Tìm hiểu và chia sẻ
đời sống Tin Mừng

Linh Mục Augustine, SJ. phụ trách

Prepared for internet by Vietnamese Missionaries in Taiwan


 

Ngày 12 tháng 8 năm 2001

Chúa Nhật 19 Thường Niên Năm C

 

Ðọc Tin Mừng Lc. 12, 32-48

(32) Ðức Giêsu nói với các môn đệ rằng: "Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em.

(33) "Hãy bán của cải mình đi mà bố thí. Hãy sắm lấy những túi tiền chẳng bao giờ cũ rách, một kho tàng chẳng thể hao hụt ở trên trời, nơi kẻ trộm cắp không bén mảng, mối mọt cũng không đục phá. (34) Vì kho tàng của anh em ở đâu, thì lòng anh em cũng ở đó.

(35) "Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn. (36) Hãy làm như những người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ vừa về tới và gõ cửa, là mở ngay. (37) Khi chủ về mà thấy những đầy tớ ấy đang tỉnh thức, thì thật là phúc cho họ. Thầy bảo thật anh em: chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn, và đến bên từng người mà phục vụ. (38) Nếu canh hai hoặc canh ba ông chủ mới về, mà còn thấy họ tỉnh thức như vậy, thì thật là phúc cho họ. (39) Anh em hãy biết điều này: nếu chủ nhà biết giờ nào kẻ trộm đến, hẳn ông đã không để nó khoét vách nhà mình đâu. (40) Anh em cũng vậy, hãy sẵn sàng, vì chính giờ phút anh em không ngờ, thì Con Người sẽ đến".

(41) Bấy giờ ông Phêrô hỏi: "Lạy Chúa, Chúa nói dụ ngôn này cho chúng con hay cho tất cả mọi người?" (42) Chúa đáp: "Vậy thì ai là người quản gia trung tín, khôn ngoan, mà ông chủ sẽ đặt lên coi sóc kẻ ăn người ở, để cấp phát phần thóc gạo đúng giờ đúng lúc? (43) Khi chủ về mà thấy đầy tớ ấy đang làm như vậy, thì thật là phúc cho anh ta. (44) Thầy bảo thật anh em, ông sẽ đặt anh ta lên coi sóc tất cả tài sản của mình. (45) Nhưng nếu người đầy tớ ấy nghĩ bụng: "Chủ ta còn lâu mới về", và bắt đầu đánh đập tôi trai tớ gái và chè chén say sưa, (46) chủ của tên đầy tớ ấy sẽ đến vào ngày hắn không ngờ, vào giờ hắn không biết, và ông sẽ loại hắn ra, bắt phải chung số phận với những tên thất tín.

(47) "Ðầy tớ nào đã biết ý chủ mà không chuẩn bị sẵn sàng, hoặc không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều. (48) Còn kẻ không biết ý chủ mà làm những chuyện đáng phạt, thì sẽ bị đòn ít. Hễ ai đã được cho nhiều thì sẽ bị đòi nhiều, và ai được giao phó nhiều thì sẽ bị đòi hỏi nhiều hơn.

 

Gợi ý để sống và chia sẻ Tin Mừng

Tin Mừng hôm nay loan báo điều hết sức lớn lao, đó là: "Cha của anh em đã vui lòng ban Nước của Người cho anh em." (c.32).  Thiên Chúa mời gọi ta sống với Người, trở nên những chi thể của gia đình Người.  Thật là điều hạnh phúc khiến cho mọi sự khác đều chẳng đáng kể.  Chỉ có một điều duy nhất để làm: đó là yêu thương!  Yêu thương là con đường duy nhất đưa ta đến với Cha.  Trong bài Tin Mừng hôm nay, yêu thương có hai dung mạo đó là hiến dâng và tỉnh thức.

1. -"Hãy bán của cải mình đi mà bố thí".  -Nguồn phú túc duy nhất là tình yêu và sự hiện diện của Thiên Chúa Cha.  Tất cả những điều khác chỉ có ý nghĩa khi chúng là phương tiện để yêu thương.  Vậy ta sở hữu không phải để giữ lại nhưng là để cho đi.  Hãy nghe kinh nghiệm sống do chị Liễu chia sẻ.

Quà Hài Nhi Giêsu tặng

Ðó là ngày 20 tháng 12.  Lời Chúa trong thánh lễ là "Anh em hãy cho, thì sẽ được Thiên Chúa cho lại" (Lc 6,38).  Tôi đi dự lễ tại nhà thờ Chánh tòa.  Ở cửa vào, một cô gái 13-14 tuổi xin của bố thí.  Tôi cho cô bé chút tiền nhưng cô bé ấy nói: "Thưa Bà, Bà có thể kiếm cho cháu một đôi giầy không, vì chân cháu lạnh cứng với đôi giầy này?"  Tôi hứa với cô bé rằng tôi sẽ cố gắng theo khả năng để kiếm cho cô một đôi giầy ngày 24 tháng 12, khi tôi đi dự lễ cùng giờ và cùng nơi tôi gặp cô bé.  Ðúng hẹn, cô bé vừa thấy tôi liền hỏi: "Bà có nhớ kiếm giầy cho cháu không?"  "Chúa ơi, tôi quên tiệt mất rồi!  Xin lỗi cháu."  Tôi nói cho xong chuyện rồi vào nhà thờ.  Hãy con chút thời giờ trước khi thánh lễ bắt đầu.  Tôi ngồi ở hàng ghế sát bàn thờ.  Nhưng tôi không được an lòng vì có tiếng nội tâm trách móc tôi: "Ngươi đã quyết tâm yêu thương mọi người, thế mà ngươi quên đi những cơ hội cụ thể để yêu thương."  Tôi không thể ngồi yên được vì tôi cảm được thế nào là lạnh ở hai bàn chân.  Tôi liền bước ra khỏi nhà thờ để nói với cô bé: "Này cháu, tôi có thể tặng cho cháu đôi giầy của tôi được không?"  Tôi thực sự gắn bó với đôi giầy ống của tôi vì đó là đôi giầy ống xinh xắn và ấm chân.  Tôi ưa đi đôi giầy này.  Tôi nói với cô bé:  "Hãy trao đổi để tôi cho cháu đôi giầy của tôi, và cháu sẽ cho tôi đôi giầy của cháu."  Cô bé trố mắt nhìn tôi  Cô ta lưỡng lự một hồi, trước khi chấp nhận điều tôi đề nghị.  Chúng tôi đã trao đổi cho nhau đôi giầy mình đang đi.  Cô bé đi giầy số 37, còn tôi số 38.  Vậy nên đôi giầy tôi mới xỏ vào hơi cức khiến chân tôi hơi đau.  Tôi đã tham dự thánh lễ và ra về  với đôi chân thật lạnh cứng.  Khi ra về, tôi nghĩ tôi phải mua một đôi giầy ấm áp hơn.  Ngày 25 tháng 12 tôi có hẹn phải vắng nhà nhiều ngày nên sợ bị cóng chân.  Nhưng tôi không thể bỏ ra hơn 50 mỹ kim để mua giầy, thế mà đôi giầy nào cũng đắt hơn số tiền đó.  Mãi tới trưa tôi mới mua được một đôi giầy khá đẹp với giá 49 mỹ kim.  Mua xong, tôi vội chạy lại trả cô bé đôi giầy xem ra còn mới nên có thể dùng vào mùa hè.  Cô bé vui vẻ nói với tôi: "Ðó chính là món quà đẹp nhất mà Hài Nhi Giêsu tặng cho em!"  Hai chúng tôi chào biệt và tôi trở về nhà.

Về trước cửa nhà tôi ở, tình cờ một người đàn ông tiến đến bắt tay tôi.  Ðó là người con của một bệnh nhân tôi từng săn sóc nơi bệnh viện.  Khi bắt tay mừng Noen, ông ấy đặt nơi tay tôi tờ 50 mỹ kim và nói: "Ðây là món quà tượng trưng để tỏ lòng biết ơn chị đã săn sóc cho mẹ tôi!"  Tôi mừng rỡ vì một lần nữa lại được thấy Lời Chúa nói là lời chân thật: "Anh em hãy cho thì sẽ được Thiên Chúa cho lại." (Lc 6,38).

Nền kinh tế của Thiên Chúa

Bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy lý luận của Thiên Chúa ngược lại với lý luận của loài người thường rất hay ích kỷ.  Nói chung, người ta có chiều hướng sở hữu càng thêm nhiều càng tốt, cũng như có chiều hướng tích trữ và thâu lượm báu vật.  Cả trong đời sống thiêng liêng, người ta cũng muốn được nên giầu có thêm.  Nhưng Chúa Giêsu nói: "Hãy tặng người khác, hãy chia sẽ với anh em về điều bạn có.  Nền kinh tế loài người được đặt cơ sở trên việc tích trữ: càng tích trữ càng trở nên giàu.  Nhưng nền kinh tế của Thiên Chúa được đặt cơ sở trên nguyên tắc khác hẳn: càng cho đi ta càng trở nên giàu có; càng chia sẻ, ta càng có thêm; thực ra điều ta cho đi chính là cái ta giữ lại được cho mình nơi Chúa.

Chia sẻ cái hiện là của anh

Nói chung, người ta có chiều hướng sống theo cá nhân, chỉ nghĩ đến mình trước đã, chỉ lo đáp ứng những nhu cầu riêng về vật chất cũng như tinh thần.  Chẳng hạn, ta có khuynh hướng chạy đến với Chúa vì cá nhân mình mà thôi.  Nhưng Thiên Chúa có cái nhìn khác hẳn, bởi lẽ Thiên Chúa luôn sống sự sống liên vị giữa Ba Ngôi:  Mọi sự đều là của chung giữa Ba Ngôi Thiên Chúa.  Chúa Giêsu dạy chúng ta rằng: "Hãy chia sẻ tất cả cái hiện là của anh cũng như tất cả những điều anh có."  Hãy chia sẻ cả những của cải thiêng liêng anh có, tức là những ơn mà Thiên Chúa ban cho anh.  Ngay việc trao đổi để biết nhau một cách thâm sâu, đó là tạo nên sự hiệp nhất.  Ðó là cách sống thần linh, cách của Ba Ngôi Thiên Chúa.

Tất cả những điều vừa nói đòi ta phải có lòng yêu thương.  Cần phải tập luyện nghiêm chỉnh.  Nhưng đó là ơn gọi Kitô hữu chúng ta.  Ta được mời gọi để sống sự sống trên trời.  Và phải chuẩn bị cho sự sống đó.

2. -Hãy tỉnh thức: "Hãy thắt lưng thắp đèn cho sẵn sàng để khi chủ về tới gõ cửa là mở ngay"

Cần mở cửa ngay cho chủ khi ông về tới nhà, đó là điều quan trọng.  Chúa Giêsu nhắc nhở tới ba lần việc phải tỉnh thức.  Lý do vì với Chúa Giêsu, tỉnh thức nói đây có nghĩa là thể hiện mục đích cơ bản của đời ta.  Theo não trạng của người đời, ta sinh ra là để hưởng lấy sự sống, để sống một đời đầy đủ tiện nghi, để thành công trên đường đời, để trở nên giàu có và có uy quyền trên người khác:  nói tóm lại, để sống qui về mình nhằm lợi ích cho mình.

Nếu người đầy tớ nghĩ bụng "chủ ta còn lâu mới về và bắt đầu đánh đập tớ trai tớ gái và chè chén say sưa" (c.45):  Chúa Giêsu không chấp nhận lối sống đó.  Với Chúa, sống như vậy là thất bại: "Ông chủ sẽ loại hắn ra."(c.46).  Với Chúa Giêsu, mục đích đời người là gia nhập Nước Thiên Chúa, để được đồng bàn cùng Thiên Chúa và được Thiên Chúa phục vụ: "Chủ sẽ thắt lưng, đưa họ vào bàn ăn và đến bên từng người mà phục vụ" (c.37).  Ðó là hình ảnh Nước Thiên Chúa, tức là: được ở bên Chúa, được ngồi ăn với Người.  Ðó là hạnh phúc và là mục đích của đời người.  Ðể đạt được hạnh phúc đó ta phải:

a) Cầu nguyện: "Hãy tỉnh thức và cầu nguyện" (Lc 21,36).

b) Làm mọi việc theo ý Chúa: ý muốn của Thiên Chúa là ta phải yêu thương (x. Rm 13,8-10).  Ai yêu thương, người đó tỉnh thức.  Cách tốt nhất để tỉnh thức là biết yêu thương và cho đi.  Con tim rạo rực yêu thương không thể ngủ được.  "Tôi đang ngủ nhưng hồn sực tỉnh.  Tôi nghe người yêu tôi khẽ gọi: mở cửa cho anh, em của anh" (Diệu ca 5,2).

 

Một số câu hỏi gợi ý

1.  Bạn nghĩ gì về hành vi yêu thương của chị Liễu trong câu chuyện nói trên?  Hành vi ấy là hành vi ngoại thường hay bình thường trong đời sống người Kitô hữu?  Nhưng làm sao có thể yêu thương như vậy được trong đời sống thường ngày?

2.  Bạn hiểu thế nào về việc tỉnh thức như Chúa dạy trong Lc 14,7-14, để được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại?  Tỉnh thức kiểu đó có đi ngược lại với não trạng người đời chăng?

 


Back to Home Page