núi một mình (Ga 6,15).  Khi ở trước toà, Philatô hỏi: "Ông có phải là vua của người Do Thái không?"  Ðức Giêsu chỉ đáp lại: "Chính quan nói điều đó." (Lc 23,3).  Như thế Ðức Giêsu không nhận mình là vua theo nghĩa chính trị.  Ngài không phải là người gây rối trong nước hay ngăn cản nộp thuế cho Xê-da (Lc 23,2).  Ngài chẳng bao giờ công khai xưng mình là Vua Mêsia, vì tước vị này có thể gây ra nhiều hiểu lầm trong  dân chúng.  Vậy mà Ngài đã bị đóng đinh trên thập giá với bản án "Ðây là vua của người Do Thái" (Lc 23,38).  Ngài đã chết như một tội phạm chính trị.

Hôm nay khi mừng lễ Ðức Giêsu Kitô Vua Vũ Trụ, phụng vụ mời gọi chúng ta chiêm ngắm Ðức Giêsu bị treo trên thập giá giữa hai kẻ gian phi.  Ðức Giêsu phục sinh hôm nay là Vua theo một ý nghĩa hết sức đặc biệt.  Ngài không chỉ là Vua dân Do Thái, Ngài là Vua của cả vũ trụ mà Ngài đã tạo dựng.  Ðức Giêsu phục sinh vẫn không ngừng xây dựng Nước của Ngài, vẫn không ngừng thu hút cả nhân loại về với Ngài (Ga 12,3).  Bất cứ ai "đứng về phía sự thật" thì nghe tiếng Ngài và trở nên thần dân của Ngài (x. Ga 18,37).  Rồi đến ngày tận thế, Ðức Kitô sẽ trao lại vương quyền cho Thiên Chúa Cha sau khi đã tiêu diệt mọi thế lực chống đối Thiên Chúa, và cuối cùng Thiên Chúa có toàn quyền trên muôn loài (x. 1C 15,24-28).

Một Vị Vua vâng phục

Ðức Giêsu trên thập giá là vị Vua bị lăng nhục, là đấng Mêsia bị thách thức.  Trong cái nhìn của Luca, dân chúng không góp phần vào việc kết án Ðức Giêsu.  Trên đường lên Núi Sọ, có đám đông dân chúng đi theo, trong số đó có các phụ nữ khóc than và đấm ngực (Lc 23,27).  Khi Ðức Giêsu đã bị đóng đinh, thì thái độ của dân là "đứng nhìn" trong sự lặng lẽ kính cẩn (Lc 23,35).

Ngược lại với thái độ của dân là thái độ của ba hạng người khác: các thủ lãnh cười nhạo, lính tráng chế diễu, một trong hai kẻ gian phi nhục mạ Ðức Giêsu, chúng ta cần cảm mến nỗi đau trên thân xác Ðức Giêsu, nhưng cũng không được quên nỗi đau tinh thần của Ngài.  Những lời chế giễu cũng là những thách thức và cám dỗ gay gắt.  Ðây là cơn cám dỗ cuối cùng trong đời Ðức Giêsu, không phải là cám dỗ vui hưởng lạc thú êm đềm của bậc sống hôn nhân, nhưng là cám dỗ về sự vâng phục và tín thác đối với Cha.

Ba lời nói mỉa mai trước Ðức Giêsu chịu đóng đinh khiến ta nhớ đến ba cơn cám dỗ vào buổi đầu sứ vụ "Nếu ông là Con Thiên Chúa, hãy biến viên đá này thành bánh" (Lc 4,3).  "Nếu ông là Con Thiên Chúa, hãy gieo mình xuống đi" (Lc 4,9).  Ðó là cơn cám dỗ của ma quỷ.  Còn bây giờ là cơn cám dỗ của con người.  "Nếu ông là Ðức Kitô của Thiên Chúa, là người được tuyển chọn",  "nếu ông là Vua dân Do Thái thì cứu lấy mình đi" (Lc 23,35.37).  "Tự cứu mình", đó là cơn cám dỗ vẫn thường xảy ra.  Cứu mình khỏi cơn đói cồn cào hay cứu mình khỏi nỗi đau và cái chết.  Dùng quyền năng Cha ban để tự cứu mình, tự lo liệu cho đời mình, đứng ngoài sự xếp đặt của Thiên Chúa.

Ðức Giêsu bị cám dỗ xuống khỏi thập giá để minh chứng cho mọi người thấy Ngài thật là Ðức Kitô, là Mêsia mà bao người mong đợi.  Cơn cám dỗ quá đỗi tinh vi và hấp dẫn!  Chỉ cần xuống khỏi thập giá là chinh phục được bao con người, từ giới lãnh đạo đến những người chưa tin.  Chỉ cần xuống khỏi thập giá là gặt hái ngay được một chiến thắng huy hoàng, một thành công rực rỡ, nhờ đó Cha được tôn vinh nơi Con;  ở lại thập giá là làm tan vỡ biết bao hy vọng đã được thắp lên trong những năm qua, là làm tắt đi niềm tin mới được nhen nhúm.

Nhưng Ðức Giêsu đã không xuống khỏi thập giá, như trước kia Ngài đã từ chối nhảy xuống từ nóc Ðền Thờ.  Cả hai đều là những hành vi ngoạn mục và gây ấn tượng.  Ðức Giêsu không muốn chúng ta xây đức tin trên cái ngoạn mục, vì như thế vẫn còn là ở bình diện tự nhiên.  Ngài muốn chúng ta tin vào Ngài, dù Ngài là kẻ đã chết trơ trụi trên thập giá.  Ðức Giêsu không tự cứu mình, chính vì Ngài thật là Người được Thiên Chúa tuyển chọn.  Vì Ngài là Con mà Ngài không tự lo liệu cho mình, Ngài buông đời mình trong tay Cha.  Bởi thế, việc Ðức Giêsu ở lại trên thập giá trong sự vâng phục đầy tình con thảo lại là một dấu chỉ hùng hồn cho thấy Ngài thuộc trọn về Cha:  Ngài không tìm mình nên Ngài là người đáng tin.  Ðức Giêsu "đã cứu người khác" (Lc 23,35), kể cả việc cải tử hoàn sinh, vì đó là ý Cha.  Nhưng Ngài không tự cứu mình, vì Cha muốn Ngài cứu độ nhân loại qua việc hiến dâng mạng sống.  Ðức Giêsu là vị Vua Mêsia đầy lòng vâng phục trước Thiên Chúa, vâng phục đến chết (Pl 2,8)

Một vị Vua nhân hậu

Chính vào lúc Ðức Giêsu hấp hối trên thánh giá, giữa những lời lăng nhục và thách thức, thì tiếng nói của anh "trộm lành" bất ngời vang lên, làm ta ngây ngất.  Anh chấp nhận hình phạt: "chúng ta chịu như thế này là đích đáng".  Anh nhìn nhận tội mình đã phạm: "vì xứng với việc đã làm".  Anh tuyên xưng sự vô tội của Ðức Giêsu: "Còn ông này đâu có làm điều gì trái".  Ðiều lạ lùng hơn nữa là anh đã tuyên xưng niềm tin của mình vào Ðức Giêsu, tin Ngài là Ðấng Mêsia-Vua vào lúc mà mọi sự dường như sụp đổ: "Ông Giêsu ơi!  Khi ông trở lại trong tư cách là vua, xin nhớ đến tôi."  Như thế trong cái nhỉn của người trộm lành, cái chết nhục nhã của Ðức Giêsu trên thập giá không phải là một dấu chấm hết.  Anh vẫn tin có ngày Ngài đến trong nước của Ngài, và anh mong được dự phần trong ngày đó.

Ðức Giêsu đã ban ơn quá lòng anh ước ao.  Ngay khi còn ở trên thánh giá, vị vua bị đóng đinh đã hé lộ vương quyền của Ngài qua một lời hứa long trọng.  Bossuet đã viết: "Hôm nay: nhanh biết mấy!  Ở với tôi: thân tình biết mấy!  Thiên đàng: nơi an nghỉ miên trường."  Như thế người trộm lành là người đầu tiên được hứa ban ơn cứu độ;  Kẻ gian phi lại là người đầu tiên được hưởng hoa trái của cái chết trên thập giá của Ðức Giêsu.  Tất cả nói lên lòng nhân hậu của Vua Giêsu đối với những người bị gạt ra ngoài lề xã hội.  Vị Vua bị đóng đinh đã bắt đầu cuộc chinh phục của Ngài trên các tâm hồn.  Sau khi Ngài tắt thở, viên bách quản đã nhìn nhận Ngài là người công chính, và dân chúg cũng đấm ngực mà lui về (Lc 23,47-48).

Ðức Giêsu làm vua một cách khác thường.  Ngài không thống trị bằng sức mạnh nhưng Ngài phục vụ bằng yêu thương.  Cho đến ngày tận thế, Ngài vẫn thu hút con người đến với Ngài.  Thập giá là nơi vương quyền Ngài tỏ lộ mà không sợ bị hiểu lầm.  Chúng ta cần ngắm nhìn Ðức Giêsu chịu treo, để biết cách chinh phục thế giới.  Thế giới hôm nay dễ rung động trước lòng tha thứ, yêu thương và sự phục vụ của chúng ta.  Chẳng cần thi thố những hành vi ngoạn mục và đạt được những thành công vượt mức, chúng ta vẫn có thể làm chứng cho Ðức Kitô bằng sự vâng phục và kiên nhẫn trong khổ đau.

Mừng lễ Ðức Giêsu Kitô Vua vũ trụ, chúng ta muốn khước từ những thần tượng giả mạo, muốn để cho Ngài chiếm trọn từng khoảnh khắc của cuộc đời, từng rung động nhỏ của con tim.  Ước gì qua chúng ta mà Chúa Kitô có mặt ở mọi lãnh vực khoa học, ở mọi nền nghệ thuật, ở giữa chốn chợ đời xô bồ và bon chen.  Ước gì chúng ta cộng tác với Ngài để làm cho vũ trụ này càng ngày càng trở thành vũ trụ của Thiên Chúa.

 

Một số câu hỏi gợi ý

1.  Có người nhận xét: "Khoa học kỹ thuật càng tiến bộ, đời sống con người càng có nhiều tiện nghi vật chất thì lòng đạo đức lại sa sút, Nước Chúa như bị thu hẹp lại"  Bạn có đồng ý với nhận xét trên không?

2.  Chúng ta thường thấy mình bị quyến rũ bởi bạc tiền, quyền lực và khoái lạc:  Ðó là những ông vua đang được thế giới tôn thờ.  Làm sao thoát khỏi sự quyến rũ ấy và đón nhận Vua Giêsu vào đời mình, một vị Vua đơn sơ khiêm hạ và hiến mình vì yêu thương?

 


Back to Home Page