GOSPELNET

 

 

 

 

 

Text Box: NĂM THỨ BA - SỐ 110
TUẦN THÁNH 17.18.19/04/2003
 

 

 

 

 


THỨ NĂM - THỨ SÁU - THỨ BẢY TUẦN THÁNH

 

TIN MỪNG: Ga 13, 1 - 15

 

Trước lễ Vượt Qua, Ðức Giê-su biết giờ của Người đã đến, giờ phải bỏ thế gian mà về với Chúa Cha. Người vẫn Yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng. Ma quỷ đã gieo vào lòng Giu-đa, con ông Si-mon Ít-ca-ri-ốt, ý định nộp Ðức Giê-su. Ðức Giê-su biết rằng: Chúa Cha đã giao phó mọi sự trong tay Người, Người bởi Thiên Chúa mà đến, và sắp trở về cùng Thiên Chúa, nên trong một bữa ăn Người đứng dậy, rời bàn ăn, cởi áo ngoài ra, và lấy khăn mà thắt lưng. Rồi Ðức Giê-su đổ nước vào chậu, bắt đầu rửa chân cho các môn đệ và lấy khăn thắt lưng mà lau.

Vậy, Người đến chỗ ông Si-mon Phê-rô, ông liền thưa với Người: "Thưa Thầy ! Thầy mà lại rửa chân cho con sao ?" Ðức Giê-su trả lời: "Việc Thầy làm, bây giờ anh chưa hiểu, nhưng sau này anh sẽ hiểu". Ông Phê-rô lại thưa: "Thầy mà rửa chân cho con, không đời nào con chịu đâu !" Ðức Giê-su đáp: "Nếu Thầy không rửa cho anh, anh sẽ chẳng được chung phần với Thầy." Ông Si-mon Phê-rô liền thưa: "Vậy, thưa Thầy, xin cứ rửa, không những chân, mà cả tay và đầu con nữa". Ðức Giê-su bảo ông: "Ai đã tắm rồi, thì không cần phải rửa nữa; toàn thân người ấy đã sạch. Về phần anh em, anh em đã sạch, nhưng không phải tất cả đâu !" Thật vậy, Người biết ai sẽ nộp Người, nên mới nói: "Không phải tất cả anh em đều sạch".

Khi rửa chân cho các môn đệ xong, Ðức Giê-su mặc áo vào, về chỗ và nói: "Anh em có hiểu việc Thầy mới làm cho anh em không ? Anh em gọi Thầy là Thầy, là Chúa, điều đó phải lắm, vì quả thật, Thầy là Thầy, là Chúa. Vậy, nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thầy đã nêu gương cho anh em, để anh em cũng làm như Thầy đã làm cho anh em".

SUY NIỆM 1 THỨ NĂM THÁNH:

TÌNH YÊU

Chiều hôm nay đưa nhân loại về biến cố có một không hai trong lịch sử cứu độ: thánh lễ tiệc ly. Nhân loại cách đây 2003 năm đã chứng kiến một sự việc hết sức ấn tượng, một buổi dặn dò hết sức thân mật giữa Chúa Giê-su và các môn đệ của Ngài. Trong buổi tiệc ly Chúa Giê-su đã thiết lập Bí Tích Thánh Thể, đã để lại chức Linh Mục Thừa Tác và đã ban cho mọi người giới luật yêu thương. Trong bữa tiệc ly hôm nay, tôi muốn mời mọi người đi vào những cảm nghĩ của người Kơho để nghiệm ra tình thương Thiên Chúa đã trao ban cho mọi người không phân biệt mầu da tiếng nói và dân tộc.

CHÚA GIÊ-SU LẬP BÍ TÍCH THÁNH THỂ

Dân Do-thái ăn lễ vượt qua. Ðây là ngày lễ trọng nhất của người Do-thái, lễ kỷ niệm lại ngày Chúa cứu dân Do-thái ra khỏi ách nô lệ người Ai-cập. Trong nghi lễ này, dân Do-thái theo tập tục, truyền thống của cha ông chỉ dùng bánh không men, ăn với thịt chiên nướng và rau diếp đắng và uống rượu nho. Người dân tộc Kơho cũng có truyền thống ăn lễ được mùa, trong nghi lễ được mùa cúng Giàng ( Yang ), người Kơho ăn thịt trâu hay thịt bò nướng, và món ăn được tăng thêm khẩu vị bằng rau nse ( một loại rau béo, có chứa mùi vị giống như thịt, giàu chất đạm ), uống rượu cần.

Tập tục uống rượu cần không thể thay thế. Lễ vượt qua của người Do-thái được qui định từng chi tiết tỉ mỉ, dân chúng tất cả đều phải tuân giữ cách rất tỉ mỉ, chi tiết. Chúa Giê-su trong dịp này cách đây hơn hai ngàn năm đã dùng Lễ Vượt Qua với các môn đệ theo đúng các nghi thức và tập tục vừa nêu trên. Tuy nhiên trong lễ vượt qua này, đang nửa chừng bữa ăn, Chúa Giê-su trỗi dậy, lấy khăn thắt lưng và lấy chậu đổ nước vào, rồi rửa chân cho các môn đệ, lấy thắt lưng lau chân cho các môn đệ ( Ga 13, 4 - 15 ).

Ở đây, tôi còn nhớ, già làng của người dân tộc là người có uy tín trong làng, là người điều khiển và xử các vụ việc của dân làng trong các nghi lễ lớn như cúng thần, ăn mừng mùa lúa, thường chia sẻ với các dân làng miếng cơm nếp, miếng thịt và uống chung cần rượu với các thần dân của làng mình hay các bạn bè tới dự tiệc. Chúa đã rửa chân cho các môn đệ để dậy cho các ông rằng Bí Tích Thánh Thể là Bí Tích Tình Yêu. Vì thương yêu nhân loại: "Không có tình yêu nào cao vời cho bằng tình yêu của người hiến mạng sống mình" ( Ga 15, 13 ), Chúa Giê-su đã lập Bí Tích Thánh Thể để tất cả những ai ăn một bánh, uống chung một chén phải có lòng yêu thương, hợp nhất vì đã trở nên một thân thể với Chúa Ki-tô và trở nên chi thể của nhau ( 1 Cr 10, 16 - 17 ).

Chúa Giê-su đã lập Bí Tích Thánh Thể khi Ngài sắp đi chịu chết, vào tối thứ năm trong lễ tiệc ly. Tối hôm trước ngày Lễ Vượt Qua ( Ga 13, 1 ). Ðây là bữa ăn cuối cùng của Chúa Giê-su với các môn đệ ( Lc 22, 5 - 16 ). Người dân tộc Kơho khi đã lãnh nhận Bí Tích Thánh Tẩy làm con cái Chúa, con cái Giáo Hội, tới tuổi được rước lễ, họ rất kính mến Bí Tích Thánh Thể và cung kính Mình Thánh Chúa Ki-tô.

CHÚA GIÊ-SU LẬP CHỨC LINH MỤC THỪA TÁC

Trong lễ vượt qua, Chúa Giê-su đã lập Bí Tích Thánh Thể, Ngài muốn có những bàn tay thừa kế công trình cứu độ của Ngài. Khi lập Bí Tích Thánh Thể, Chúa Giê-su đã phán cùng các môn đệ: "Anh em hãy làm sự này mà nhớ đến Thầy" ( Lc 22, 19 ). Do những lời của Chúa, Chúa đã phong chức Linh Mục cho các môn đệ, và ban cho các Ngài quyền cử hành Bí Tích Thánh Thể, và dâng thánh lễ. Cho nên, trong Hội Thánh chỉ những ai được phong chức Linh Mục mới có quyền cử hành Bí Tích Thánh Thể.

Ngày nay, Ðức Giám Mục khi phong chức Linh Mục cho tiến chức nào, khi Ðức Giám Mục xức dầu thánh trên bàn tay của vị tân chức, Ngài nói: "Xin Chúa Giê-su Ki-tô, Ðấng mà Chúa Cha đã xức dầu bằng sức mạnh và Chúa Thánh Thần, gìn giữ con để thánh hóa Giáo Dân và hiến dâng lễ tế lên Thiên Chúa". Ðồng thời, khi Ðức Giám Mục trao dĩa có bánh thánh và chén rượu vào tay mỗi vị tân chức, Ngài nói: "Con hãy nhận lấy lễ vật của dân thánh mà dâng lên Thiên Chúa". Khi đọc những lời đó, Ðức Giám Mục ban quyền cử hành Bí Tích Thánh Thể cho tân chức, để dâng lễ tế lên Thiên Chúa cho toàn dân.

Do Bí Tích Truyền Chức Thánh, các Linh Mục có quyền cử hành Bí Tích Thánh Thể và dâng lễ thay mặt dân Chúa. Trong buôn làng của người dân tộc, xưa kia các già làng là những người thay mặt dân cúng tế xin các Giàng ơn này ơn kia cho dân làng. Người dân tộc Kơho vẫn hãnh diện vì ông tổ ( pàng yău ) của họ là Xơrơđen, có mẹ là mặt trời, xuất thân từ thần mặt trời, nên Xơrơđen rất gần gũi với các thần khác và là vị thần lớn hơn các thần khác. Mọi người dân làng phải nhớ tới ông tổ của họ. Ngày nay khi theo Chúa, họ yêu mến các Linh Mục ( Bàp ).

CHÚA BAN CHO NHÂN LOẠI GIỚI RĂN MỚI

Trong nghi lễ chiều thứ năm thánh, Chúa Giê-su cũng dạy các môn đệ và cả nhân loại giới răn mới: "Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em". Chúa Giê-su đã nhấn mạnh đến lề luật bác ái: "Mến Chúa yêu người" ( Ga 13, 34; 13, 35 ). Luật bác ái của Chúa Giê-su không thu hẹp như người Do-thái quan niệm, nhưng phải mở rộng ra để đón nhận mọi người, kể cả những kẻ thù ghét ta ( Mt 5, 43 - 48 ). Chính Chúa Giê-su đã làm gương cho nhân loại về giới luật yêu thương ( Lc 23, 34 ).

Yêu người sẽ gặp Chúa và yêu Chúa sẽ gặp người. Ðây là giới luật hết sức mới và có tính cách mạng. Người dân tộc Kơho có tập tục rất hay là gặp ai họ cũng thích bắt tay và nói chúc sức khỏe tốt ( dơs niăm să ). Tôi nghĩ đây là nét rất đặc biệt của người dân tộc vì họ coi mọi người như anh em ( oh mi ), dù rằng chỉ với cái bắt tay, cái chào rất dân dã nhưng nó nói lên tình huynh đệ và sự sống gần gũi thiên nhiên, rừng rú của người dân tộc.

Trong chiều thứ năm này, mọi người chúng ta như đang đứng trước một Con người, đã sống cách ta hơn hai ngàn năm, nhưng Ngài: Chúa Giê-su đang làm lại những cử chỉ, những công việc hết sức sống động: lập Bí Tích Thánh Thể, trao ban chức Linh Mục và trao ban luật mới: Luật Yêu Thương. Chúng ta hãy chiêm ngắm, hãy sống những biến cố này với tất cả Ðức Tin của mình.

Lạy Chúa Giê-su, xin cho chúng con biết đi vào những biến cố thánh với tất cả Ðức Tin, Ðức Cậy và Ðức Mến của chúng con.

 Lm. Giu-se NGUYỄN HƯNG LỠI, DCCT, Giáo Phận Ðà Lạt

SUY NIỆM 2 THỨ NĂM THÁNH:

CUỘC VƯỠT QUA MỚI

Cùng với gia đình, họ hàng và cả dân tộc mình, Ðức Giê-su đã nhiều lần mừng Lễ Vượt Qua.

I. TƯỞNG NIỆM CUỘC VƯỠT QUA NGÀY XƯA:

Cũng như nhiều người đồng hương của mình, vào mỗi dịp lễ ấy, Ngài lại được nghe bậc cha anh ôn nhắc hoặc chính mình nhớ đến tình thương đặc biệt của Gia-vê trong biến cố Vuợt qua ngày xưa. Cũng như họ, Ngài sâu xa xúc động trước sự dấn thân tận tình của Gia-vê, trước sự can thiệp bằng quyền năng phi thường và biết bao dấu lạ điềm thiêng của Người. Tất cả mọi thế hệ trong dân tộc Ngài đều say mê, không biết chán, khi nghe kể lại các việc lạ lùng Thiên Chúa thực hiện và các tai ương Gia-vê giáng xuống dân Ai-cập. Quá khứ như sống lại. Sự chào đời của dân tộc họ như vừa mới xảy ra, thậm chí như đang xảy ra. Họ sống lại niềm tin tưởng mãnh liệt đối với Gia-vê. Họ cảm nghiệm lại trong xương trong thịt mình niềm tự hào của một dân tộc được Gia-vê yêu riêng. Họ xác tín mình là dân tộc duy nhất có diễm phúc lớn lao và không một dân tộc nào khác được gần Gia-vê như họ.

II. HƯỚNG ÐẾN CUỘC VƯỠT QUA MỚI

Thế nhưng trong bữa tiệc Vượt Qua cuối cùng bên Nhóm Tông Ðồ nghĩa thiết, mà chiều nay chúng ta đang tưởng niệm, Ðức Giê-su còn mang nặng những tâm tình sâu xa hơn mọi lần trước, sâu xa hơn ngàn trùng. Ngài ý thức dây là thời điểm Ðức Chúa Cha thực hiện cuộc Vượt Qua Mới và chính Ngài sẽ là người chính yếu hoàn thành kế hoạch này của Thiên Chúa.

Ngài sắp thực hiện trước mắt các Tông Ðồ và thực hiện vì các ông, cho các ông những hành vi mà các ông chưa hiểu hết được: đó là Ngài "trỗi dậy, bỏ áo xống đi, lấy khăn thắt lưng mình, đổ nước vào chậu và rửa chân cho các ông" - đó là Ngài đã "cầm lấy bánh và nói: "Này là Mình Ta", đã "cầm lấy chén rượu và nói: "Chén này là Giao Ước mới trong Máu Ta"

Phải về sau này các Tông Ðồ và Hội Thánh mới ngày càng hiểu thêm những gì đã xảy ra trong bữa Tiệc Ly ấy, và càng hiểu càng kinh ngạc đến rụng rời, càng hiểu càng thấm thía và xúc động.

Bởi vì trong cuộc Vượt Qua xưa kia, như bài đọc một vừa kể lại, tổ tiên họ được lệnh giết một con chiên con, mỗi nhà một con để ăn mà đủ sức lên đường, và để lấy máu nó bôi lên khung cửa nhà mình để được thiên thần vượt qua tha chết cho con đầu lòng. Còn lần này chính Ngài sẽ là con chiên Vượt Qua. chính Ngài vừa là lương thực cho nhân loại, vừa là dấu chỉ và phương cứu sống cho nhân loại.

Lý do thứ hai: bởi vì trong cuộc Vượt Qua xưa kia, Gia-vê đã dấn thân vì Dân và gắn bó với Dân một cách thật đáng cảm kích, nhưng lần này, bằng Mình và Máu Ngài mà con người ăn và uống, chính Con Thiên Chúa còn keo sơn với con người đến mức nên một và không phân lìa với con người nữa. vì Ngài hoà tan trong từng giọt máu của ta, nên một với từng thớ thịt trong ta.

Lý do thứ ba: trong cuộc Vượt Qua xưa kia, có thể nói Gia-vê đã quay cuồng, đã vất vả vì cuộc giải phóng Dân Chúa đã tuyển chọn, đã quên mình vì họ, đã quảng đại một cách lạ lùng, nhưng lần này khi cúi xuống rửa chân cho các Tông Ðồ, chính Con Một Thiên Chúa còn chứng tỏ Ngài bỏ mình đến mức nào, Ngài khiêm nhường hầu hạ con người đến tận mức nào nữa.

Ðó thật là những điều chúng ta diễn tả cách mấy thì cũng chỉ là mô phỏng lại một cách quá mờ nhạt ( như chuyện cha sở làm nghi thức rửa chân cho một số người trong Giáo Xứ... ), chúng ta có tìm hiểu đến đâu thì cũng không tài nào hiểu hết được ý nghĩa.

III. VƯỠT QUA MỚI, MỘT BIẾN CỐ VĨ ÐẠI:

Chúng ta chỉ có thể nói rằng: tuy khung cảnh bữa Tiệc Ly của Chúa âm thầm đơn sơ như thế, nhưng với bữa tiệc ấy, nhiều điều vô cùng trọng đại đã xảy đến cho nhân loại, bởi vì:

- Ðó chính là lúc Thiên Chúa đã thực hiện cuộc Vượt Qua mới, cần thiết và hữu ích cho đời làm người của ta ngàn vạn lần hơn cuộc Vượt Qua cũ.

- Ðó chính là lúc Thiên Chúa thể hiện tình thương tột cùng của Người, tình thương hết mức không sao thêm hơn được nữa đối với con người.

- Ðó chính là lúc thân phận con người được nâng cao, được quý trọng quá mọi ngờ tưởng, khiến mỗi khi tưởng niệm lại những gì Chúa đà làm, chúng ta thật không còn có quyền nói đến một kiếp người ô trọc, một cuộc sống đen tối bế tắc, bởi vì đời người đã là một đời được Thiên Chúa yêu thương, và yêu thương đến mức như thế: đến mức khiêm hạ, huỷ mình ra không để hầu hạ con người, đến mức trở thành lương thực và nên một với con người.

Chúng ta hãy mở trí mở lòng chiêm ngắm các hành vi mà Phụng Vụ chiều nay cử hành để mà thán phục, để mà thật lòng ngợi khen và cảm tạ Chúa chúng ta.

Lm. TRẦN THẾ PHIỆT, DCCT, Giáo Phận Ðà Lạt

SUY NIỆM 3 THỨ NĂM THÁNH:

BÀI HỌC PHỤC VỤ

1. PHỤC VỤ TRONG TỰ HẠ

Trình thuật về việc rửa chân chỉ được ghi lại duy nhất trong Tin Mừng Gio-an. Hình ảnh Ðức Giê-su cúi xuống rửa chân cho các môn đệ trước hết là một mặc khải rõ ràng về Thiên Chúa tình yêu. Nghiêng mình xuống là cách Cựu Ước dùng để diễn tả lòng nhân hậu thương xót của Thiên Chúa. Giờ đây, Thiên Chúa không những nghiêng mình mà còn quỳ gối, cúi xuống tận chân con người, để rồi phải ngẩng đầu lên trả lời khi Phê-rô phản đối. Thử hỏi còn có sự hạ mình nào hơn thế ? Ðấng toàn năng sáng tạo lại quỳ gối để ngước mắt nhìn lên thụ tạo của mình.

Thiên Chúa đã xóa mình đi để bước xuống, đến gần và bày tỏ lòng thương xót cho con người như thế đấy. Cử chỉ đó mãi là một tấm gương để cho tất cả các môn đệ của Ðức Giê-su không ngừng học hỏi mà đối xử với nhau: "Nếu Thầy là Chúa, là Thầy, mà còn rửa chân cho anh em, thì anh em cũng phải rửa chân cho nhau" ( Ga 13, 14 ). Một tiêu chuẩn để người môn đệ Chúa Giê-su đến với người khác và phục vụ họ: "Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em" ( Ga 15, 12 ).

2. PHỤC VỤ BẰNG TỰ HIẾN

Câu chuyện rửa chân không đơn thuần là một tấm gương về bài học khiêm tốn phục vụ nhưng còn mang ý nghĩa biểu tượng, nói lên tất cả sứ mạng của Ðức Giê-su đồng thời loan báo về sự chết và phục sinh của Người nữa.

Hình ảnh Ðức Giê-su "cởi áo ngoài ra" rồi sau đó lại "mặc áo vào" khiến ta liên tưởng đến lời Người nói trước kia: "Chính tôi tự ý hy sinh mạng sống mình. Tôi có quyền hy sinh và có quyền lấy lại mạng sống ấy" (Ga 10, 18). Như thế, câu chuyện rửa chân là cách diễn tả tượng trưng cho cái chết tự nguyện của Ðức Giê-su và cuộc phục sinh của Người.

Ở giữa hai hành động "cởi ra" và "mặc vào" trong trình thuật rửa chân là một cử chỉ tự hạ thẳm sâu. Còn ở giữa hai hành động "hy sinh" và "lấy lại" lại là sự tự hiến tuyệt vời: "Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình" ( Ga 15, 13 ). Cái chết của Ðức Giê-su ở trên thập giá chính là tuyệt đỉnh của một tình yêu phục vụ: "Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng là để phục vụ, và hiến mạng sống làm giá chuộc muôn người" ( Mc 10, 45 ).

2. PHỤC VỤ CHO ÐẾN CÙNG

Tin mừng Gio-an không nói đến việc Ðức Giê-su lập Bí Tích Thánh Thể, nhưng khung cảnh của bữa tiệc ly được bổ túc bằng đoạn thư thứ nhất gửi tín hữu Cô-rin-tô giúp chúng ta hiểu rằng tiếp theo hành động có tính biểu tượng nối kết sự tự hạ với tự hiến là việc Chúa ban chính thịt máu của Người làm lương thực dưỡng nuôi nhân loại cùng với lệnh truyền: "Hãy làm việc này mà tưởng nhớ đến Thầy" ( 1 Cr 11, 25 )

Việc Ðức Giê-su thiết lập Bí Tích Thánh Thể và chức Linh mục trong bữa Tiệc Ly chứng tỏ tình yêu của Người dành cho nhân loại. Yêu đến hiến mạng sống, yêu đến ban thân mình. Qua hai Bí Tích đó, Người muốn thực hiện lời hứa: "Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế" ( Mt 28, 20 ). Người yêu thương và yêu cho đến cùng. Dù không còn hiện diện cách hữu hình trên dương gian này, nhưng Người luôn có đó để trợ lực, để đồng hành với nhân loại qua phép Thánh Thể, qua con người linh mục với sứ mạng mục tử.

Như thế, qua Ðức Giê-su Ki-tô, mỗi người chúng ta đã dược Thiên Chúa yêu thương cách đặc biệt. Chúng ta có bổn phận làm cho tình yêu đó triển nở và được nhân rộng trong môi trường của mình bằng việc xóa mình đi: xóa đi những thành kiến, ích kỷ, toan tính vụ lợi... Ðồng thời, mỗi người cũng phải biết mở ra với những người chung quanh. Có như thế, tình yêu và sự sống mà chúng ta đón nhận được từ nơi Chúa Cha qua Ðức Giê-su mới thực sự sinh hoa kết quả dồi dào.

Trong ngày kỷ niệm Chúa Giê-su lập Bí Tích Thánh Thể và Bí Tích Truyền chức hôm nay, ta bắt gặp một hình ảnh Chúa Ki-tô Linh Mục hoàn toàn trái ngược với hội chứng quyền bính đã được người ta nói đến: một Thiên Chúa hạ mình để phục vụ, một mục tử tự hiến cho đến cùng. Quyền bính được trao cho Giáo Hội, chức vụ tư tế thừa tác được trao cho các linh mục ngày nay không ngoài mục đích để cho tình yêu cứu độ của Ðức Ki-tô còn tiếp tục hiện diện giữa thế giới này. Chúng ta cùng cầu xin cho các linh mục của Chúa ngày càng trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Ki-tô, vị Linh Mục đời đời.

Lm. KIỀU CÔNG TÙNG, Giáo Phận Sài-gòn

TIN MỪNG THỨ SÁU THÁNH: Ga 18, 1 - 19, 42

SUY NIỆM 1 THỨ SÁU THÁNH:

CUỘC VƯỠT QUA CỦA ÐỨC GIÊ-SU

Chắc chắn người Do-thái càng theo Ðức Giê-su trong những ngày cuối đời của Ngài thì lại càng thất vọng. Và khi ở sân phủ đường Phi-la-tô, có thể nói họ đã thực sự vỡ mộng. Bao nhiêu đợi chờ và hy vọng của họ đều như tan thành mây khói. Thay vì được reo hò tung hô một vị vua oai hùng, thì họ đang phải chứng kiến một kẻ thất thế, một khuôn mặt thảm thương, không còn dáng vẻ con người, đúng như những gì các ngôn sứ từng mô tả về Người Tôi Tớ Thống Khổ ( như ta vừa nghe trong bài đọc I ).

Thay vì được nhìn thấy Ngài và chính mình trong cảnh chiến thắng, trong vinh quang, trong quyền lực, thì kìa họ chẳng thấy Ngài thực hiện một cuộc Vượt Qua. một cuộc giải phóng nào cả, mà lại thấy Ngài từ bỏ vinh hoa, thậm chí đời Ngài sắp kết thúc nơi đích điểm là cái chết cầm chắc trong tay.

Họ đâu có ngờ là đúng lúc họ vỡ mộng như thế, một biến cố lớn lao đang xảy ra, đâu có ngờ là chưa khi nào và chưa một thế hệ nào có phúc như họ hôm đó, bởi vì chính hôm đó Thiên Chúa thực hiện cuộc Vượt Qua mới đích thực. So với cuộc Vượt Qua xưa kia, cuộc Vượt Qua mới có ba sự khác biệt lớn:

1. Sự khác biệt trước hết là trong lần này, Thiên Chúa ở cùng hơn khi xưa: hồi ở Ai-cập, chắc chắn ai trong số những người Do-thái cũng đều quý mến và nể phục ông Mô-sê, nhưng đồng thời ai cũng biết rằng đàng sau ông và bên trên ông, đang có Ðức Chúa vô hình, Ðấng lớn lao hơn và đang điều khiển mọi sự. Qua khuôn mặt, lời nói, hành động của ông Mô-sê, họ thấy Thiên Chúa thật gần họ và thấy như mình rờ đụng được sự hiện diện của Người.

Thế nhưng ở sân phủ đường Phi-la-tô, qua Ðức Giê-su. Thiên Chúa của họ còn gần hơn nữa. vì Người đang ngự sờ sờ ra đó ngay trước mặt họ. Khi Phi-la-tô chỉ vào Ðức Giê-su và nói: "Này người đó !" cả ông ta lẫn chính họ đâu có biết nghĩa của câu đó là: này là chính Thiên Chúa bằng xương bằng thịt, Thiên Chúa hiện ra rành rành, Thiên Chúa tỏ mình tỏ tường, Thiên Chúa đã đến nơi đây, đang ngồi đây, tại sân phủ đuờng này, thành một con người bằng xương bằng thịt. Thiên Chúa gần hơn, thật hơn, rõ hơn xưa kia biết bao. Họ đâu có ngờ được.

2. Sự khác biệt thứ hai là hôm nay, cuộc Vượt Qua đích thực đang xảy ra, không còn chỉ là biểu tượng, không còn chỉ là kỷ niệm. Tuy đối với họ, cuộc Vượt Qua khỏi Ai-cập ngày xưa là biến cố vô cùng lớn lao, đáng mọi thế hệ mừng nhớ, nhưng thật ra nó chỉ là hình ảnh báo trước về cuộc Vượt Qua lần này mà thôi. Nó chưa phải là cuộc Vượt Qua đích thực. Nó có mang lại cho Ít-ra-en sự tự do và sự tồn tại đã nhiều thế kỷ, nhưng chắc chắn nó không có tính cách đời đời. Ðồng thời người Do-thái mừng Lễ Vượt Qua một cách long trọng và họ coi trọng lễ sát tế chiên Vượt Qua đang diễn ra ở Ðền Thờ Giê-ru-sa-lem. nhưng cuộc lễ ấy và việc tế hiến ấy cũng chỉ là kỷ niệm về một biến cố đã qua, đâu có phải là thực tại, như khi Ðức Giê-su chết trên thập giá, khi Ngài là Chiên Vượt Qua chính hiệu ( vì Ngài giống con chiên Vượt Qua, không bị đánh dập cái xương nào, mà chỉ bị đâm thủng cạnh sườn ) khi Ngài là Thượng Tế đích thực.

Các cử hành ở Ðền Thờ chỉ là nghi lễ và kỷ niệm, còn lúc Ðức Giê-su tắt thở trên thập giá, thực tại đã xảy đến, đó chính là thời điểm Con Thiên Chúa và cả nhân loại vượt từ cõi chết sang cõi sống

3. Sự khác biệt thứ ba, vô cùng đáng buồn, đó là trong cuộc Vượt Qua khi xưa, toàn dân phấn chấn quây quần chung quanh Mô-sê, vồn vã đón chờ từng mệnh lệnh một của Ðức Chúa và sẵn sàng lên đường, không một phút chậm trễ, còn trong hiện tại, họ không nhận ra thời điểm mình sắp được đời đời giải phóng và đang thẳng thừng từ khước Mô-sê Mới của mình. Ðối với Ðức Giê-su vô tội cũng là chính Ðức Chúa đang sờ sờ trước mặt, họ điên cuồng la lên "Ðóng đinh nó vào thập giá".

Ðúng là không có ngày nào bẽ bàng cho Thiên Chúa cho bằng hôm thứ sáu ấy. Sau hàng ngàn năm yêu thương và chuẩn bị con người cho Ngày vĩ đại, Người đã gặt hái sự phản trắc của đoàn con nghĩa thiết. Lời lên án và cái chết thập giá họ dành cho Ðức Giê-su tố giác sự chọn lựa sai lầm của họ đúng vào dịp may ngàn năm một thuở. Nhưng không phải chỉ người Do-thái mới phản ứng như thế, mà rất có thể chính chúng ta cũng đang phản ứng như thế, qua Ðức Tin sa sút, qua nếp sống tầm thường của mình. Thập giá Chúa luôn luôn còn là câu hỏi, là sự cật vấn đối với chúng ta.

Lát nữa đây, chúng ta sẽ lên hôn kính Thánh Giá. Mỗi người hãy tự nghĩ về cái hôn mà mình sắp dành cho Chúa. Mình muốn cái hôn ấy của mình mang ý nghĩa một cái hôn phản bội, giả hình, hay một cái hôn yêu mến và gắn bó ?

Lm. TRẦN THẾ PHIỆT, DCCT, Ðà Lạt

SUY NIỆM 2 THỨ SÁU THÁNH:

TƯỞNG NIỆM CUỘC THƯƠNG KHÓ CỦA CHÚA

CUỘC KHỔ NẠN CỦA CHÚA GIÊ-SU

Hôm nay toàn dân Chúa tưởng niệm cuộc Thương Khó của Chúa Giê-su. Phúc Âm nhất lãm và Tin Mừng của thánh Gio-an đều tường thuật về cuộc khổ nạn của Chúa Giê-su. Mỗi tác giả đều có những nét đặc biệt cho Tin Mừng của mình. Tuy bốn Phúc Âm đều tường thuật lại như nhau về cuộc thương khó của Chúa Giê-su, nhưng đặc biệt thánh Gio-an cũng đã để lộ những nét cá biệt của Người trong việc tường thuật này. Trong cuộc tưởng niệm cuộc khổ hình của Chúa Giê-su, ta dừng lại ở Mầu Nhiệm Thập Giá mà Chúa Giê-su ngang qua cái chết: "Khi nào Ta bị treo lên khỏi đất Ta sẽ kéo mọi người đến cùng Ta" ( Ga 12, 32 ) hoặc "Không có tình yêu nào cao vời cho bằng tình yêu của người hiến mạng sống mình" ( Ga 15, 13 ).

HẠT LÚA MÌ RƠI XUỐNG ÐẤT...

Thập giá của Ðức Ki-tô vẫn tàng ẩn ngay sau bản án mà người Do-thái gán Chúa Chúa Giê-su. Ðối diện với thập giá, thế gian được chia làm hai hoặc tin nhận hoặc khước từ. "Kẻ nghe lời Ta và tin vào Ðấng đã sai Ta, thì có sự sống đời đời, và khỏi phải đến tòa phán xét nhưng đã ngang qua sự chết mà vào sự sống" ( Ga 5, 24 ) hoặc "Kẻ tin vào Ngài, thì không bị án xử, kẻ không tin thì đã bị án xử rồi, bởi vì không tin vào Danh Con Một của Thiên Chúa" ( Ga 3, 18 ).

Thật thế, Thiên Chúa vì quá yêu thế gian dù rằng nhân loại tội lỗi, thế gian phản bội, Ngài không loại bỏ thế gian, nhưng đã sai Con của Ngài là Chúa Giê-su đến gian trần. Chúa Giê-su đã thi hành chương trình cứu rỗi trần thế theo ý Ðức Chúa Cha. Chúa Giê-su đã thực hiện luật yêu thương của Tin Mừng: "...Hạt lúa mì gieo xuống đất, thúi đi và chết đi, thì sinh nhiều hoa trái" ( Ga 12, 24 ).

Chúa Giê-su Ki-tô đã sống cái cùng tận của định luật tình yêu là chấp nhận cái chết nhục hình trên thập giá vì yêu nhân loại, dù Ngài hoàn toàn vô tội ( Mt 27, 4 ). Chúa Giê-su Ki-tô đã chấp nhận như một tội nhân nặng nhất để bị nguyền rủa ( Ga 3, 13 ) và phải kết án tử hình bằng việc bị đóng đinh, hình phạt ghê gớm và nhục nhã nhất lúc đó ( Ga 19, 16 ). Ngài làm thế để ứng nghiệm lời Ngài nói: "Và Ta, một khi Ta được giương cao khỏi đất, Ta sẽ kéo mọi người lại với Ta" ( Ga 12, 32 ).

Ðây là mầu nhiệm sâu thẳm của tình thương giữa Thiên Chúa và nhân loại: "Quả vì Thiên Chúa đã yêu thế gian như thế đó, đến nỗi đã thí ban Người Con Một..." ( Ga 3, 16 ) và "Ðức Giê-su biết rằng đã đến giờ Ngài qua khỏi thế gian này để đến cùng cha thì Ngài đã yêu mến họ đến cùng" ( Ga 13, 1 ). Chúa Giê-su đã hoàn tất công trình cứu độ nhân loại trên thập giá. Chính trên thập giá, Ðức Giê-su Ki-tô kéo mọi người đến cùng Ngài để hình thành nên một cộng đoàn mới của dân Thiên Chúa. Hình ảnh Ðức Giê-su chịu chết, treo trên thập giá làm tôi liên tưởng tới ông tổ của người dân tộc Kơho là Xơrơđen,: "Ông Xơrơđen cũng đóng khố có kết tua xinh đẹp, cũng mặc áo thêu hoa đỏ tươi, cũng vác xà gạc sắc ( wiăs nhơr ) như nước trên vai, mang gùi nặng sau lưng, cũng đánh chiêng, uống rượu cần..." ( K' Bon và ông Mang Xăng kể ) và Ông tổ người Kơho đã hy sinh chết hiên ngang cho dòng tộc Kơho của mình, cho sự tồn vong của con cháu và như thế niềm tin của người Kơho cũng thấp thoáng, cũng ẩn tàng một cái gì đó rất bình dị, nhưng cũng rất linh thiêng.

NIỀM TIN CỦA NHÂN LOẠI NƠI THẬP GIÁ CHÚA GIÊ-SU

Mầu nhiệm thập giá là mầu nhiệm tình thương. Trên thập giá, Chúa Giê-su đã qui tụ muôn dân muôn nước và cũng chỉ nơi thập giá ơn cứu độ của Chúa mới tuôn tràn nơi mọi người. Ông Caipha thượng tế đã nói một lời phán quyết về Chúa Giê-su như một lời ngôn sứ: "Ðiều ấy, ông đã nói ra, không phải tự mình, nhưng vì là Thượng Tế năm ấy, ông đã nói ngôn sứ là Ðức Giê-su sắp phải chết thay cho cả dân tộc; và không chỉ thay cho dân tộc mà thôi nhưng còn để thâu họp con cái Thiên Chúa tản mác về lại làm một" ( Ga 11, 51 - 52 ).

Chúa Giê-su đã thực hiện ý nhiệm mầu của Thiên Chúa Cha là hy sinh mạng sống, gánh tội trần gian, chết vì yêu thương gian trần. Ðây là mầu nhiệm của lòng tin và chỉ có đức tin sâu thẳm, con người mới nhận ra điều đó. Nhân loại ở muôn thời vẫn hiểu rằng bao lâu còn Ki-tô giáo bấy lâu thánh giá còn vươn cao. Thập giá là biểu hiệu của người Ki-tô hữu và đó là dấu hiệu của tình thương, của sự hiệp nhất, của sự cảm thông, chia sẻ và tha thứ.

Tôi còn nhớ trong một lớp Giáo Lý cho người tân tòng Kơho, tôi nói rằng: "Chúa Giê-su là Con Chúa Cha, đã yêu thương con người, giống như anh chị em thương con cái của anh chị em, khi thấy con cái mình bị đau ốm, bị thú rừng tấn công nguy hiểm, anh chị em đem hết tình thương để cứu con mình dù rằng tính mạng mình có thể hiểm nguy, anh chị em vẫn cứu con. Chúa Giê-su cũng vậy vì yêu chúng ta, yêu mọi người, Chúa đã chấp nhận lời của Cha Ngài là Chúa Cha, vâng ý Chúa Cha, chấp nhận cái chết mặc dù Ngài không có tội gì. Chúa Giê-su bị bắt, bị kết án và bị đóng đinh trên thập giá như anh chị em vẫn thấy trong nhà thờ, trên ngực người mang Thánh Giá và tôi rút trong túi áo ra một cây Thánh Giá Truyền Giáo, rồi giơ cho lớp Giáo Lý tân tòng coi. Tất cả đều trầm trồ khen Chúa dễ thương và vỗ tay tán thành vang dội, trước sự xúc động cao độ của tôi..."

Lạy Chúa Giê-su, xin cho mọi người chúng con suy niệm kỹ càng lời mời gọi kính thờ Thánh Giá: "Ðây là cây thánh giá, nơi đã treo Ðấng Cứu Ðộ trần gian".

Lm. Giu-se NGUYỄN HƯNG LỠI, DCCT, Giáo Phận Ðà Lạt

SUY NIỆM 3 THỨ SÁU THÁNH:

SỰ PHẢN BỘI CỦA A-ÐAM

Hôm nay Thứ Sáu Tuần Thánh, Giáo Hội dành nhiều giờ long trọng tưởng niệm mầu nhiệm đau khổ và tử nạn của Chúa Ki-tô. Nhất là cả cộng đoàn vừa lắng nghe cả một bài ca Thương Khó dài. Và một lý do khác nữa, có lẽ ngày hôm nay mọi miệng lưỡi phải thinh lặng thật lâu và thật sâu để sống lại thời khắc thánh thiện và cao điểm nhất của cả Năm Phụng Vụ.

Vì thế thay vì chia sẻ Lời Chúa như thường lệ, chúng ta hãy cùng nhau quay về với nguồn gốc mà từ đó phát sinh tội lỗi để chúng ta thật lòng sám hối chính những tội lỗi của mình. Ðó chính là những hình ảnh của sách Sáng Thế: "Ðức Chúa là Thiên Chúa nói: Này con người đã trở thành như một kẻ trong chúng ta, biết điều thiện điều ác. Bây giờ đừng để nó giơ tay hái cả trái cây trường sinh mà ăn và được sống mãi" ( St 4, 22 ).

Thật đáng tiếc cho A-đam, giữa một bên là lời yêu thương nhắn nhủ của Thiên Chúa: "Hết mọi trái cây trong vườn, ngươi cứ ăn. Nhưng trái cây cho biết điều thiện, điều ác, thì ngươi không được ăn. Vì ngày nào ngươi ăn, chắc chắn ngươi sẽ phải chết" ( St 2, 16 - 17 ). Còn bên kia là lời xảo quyệt mưu mô của tên cám dỗ: "Các ngươi cứ ăn đi, Thiên Chúa cấm vì Người biết ngày nào các ngươi ăn, các ngươi sẽ nên những vị thần biết thiện biết ác. Các ngươi cứ ăn, không chết chóc gì đâu" ( St 3, 4 - 5 ).

Vậy mà A-đam đã đánh đổi chính lời của Thiên Chúa để nghe lời xảo quyệt của kẻ cám dỗ. Cùng với hành động tội lỗi, con người đã đạt mục đích: trở thành một bậc hiểu biết điều lành sự dữ ! Nhưng cái giá phải trả cho sự hiểu biết này quá đắt: Con người mất tất cả và mất cả chính mình. "được sống mãi" đâu không thấy, chỉ có nỗi nhục nhã, đau khổ, chết chóc là bám lấy con người. Rốt cuộc "biết lành biết dữ" cũng không phải là cái được, nhưng là cái mất. Biết làm chi để rồi nhận ra mình trần trụi. Sự kiêu ngạo đã làm cho con người vong thân nghiệt ngã.

Kinh nghiệm tội lỗi dù đã làm con người khiếp sợ nhưng nó vẫn không thể tự mình đứng vững. Sau mỗi lần phạm tội là mỗi lần đổ vỡ, là ray rứt, là mất mát, nhưng nó vẫn cứ lao vào. Vong thân đẩy con người đi từ nghiệt ngã này đến nghiệt ngã khác.

Giữa lúc bi thương ấy, Lời Hứa Cứu Ðộ: "Ta sẽ đặt hận thù giữa mi và người nữ, giữa dòng dõi mi và dòng dõi bà. Dòng dõi bà sẽ đạp đầu mi" ( St 7, 14 ) được thực hiện. Ngày xưa khi A-đam bị đuổi khỏi Ê-đen, cửa trời khép lại, hạnh phúc khép lại. Ngày nay, chính Chúa Ki-tô đến ôm trọn nỗi khổ đau của con người, chia sớt đến cùng những khắc khoải của con người về lẽ sống. Nhờ Ngài, cửa trời lại mở ra, hạnh phúc mở ra, Ơn Cứu Ðộ mở ra.

Kiêu ngạo của A-đam là độc tố giết chết tương quan giữa con người với Thiên Chúa, giữa con người với nhau và với chính mình. Bản chất kiêu ngạo ấy hình như vẫn tồn tại nơi mỗi người. Bởi thế chúng ta hãy khiêm tốn cúi đầu, đấm ngực mình để thống hối. Sau mỗi lần gợi ý sám hối, chúng ta dừng lại trong thinh lặng, xin Chúa tha thứ cho ta.

Phải chăng vì kiêu ngạo, chúng ta chưa tha thứ cho nhau ?

Phải chăng vì kiêu ngạo, chúng ta không nói được một lời xin lỗi nhau ?

Phải chăng vì kiêu ngạo, chúng ta không đón nhận lời góp ý của anh chị em với mình ?

Phải chăng vì kiêu ngạo, chúng ta không vui khi thấy người khác hơn mình, hay ngược lại, vui vì nghĩ rằng mình hơn hẳn người khác ?

Và phải chăng, vì kiêu ngạo, chúng ta luôn phàn nàn, chê trách, bàn tán, phẩm bình về những thiếu sót của anh chị em mình ?

Chúng ta xin Chúa tha thứ và hoán cải để mỗi ngày một trở nên hiền lành, khiêm nhường như Chúa.

Lm. JB NGUYỄN MINH HÙNG, Giáo Phận Phú Cường

CHỨNG TÁ:

ÐƯỜNG THÁNH GIÁ VÒNG QUANH THẾ GIỚI

Kỷ lục Guiness năm 1996 ghi lại một chuyện đánh động mọi người: Anh Arthur Blessit người Hoa Kỳ, 55 tuổi đã ròng rã suốt 26 năm vác trên vai một cây Thập Giá bằng gỗ, dọc 3m60 và ngang 1m80, nặng 18 ký, đi bộ vòng quanh thế giới. Khi khởi hành tại Los Angeles vào năm 1969, anh đã ngỏ lời xin nhận cuộc hành trình của mình như là một cống hiến mang tính tôn giáo cho tất cả những ai đang khao khát sống yêu thương theo gương Ðức Giê-su.

Tính đến 1996, anh đã trải qua 26 mùa Giáng Sinh rong ruổi trên đường xa, cứ mỗi 4.800 cây số, anh lại phải thay một đôi giày. Dọc đường, tại London, thủ đô nước Anh, anh đã kết hôn với chị Denise. Ðiều trớ trêu là không ít Nhà Thờ trên lộ trình của anh đã không muốn đón tiếp vì cho rằng anh là một người điên điên khùng khùng, hoặc có ý đồ khích động gì đấy ! Tuy nhiên, anh đã có vinh dự được đồng hành với một số vị thủ lãnh tôn giáo như Ðức Gio-an Phao-lô 2, Billy Graham... Anh đã từng bị các loài như: voi, cá sấu, khỉ, rắn và cả con người tấn công. Anh thuật lại:

"Tôi đã đi qua các sa mạc, rừng rậm. Tôi đã băng ngang những nơi đang có chiến tranh hoặc bạo động. Tôi đã từng bị cảnh sát các nước bắt giam 21 lần vì những tội vớ vẩn như đi tha thẩn, cản trở giao thông, hoặc bị tình nghi là có mưu đồ xúi bẩy bạo động...

Tôi đã từng một lần phải đối mặt với một đội hành quyết năm 1978 tại nước Nicaragua. Hôm ấy, tôi đang cùng một người bạn đi dọc con lộ mang tên Pan America, còn người thông dịch của tôi thì theo sau trên một chiếc xe tải quá giang. Bỗng có 7 người đàn ông mang súng chặn đường và lôi tôi ra cột vào một gốc cây. Họ bảo họ sắp xử bắn tôi. Tôi bảo họ rằng tôi không thể chết nếu không có một cuốn Kinh Thánh trên tay. Họ đồng ý mở trói để tôi đón chiếc xe tải sắp đến và lấy cuốn Kinh Thánh. Thế rồi, tôi đã lấy được trong ba-lô cất trên xe đem tặng cho mỗi người một cuốn Kinh Thánh nhỏ. Họ có vẻ bối rối, và rồi họ đã đồng loạt hạ súng, tha cho tôi được ra đi bình an..."

Tính đến năm 1996, anh Arthur Blesitt đã đi được 50.140 cây số, qua 227 nước khác nhau. Anh cho biết: còn phải đến 50 nước nằm trên 7 lục địa lớn nhỏ...

Theo tạp chí KIẾN THỨC NGÀY NAY 1996.

TÀI LIỆU:

SUY NIỆM ÐƯỜNG THÁNH GIÁ

I. DẪN NHẬP:

Kính thưa cộng đoàn ! Thiên Chúa yêu thương con người. Và thập giá là bằng chứng của tình yêu cao cả ấy. Trong lời đầu của Sứ Ðiệp Ngày Quốc Tế Giới Trẻ năm 2000, Ðức Thánh Cha Gio-an Phao-lô 2 đã viết: "Cách đây 15 năm ( 1983 ), Cha đã giao cho các con một cây Thập giá lớn bằng gỗ, mời gọi các con vác nó đi khăp thế giới như dấu chỉ lòng Chúa Giê-su yêu thương loài người và để loan báo rằng chỉ nhờ Ðức Ki-tô tử nạn và Phục sinh chúng ta mới được cứu rỗi". Từ đó, Thập Giá Chúa Giê-su được nhiều cánh tay và quả tim quảng đại của các bạn trẻ khắp năm châu vác lấy, làm nên một cuộc lữ hành dài không ngơi nghỉ qua các đại lục.

Thật vậy, Thập Giá mà chúng ta suy tôn chiều nay như muốn minh chứng một chân lý: Vì yêu thương chúng ta, Chúa Ki-tô đã không ngần ngại một hành vi nào, cho dù phải đổ máu. Qua câu khẳng định của thư Do-thái: "Không có đổ máu sẽ không có ơn cứu độ" chúng ta mới hiểu được thế nào là cái giá của hy sinh, của đau khổ của tình yêu và cho tình yêu.

Dừng lại ở các chặng thứ 1, 4, 5, 9, 12, tiêu biểu cho cả Hành Trình Thập Giá, chúng ta được mời gọi tham dự vào những đau khổ của Chúa, nhận ra bộ mặt tội lỗi của trần gian; đồng thời, khám phá muôn hồng ân mà chúng ta đã, đang và sẽ được lãnh nhận qua mỗi chặng đường Thương Khó đó.

Lạy Chúa Giê-su ! Chúng con muốn hướng lòng theo Chúa tiến về Can-vê. Chúng con muốn tưởng nghĩ đến nỗi thống khổ và cái chết của Chúa để hiểu rõ tình Chúa đã yêu thương chúng con thế nào. Ðây cũng là dịp giúp chúng con biết tránh xa tội lỗi, gạt bỏ tất cả những gì làm chúng con xa Chúa.

Lạy Mẹ Ma-ri-a ! Mẹ đã đồng hành với Chúa trên con đường khổ nạn này. Xin Mẹ nhắc nhở chúng con những điều mà Mẹ đã thấy, đã nghe và những đau khổ mà chính Mẹ đã chịu, để việc suy niệm cuộc Thương Khó của Chúa giờ đây mang lại nhiều ích lợi cho chúng con ( Chọn một bài hát ngắn thích hợp ).

2. CHẶNG ÐÀNG THÁNH GIÁ:

CHẶNG THỨ 1: PHILATÔ KẾT ÁN ÐỨC GIÊ-SU

Ðọc Tin Mừng Lc 23, 20 - 24

Trong tất cả những gì đã viết về Chúa Ki-tô, có lời nào bi đát hơn lời của thánh Gio-an ở lời tựa sách Tin Mừng thứ 4: "Ngài đã đến nơi nhà Ngài mà người nhà Ngài đã không tiếp nhận": Bê-lem không có chỗ cho Ngài sinh hạ, Na-da-rét không có chỗ cho Ngài sinh sống, Giê-ru-sa-lem không có chỗ cho Ngài chịu chết.

Các sách Tin Mừng cũng cho chúng ta biết: từ tối hôm bị bắt, Ðức Giê-su bị trói và bị điệu đến dinh thượng tế. Ngài bị những kẻ canh giữ nhạo báng, xúc phạm và đánh đòn. Ðến khi trời sáng, Ðức Giê-su lại bị đưa ra trước Thượng Hội Ðồng Do-thái, các thượng tế và toàn thể Thượng Hội Ðồng định giết Ðức Giê-su nhưng họ lại không có quyền xử tử ai. Họ điệu Ngài đến dinh tổng trấn. Ðức Giê-su đến đó không một người thân, các môn đệ tản mác, Phêrô thì chỉ đứng xa xa nhìn theo. Tất cả đều bỏ Ngài mà chạy trốn.

Cùng với Chúa Giê-su, chúng ta bước vào pháp đình. Trước mặt Chúa là hai kẻ chủ xướng. Một là đám đông đang la ó vì bị kích động và giật dây. Họ là nạn nhân của chính sách mị dân và trở thành kẻ đồng lõa với tội ác nên không đủ sâu sắc và khả năng để đưa ra một phán đoán trung thực. Vì thế họ chỉ biết hô hoán hoặc la ó cho thỏa lòng thù hận và háo thắng. Hai là Phi-la-tô, kẻ nắm giữ và vận dụng quyền hành cách khéo léo. Ông biết rõ Chúa không đáng chết và ông lập lại hai lần như vậy khi bảo sẽ cho đánh đòn và thả Người. Thực ra đó chỉ là hình thức mị dân. Cuối cùng dù biết Chúa Giê-su vô tội, Phi-la-tô vẫn phó mặc Người cho họ đem đi giết. Những kẻ chống đối tìm cách giết Ðức Giê-su đều thuộc giai cấp thống trị. Họ đều là thành phần Thượng Hội Ðồng. Họ giết Ðức Giê-su để bảo vệ tôn giáo của họ. Ðúng hơn là để bảo vệ danh dự và quyền lực của họ, vì họ sợ toàn dân sẽ theo Chúa Giê-su.

Qua dòng lịch sử, những ý đồ chính trị, những mưu toan trục lợi và những thủ đoạn bị ổi khác, đã kéo dài bất tận danh sách những nạn nhân vô tội bị ngược đãi và hành hình. Danh sách ấy ngày một gia tăng, thấm đẫm máu hồng. Bao thảm kịch, bao bất công vẫn diễn ra từng ngày, máu bao người vô tội vẫn đổ ra cách oan uổng. Những nạn nhân của chiến tranh, những thai nhi bị sát hại, những trẻ em bị đánh mất tuổi thơ, những người nghèo phải chết đói... Chúa Giê-su vẫn tiếp tục bị lên án, bị kết tội, bị giết chết qua những con người ấy.

Các bạn trẻ thân mến ! Chúa Giê-su nhận một bản án bất công do lòng đố kỵ, ghen ghét của những người lãnh đạo Do-thái, do sự bạc nhược sợ hãi và vô trách nhiệm của Phi-la-tô. Chính sự thù hận, ghen ghét, nhát đảm, ích kỷ, vụ lợi đã tạo nên biết bao bất công trong xã hội loài người chúng ta. Một khi sợ hãi không dám nói sự thật, khi đố kỵ và ích kỷ trong các mối quan hệ, khi yếu đuối buông mình cho các cám dỗ, khi thiếu can đảm chống trả các tệ nạn là chúng ta đang góp phần tạo nên những bản án bất công cho chính mình và cho người khác.

Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã bị xét xử tàn nhẫn và bất công. Xin Chúa thương đến những người phải lãnh án tử hình trên khắp thế giới, những kẻ bị kết tội mà không hề được chống án, những người vô tội phải chết oan uổng bởi chiến tranh, những thai nhi bị sát hại vì sự ác độc và ích kỷ của con người, và nhiều nạn nhân là hậu qủa của các bất công khác nữa. Xin cũng giúp chúng con luôn biết sống chân thật, công bằng, bác ái và can đảm bảo vệ sự sống là hồng ân Chúa ban. ( Chọn một bài hát ngắn thích hợp )

CHẶNG THỨ 4: MẸ MA-RI-A GẶP CHÚA GIÊ-SU VÁC THẬP GIÁ

Các bạn trẻ thân mến, chúng ta đang dừng chân chiêm ngắm và suy niệm cuộc gặp gỡ giữa Mẹ Ma-ri-a và Chúa Giê-su. Một cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ, xót xa, nhưng cũng đầy ý nghĩa.

Mẹ gặp Chúa. Chúa gặp Mẹ. Thực ra là chuyện thường tình của cuộc sống. Nhưng khác với những lần gặp trước, lần gặp này nghe sao mà bất ngờ quá! Trước mắt Mẹ như cả một khung trời xa lạ, vì Giê-su, người con duy nhất mà Mẹ hằng yêu quý, giờ đây, vai mang nặng thập giá, thân hình tiều tụy, bê bết máu, lê lết đến pháp trường giữa bao tiếng thét gào ồn ào chế nhạo, đợi chờ giờ hành quyết. Một cái chết nhục nhã. Một cái chết thê lương.

Ðâu rồi lời của Gáp-ri-en thiên sứ ngày nao đã báo tin cho Mẹ, rằng: "Người sẽ trị vì nhà Gia-cóp đến muôn đời, và triều đại Người sẽ vô cùng vô tận" ? Ðâu rồi một Giê-su uy quyền đã chinh phục con tim bao người bằng những dấu lạ điềm thiêng; kể cả phong ba bão táp cũng đã phải nghe lời ? Ðâu rồi một Giê-su oai phong lẫm liệt, hiển hách cưỡi lừa tiến vào Thành Thánh giữa muôn lời ngợi khen chúc tụng: vạn tuế, vạn vạn tuế Thái Tử nhà Ða-vít ?

Một Giê-su chan chứa tình người và tràn đầy tình Chúa lại phải bị điệu đi hành quyết bởi những bàn tay đê hèn, xấu xa và tội lỗi như vậy sao ? Bất ngờ quá ! Một cảnh đời thật là trớ trêu, nghiệt ngã. Ai có thể phác họa chân dung của Mẹ Ma-ri-a lúc này ? Hình ảnh một lưỡi gươm đang xuyên thủng trái tim của Mẹ, như cụ già Si-mê-on đã báo trước cho Mẹ ư ? Vâng. Và cả lời của tiên tri Giê-rê-mi-a cũng phù hợp với hoàn cảnh của Mẹ Ma-ri-a lúc này: "Hỡi những kẻ qua đường, hãy nhìn xem. Có nỗi thống khổ đớn đau nào hơn nỗi đớn đau thống khổ tôi phải chịu không ? Chẳng khác gì lưỡi lửa xoi thấu tim gan tôi". Và còn hơn cả một lưỡi gươm xuyên thấu hay lưỡi lửa nung cháy trái tim Mẹ nữa. Lòng Mẹ đã tan nát. Bởi lẽ, không ai thương con bằng mẹ.

Lòng thì đã tan nát, nhưng Mẹ đã phản ứng ra làm sao ? Thất vọng ê chề ư ? Không thể ! Vì Mẹ luôn vững tin vào Thiên Chúa. Khóc lóc, kêu gào thảm thiết ư ? Chắc chắn là điều không sao tránh khỏi, vì Giê-su là khúc ruột của Mẹ. Nhưng thiết nghĩ, những giọt nước mắt của Mẹ có rơi chăng, cũng chỉ là những giọt nước mắt được rơi từ thâm sâu tâm hồn, những giòng máu được tuôn chảy từ đáy con tim, rất kín đáo mà mãnh liệt, vì bản tính của Mẹ - như Tin Mừng đã cho biết - là con người của nội tâm. Trước mọi vấn đề, Mẹ luôn khắc ghi và suy đi nghĩ lại trong lòng.

Thật vậy, Ðức Tin thay cho nghi vấn, hành động thay lời giải thích. Trong hoàn cảnh này, Mẹ chỉ biết cứ bước, bước đi trong âm thầm lặng lẽ, theo sát những vết chân của Chúa Giê-su, con Mẹ, mặc cho những đau xót tựa như cơn giống tố mỗi lúc một phũ phàng, xô đẩy đôi chân hiền thục của Mẹ.

Và với Ðức Tin kiên trung, lòng mến yêu tha thiết, niềm cậy trông vững vàng, Mẹ đã từng bước, cùng Chúa Giê-su hoàn tất hành trình thập giá. Ðỉnh đồi Can-vê năm nào vẫn còn đó, ghi dấu bóng dáng thướt tha của Mẹ. Thánh sử Gio-an viết: "Ðứng gần thập giá Chúa Giê-su, có thân mẫu của Người".

Ôi Ma-ri-a ! Một tâm hồn quả cảm. Vượt qua mọi đau khổ thử thách, Mẹ luôn theo sát Chúa Giê-su như một môn đệ trung tín. Hơn ai hết, Mẹ đã chia sẻ trọn vẹn Mầu Nhiệm Thập Giá với Chúa Giê-su. Vì Mẹ không những đã gặp, mà còn bước theo, cùng hiện diện với Chúa Giê-su dưới chân thập giá. Con đường Chúa đã đi qua, cũng là con đường Mẹ đã tiếp bước. Ðau khổ của Chúa chính là đau khổ của Mẹ. Thập giá của Chúa chính là thập giá của Mẹ. Sự chết của Chúa chính là sự chết của Mẹ. Và hiến tế của Chúa cũng chính là hiến tế của Me. Mẹ là Ðấng Hiệp Công Cứu Chuộc chúng con.

Thưa các Bạn Trẻ ! Bên hành trình thập giá của Chúa, có Mẹ. Bên cuộc sống trần gian gian khổ của chúng ta cũng có Mẹ kề bên. Dù bạn có đón nhận hay từ chối thì Mẹ Ma-ri-a vẫn là mẹ hiền của chúng ta. Ðức Thánh Cha Gio-an Phao-lô 2, trong sứ điệp gởi cho giới trẻ trên toàn thế giới năm nay cũng đã nhắc nhở chúng ta sự thật này. Ngài nói: "Như với Thánh Gio-an dưới chân thập giá, Chúa Giê-su cũng ban Mẹ Ngài cho các con, để Mẹ hiền yên ủi các con". Ngài cũng khuyên chúng ta noi gương thánh Gio-an, đón nhận Mẹ về nhà, sống gắn bó với Mẹ và yêu mến Mẹ nhiều hơn, qua việc đọc Kinh Mai Khôi. Ðể, nhờ việc đọc và suy gẫm Kinh Mai Khôi, chúng ta sẽ được nhìn Chúa với đôi mắt của Mẹ, yêu mến Chúa với trái tim của Mẹ. Ước gì lời dạy bảo của Ðức Thánh Cha được chúng ta tích cực hưởng ứng trong Năm Mai Khôi này.

Lạy Mẹ Ma-ri-a, Mẹ luôn hiện diện bên cuộc sống của chúng con, thế mà nhiều lúc chúng con nào đâu có hay. Mẹ luôn gìn giữ, chăm sóc và an ủi chúng con, thế mà nhiều khi chúng con nào đâu có biết. Nhiều lần trong cuộc sống, Mẹ đã cứu giúp chúng con, thế mà chúng con lại ơ hờ vô ơn trước sự hiện diện yêu thương của Mẹ. Chúng con đã phạm tội và đã nhiều lần làm cho lòng Mẹ phải phiền muộn. Chúng con cũng đã nhiều lần làm phiền lòng cha mẹ của chúng con. Biết bao bà mẹ đang phải ngày đêm âu sầu phiền muộn vì những người con hư hỏng ngỗ ngịch. Vẫn biết là lòng mẹ bao la tựa biển Thái Bình, nhưng chúng con lại chưa ý thức và thiếu nỗ lực để đáp đền công ơn trời bể ấy. Cách này hay cách khác, chúng con còn rất thường xuyên làm khổ cha mẹ của chúng con.

Xin Mẹ thương nâng đỡ, ủi an những người mẹ đang đau khổ vì con cái của mình. Xin Mẹ cũng luôn đồng hành và nâng đỡ chở che chúng con trên mọi bước đường gian nguy của cuộc sống. Ðể cùng Me, chúng con vững bước tiến về Quê Trời và gặp được Chúa Giê-su, con Mẹ, là Ðấng Cứu Ðộ duy nhất, hôm qua, hôm nay và mãi mãi. Amen. ( Chọn một bài hát ngắn thích hợp )

CHẶNG THỨ 5: ÔNG SI-MON VÁC ÐỞ THÁNH GIÁ CHÚA GIÊ-SU

Ðọc Tin Mừng Mc 15, 21: Khi điệu Ðức Giê-su đi, họ bắt một người từ miền quê lên, tên là Si-mon, gốc Ky-rê-nê, đặt thập giá lên vai cho ông vác theo sau Ðức Giê-su.

Theo các Thánh ghi chép Tin Mừng, con người nghĩa hiệp vác đỡ thập giá Chúa Giê-su ở đây có tên gọi là Si-mon, người thành Ky-rê-nê, một nông dân chất phác. Và theo Thánh Mác-cô, Ông Si-mon đã có gia đình và là cha của hai ông A-lê-xan-đê và Ru-phô. Như thế, ông không phải là một người trẻ trai tráng nữa, mà là một người đã cao niên. Thiết nghĩ điều này cũng giúp chúng ta dừng lại để suy nghĩ. Các người trẻ đâu hết mà lại để cho một người đã có tuổi như thế vác đỡ thập giá cho Chúa ? ( Thinh lặng giây lát )

Các bạn trẻ thân mến ! Giới trẻ là sức mạnh, là rường cột, là tương lai của xã hội, của Giáo Hội. Thế nhưng, mỉa mai thay, người ra tay nghĩa hiệp giúp Chúa Giê-su vượt qua chặng đường thập giá lại không phải là một người trẻ, mà là một gia trưởng chất phác quê mùa. Thế mới hay rằng, sức bật không ở cơ bắp nhưng ở chính trái tim. Chắc các bạn sẽ biện giải rằng: đó là chuyện ngày xưa, còn ngày nay thì khác rồi. Thực ra nếu ta chân thành nhìn vào lớp người trẻ trong Giáo Phận và các Giáo Xứ, ta sẽ thấy, câu chuyện về ông Simon vẫn mang tính thời sự.

Thật vậy, so với các đoàn Gia Trưởng, Hiền Mẫu, Thiếu Nhi, thì giới Thanh Niên vẫn là giới có sức khoẻ nhất, có trình độ nhất, có điều kiện nhất để xấy dựng và phát triển Giáo Xứ. Nhưng trong thực tế, nó lại là giới trì trệ nhất, đóng góp ít nhất cho sự phát triển của Giáo Phận, Giáo Xứ. Giáo Xứ trong hành trình theo bước Chúa Ki-tô trên con đường thập giá thay vì được vác đỡ bởi người trẻ, thì lại chỉ thấy xuất hiện những Si-mon và Vê-rô-ni-ca, trong khi những người trẻ vẫn cứ thờ ơ trước lời gọi mời dấn thân phục vụ Giáo Xứ.

Không những thế, nhiều khi bước đi của Giáo Xứ, của đoàn thể, gia đình càng trở nên nặng nề hơn bởi những thập giá do những người trẻ chất lên. Thập giá ấy chính là những thói hư tật xấu như: cờ bạc, rượu chè, hút sách, lập băng đảng trộm cắp, đánh nhau gây rối xóm làng; chạy xe quá tốc độ gây tai nạn cho kẻ khác; bất tín với Chúa, bất trung với bạn bè, bất nghĩa với anh em và bất hiếu với mẹ cha. Có thể nói rằng, lắm lúc người trẻ chúng ta đã tự đánh mất trái tim trẻ trung của mình, và thế vào đó là một quả tim già cỗi, thiếu sức sống, chỉ biết nghĩ đến mình mà quên mất trách nhiệm đối với người khác.

Có khi chúng ta lại tự đặt vấn đề: Mỗi người đều có thập giá của riêng mình để vác. Tại sao còn phải vác thập giá cho người khác ? Mỗi người đều có nhu cầu của riêng mình. Tại sao lại phải rước vào thân những vấn đề của người khác ? Mỗi người đều có nỗi khổ của riêng mình. Tại sao lại phải cảm thương trước nỗi khổ đau của người khác ? Câu trả lời cho các câu hỏi trên chính là tình yêu đòi hỏi như thế ! Tình yêu đòi hỏi phải chia sẻ. Tình yêu đòi hỏi phải trao ban. Tình yêu đền đáp tình yêu. Chính tình yêu Thiên Chúa đã ban cho chúng ta qua Ðức Giê-su Ki-tô đòi hỏi mỗi người chúng ta cũng phải đối xử với nhau như thế. Các con hãy yêu nhau như Thầy đã yêu thương các con.

Giới trẻ phải đi đầu về lòng hào hiệp và quảng đại, vì điều kiện và bản tính của người trẻ đòi hỏi như thế. Thế nhưng, lời mời gọi của Thánh Phao-lô: "Cho thì có phúc hơn là nhận" là bản chất của tình yêu vẫn còn là điều xa lạ đối với người trẻ. Vì lòng ích kỷ, nhiều người trẻ vẫn còn ngại ngùng thực hiện lời khuyên này.

Lạy Chúa Giê-su, xin hãy đến và đập tan trong người trẻ chúng con quả tim chai đá, quả tim đã bao lần chết lạnh giữa tiếng khóc của bao người. Xin hãy thế vào trong tâm hồn chúng một trái tim mới, trái tim luôn biết rung cảm trước mọi khổ đau của đồng loại, để chúng con dám yêu người và yêu Chúa, luôn can đảm ghé vai vác lấy trách nhiệm xây dựng Giáo Hội, Giáo Xứ và gia đình, hầu trở nên ánh sáng và muối men cho trần gian. Amen. ( Chọn một bài hát ngắn thích hợp )

CHẶNG THỨ 9: CHÚA GIÊ-SU NGÃ XUỐNG ÐẤT LẦN THỨ BA

Ðọc Tin Mừng Lc 22, 66 - 71.

Ðoạn đường từ dinh Phi-la-tô đến đồi Gôn-gô-tha rất ngắn, nhưng đường rất khó đi vì gập ghềnh và nhiều dốc đứng. Chúa Giê-su đã mệt là vì những trận đòn ác nghiệt và thập giá đè nặng trên vai. Sự phản bội của môn đệ, tiếng gào thét của quân lính và sự hờ hững của kẻ qua đường. Tất cả như muốn liên kết với nhau tạo nên một sức nặng đè lên cây thập giá, khiến Chúa Giê-su ngã gục, không chỉ một lần nhưng tới 3 lần. Tất cả sức lực như đã tàn và thân thể Chúa cũng không còn đứng vững được nữa.

Càng đến gần Núi Sọ, Chúa Giê-su càng cảm thấy yếu nhược đến tột cùng và mọi cố gắng cũng đến mức giới hạn. Ngài đã đến nơi phải đến và không còn đủ hơi sức nữa. Ngài ngã gục lần cuối. Cây thập giá đổ xuống trên vai với toàn bộ sức nặng trĩu. Toàn thân Chúa Giê-su cảm thấy như bị nghiền nát, bị phân tán thành ngàn mảnh vụn. Ðớn đau và kiệt sức. Nhưng Chúa đã đứng dậy tiếp tục vác thập giá bước đi đến Núi Sọ nơi Chúa sẽ bị treo lên cách ô nhục, để hoàn tất sứ mạng cứu chuộc nhân loại, để hiến tế tình yêu được hoàn tất trọn vẹn.

Trượt ngã lần thứ ba trên chặng đường thập giá, phải chăng đó là tội lỗi của một xã hội không còn chân lý ? Những kẻ cậy dựa quyền lực đang xúc phạm đến những con người nghèo hèn, không uy thế, thấp cổ bé miệng. Những con người nhân danh điều này điều kia để rồi chà đạp lên quyền được sống của con người. Văn minh kỹ thuật ngày càng tiến bộ vừa gia tăng tiện nghi vật chất, vừa giam hãm con người trong ích kỷ. Càng có con người càng muốn có nhiều hơn, nhu cầu giả tạo ngày càng nhiều, cuộc săn lùng lạc thú ngày càng mãnh liệt, từ đó nhiều nỗi lo sợ phát sinh. Những nỗi sợ ngày càng chồng chất khiến con người thời đại dù có thừa của cải vật chất vẫn cảm thấy thiếu thốn và không tìm được niềm vui đích thực trong cuộc sống.

Giới trẻ hôm nay cũng bị cuốn hút vào vòng xoáy của sự hưởng thụ ích kỷ. Có nhiều bạn trẻ ngã quỵ vì tiện nghi vật chất, trượt ngã theo bóng mờ hạnh phúc giả tạo. Biết bao người trẻ đã đắm chìm trong men rượu, trong ma tuý và truỵ lạc. Họ cần lắm Ơn Thánh Chúa ban để can đảm đứng dậy, dũng cảm từ bỏ gánh nặng tội lỗi để canh tân đổi mới đời sống. Họ cần lắm sự nâng đỡ, sẻ chia, đồng cảm của chúng ta.

Các bạn trẻ thân mến ! Cuộc đời chúng ta cũng có biết bao lần vấp ngã. Cuộc đời là sự giằng co giữa yếu đuối và dũng mãnh, giữa trọn vẹn và dang dở. Trái tim chúng ta có u tối đi tìm ánh sáng, có nuối tiếc đi tìm lý tưởng và cũng lắm lúc có tự tin gặp vấp ngã, có phấn đấu gặp thất bại. Biết sám hối để hoán cải đó là dấu chứng của một tâm hồn chân thành, có thiện chí muốn thăng hoa đời mình.

Lạy Chúa Giê-su, một lần chúng con sa ngã phạm tội là một lần chúng con chối Chúa, là xô đẩy khiến Chúa ngã nhào đau đớn. Mỗi lần chúng con thất bại, mỗi lần chúng con vấp ngã là mỗi lần chúng con cảm thấy chán chường, thất vọng. Chúng con tỏ ra bất mãn than trách, kêu ca và nhiều lúc muốn bỏ cuộc buông xuôi. Xin cho chúng con cảm thấy rằng Chúa không bao giờ tuyệt vọng về chúng con mà luôn luôn muốn chúng con cứ cậy trông, phó thác, đặt niềm hy vọng nơi Chúa. Chúng con biết trong thân phận người lắm lúc chúng con vấp ngã. Xin cho chúng con biết chỗi dậy trong niềm tin tưởng Chúa sẽ đỡ nâng, khuyến khích và dìu dắt chúng con. Amen. ( Chọn một bài hát ngắn thích hợp )

CHẶNG THỨ 12: CHÚA GIÊ-SU CHẾT TRÊN THẬP GIÁ

Ðọc Tin Mừng Mc 15, 33 - 39.

Có thể nói, ngày Thứ Sáu Chịu Nạn là ngày đen tối nhất trần gian. Bởi vì giữa trưa mà mặt trời lại lặn mất, như có vẻ xấu hổ không dám soi chiếu vào một con người vô tội lại bị kết tội và giết chết trên Núi Sọ, con người mang tên Giê-su. Bóng tối bao trùm trái đất in mờ thập giá Ðức Ki-tô trên nền trời đen thẳm. Ðức Giê-su tắt thở. Ngài chết trong sự cô đơn và đau đớn tột cùng về thể xác cũng như tinh thần, đến nỗi, Ngài phải thốt lên: "Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Ngài nỡ bỏ con ?"

Ta hãy hình dung một con người vô tội, bị lột trần truồng, hai tay bị giang thẳng trói siết chặt vào thanh gỗ ngang, hai chân bị trói chặt vào thanh gỗ dọc, đinh xuyên thủng cả hai bàn tay chân, phơi ngoài trời giữa nắng trưa chát chúa; người thân thì bỏ rơi, quân dữ thì nhạo cười xỉ vả; lại phải chứng kiến cảnh mẹ hiền đang xót xa nhìn con đợi chờ giờ chết. Ðau đớn, nhục nhã và xót xa biết chừng nào !

Chúng ta hãy thinh lặng trong giây lát để tưởng niệm cuộc khổ nạn của Chúa...

Thế nhưng, vì tình yêu đối với nhân loại và vì vâng phục Chúa Cha, Ðức Giê-su Ki-tô - Con Thiên Chúa làm người, đã chấp nhận tất cả sự oan nghiệt, nhục nhã, xót xa và đau đớn ấy. Ngài đã uống cạn đến những giọt đắng cuối cùng. Ðể rồi, trong mảnh đất đau khổ và chết chóc ấy, mầm sống cứu độ đã mọc lên và rợp bóng chở che cho con người tìm về đây nương náu. Cũng như từ cạnh sườn bị đâm thâu, giòng suối hồng ân đã được tuôn trào và làm cho bao người thỏa thuê ơn phước. Cái chết của Chúa Ki-tô đã trở nên nguồn sống cho con người.

Lạ lùng thay ! Thập giá là biểu tượng của đau khổ, chết chóc. Nhưng, nhờ tâm tình vâng phục và dâng hiến, Ðức Ki-tô - Con Chiên vô tội - đã làm cho thập giá trở nên Thánh Giá, Giá Thánh để cứu độ muôn người. Từ đây, Thánh Giá trở thành bằng chứng và là biểu tượng của tình yêu và vinh quang Thiên Chúa, cũng là vinh quang của con người. Thánh Phao-lô đã nói: "Vinh dự của chúng là thập giá Ðức Ki-tô".

Hơn hai ngàn năm đã trôi qua, bao thế hệ, thế lực trần gian đã sụp đổ và bị chôn vào dĩ vãng. Riêng Thánh Giá của Ðức Ki-tô vẫn còn đó hiên ngang, vững vàng và rực rỡ nguyên vẹn một màu hồng của tình yêu Thiên Chúa. Tình yêu và vinh quang của Thiên Chúa mãi mãi vẫn được phô bày và vang dội đến tận cùng trái đất. Từ Thập Giá Chúa, bao con người lầm lạc đã tìm về nẻo chính đường ngay, bao vết thương tâm hồn đã được chữa lành, bao tội nhân đã quay đầu hối cải, bao con người yếu đuối đã tìm được sức mạnh, bao trái tim sầu khổ đã tìm được an vui.

Qua Thập Giá Ðức Ki-tô, đất với trời đã được nối kết, người với người lại được gặp nhau. Vạn vật hòa hợp. Hình thù của thánh giá với hai thanh ngang dọc kết hợp như muốn diễn tả chân lý ấy. Thanh dọc tượng trưng cho tương quan đối với Thiên Chúa. Còn thanh ngang diễn tả mối liên hệ đối với tha nhân. Tất cả được kết nối nhờ thập giá Chúa Ki-tô. Vì thế sẽ không có con đường nào khác để gặp gỡ Thiên Chúa và con người ngoài Con Ðường Thập Giá mà Chúa đã đi. Ðó là sự hy sinh, chấp nhận đau khổ trong tình yêu và vì tình yêu.

Các bạn trẻ thân mến ! Thánh Phao-lô đã nói: "Trong khi người Do-thái đòi hỏi những điềm thiêng dấu lạ, còn người Hy-lạp tìm kiếm lẽ khôn ngoan, thì chúng tôi lại rao giảng một Ðức Ki-tô bị đónh đinh, điều mà Do-thái cho là ô nhục không thể chấp nhận, và dân ngọai cho là điên rồ. Nhưng đối với những ai được Thiên Chúa kêu gọi, dù là Do-thái hay Hy-lạp, Ðấng ấy chính là Ðức Ki-tô, sức mạnh và sự khôn ngoan của Thiên Chúa" ( 1 Cr 1, 22 - 24 ).

Là người Ki-tô hữu, mỗi lần nhìn lên Thánh Giá, chúng ta đã nhận ra tình yêu, sức mạnh và quyền năng của Thiên Chúa được phô bày nơi Thánh Giá chưa ? Là người tin Chúa Ki-tô, chúng ta đã dám mạnh dạn loan báo mầu nhiệm thập giá cho những người chưa nhận biết Chúa chưa ? Là người môn đệ của Chúa, chúng ta được mời gọi vác thập giá bước theo chân Chúa. Chúng ta đã dám hy sinh và từ bỏ những đam mê, tiền tài, danh vọng để vác thập giá mình mỗi ngày bước đi theo Chúa chưa ?

Lạy Chúa Giê-su ! Chúa đã biến thập giá trở thành Thánh Giá nhờ vâng phục và yêu mến. Còn đối với mỗi người chúng con, vì chưa đủ vâng phục và yêu mến, nên thập giá của chúng con vẫn còn rất nặng nề. Vì chưa đủ vâng phục và yêu mến, nên thường chúng con còn e ngại trước những chông gai cuộc sống. Vì chưa đủ vâng phục và yêu mến, nên đời chúng con còn nhiều lắm những gian nan.

Xin ban cho mỗi người trẻ chúng con đây có được tâm tình yêu mến và vâng phục như Chúa, dám sống như Chúa: một cuộc đời quên mình vì hạnh phúc của tha nhân. Amen. ( Chọn một bài hát ngắn thích hợp )

3. KẾT THÚC:

Các bạn trẻ thân mến ! Thánh Phê-rô đã nói: "Ðức Ki-tô đã chịu đau khổ vì anh em, để lại một gương mẫu cho anh em dõi bước theo Người" ( 1 Pr 2, 21 ). Chúng ta vừa tưởng niệm Cuộc Thương Khó của Chúa Giê-su, chúng ta sẽ học hỏi điều gì nơi Mầu Nhiệm Thập Giá Chúa ? Phải chăng là quyết tâm theo Chúa ? Vâng. Bước theo Chúa trên Con Ðường Thập Giá là sứ điệp đầu tiên mà Chúa muốn gởi tới mỗi người chúng ta hôm nay. "Ai muốn theo Thầy, hãy từ bỏ chính mình, vác thập giá mỗi ngày mà theo Thầy" ( Lc 9, 23 ).

Nhưng con đường thập giá là con đường khó đi, gian khổ, khiến cho bao người phải ngập ngừng lui bước. Ðúng vậy! nhưng qua cái chết của Chúa Giê-su, một luồng ánh sáng đã chiếu dọi vào từng nỗi khổ đau của con người và cho đau khổ một ý nghĩa mới: "Vì bản thân Người đã trải qua thử thách và đau khổ, nên Người có thể cứu giúp những ai bị thử thách" ( Dt 2, 18 ). Thập Giá Chúa sẽ nâng đỡ chúng ta. Từ nay thập giá không còn là một chướng ngại trong cuộc sống, nhưng là con đường dẫn đến sự sống đích thực, nếu chúng ta dám hy sinh cùng chấp nhận mọi khổ đau trong cuộc sống với tâm tình yêu thương và vâng phục.

Ðức Thánh Cha Gio-an Phao-lô 2 mời gọi các bạn trẻ đừng sợ đi trên con đường Chúa đã đi, hãy ghi dấu ấn của niềm hy vọng và lòng nhiệt thành. Ðức Thánh Cha còn xác định rằng không ai ngoài Chúa Ki-tô có thể mang lại cho các bạn hạnh phúc chân thật. Khi theo gương Mẹ Ma-ri-a, các bạn sẽ biết thưa cùng Chúa tiếng xin vâng một cách vô điều kiện, các bạn phải trở thành "những tuần canh của rạng đông", những ngôi sao loan báo ánh bình minh và mùa xuân mới của Tin Mừng, một mùa xuân ló dạng những mầm sống.

Hiện nay nhân loại rất cần những người trẻ can đảm dám đi ngược dòng đời và mạnh mẽ nhiệt thành công bố niềm tin của mình lên Thiên Chúa là Chúa và là Ðấng Cứu Thế. Ðức Thánh Cha cũng phó thác các bạn trẻ cho Mẹ Ma-ri-a, Mẹ Chúa Ki-tô, Mẹ Giáo Hội, để xin Người hướng dẫn cùng đồng hành với các bạn trẻ trong cuộc sống Ðức Tin.

Lạy Mẹ Ma-ri-a, xin Mẹ ghi sâu trong lòng chúng con những nỗi thống khổ của Chúa Giê-su, Con của Mẹ, để giúp chúng con yêu mến Ngài hơn, để chúng con dâng hiến đời sống chúng con cho Ngài và để chúng con được cùng Mẹ và các Thánh dự phần vào cuộc Phục Sinh của Ngài. Amen. ( Chọn một bài hát ngắn thích hợp ).

Lm. Giu-se NGUYỄN HỮU AN tổng hợp

TIN MỪNG TỐI THỨ BẢY THÁNH: Mc 16, 1 - 8

 

 

Vừa hết ngày sa-bát, bà Ma-ri-a Mác-đa-la với bà Ma-ri-a mẹ ông Gia-cô-bê, và bà Sa-lô-mê, mua dầu thơm để đi ướp xác Ðức Giê-su. Sáng tinh sương ngày thứ nhất trong tuần, lúc mặt trời hé mọc, các bà ra mộ. Các bà bảo nhau: "Ai sẽ lăn tảng đá ra khỏi cửa mộ giùm ta đây ?" Nhưng vừa ngước mắt lên, các bà đã thấy tảng đá lăn ra một bên rồi, mà tảng đá ấy lớn lắm. Vào trong mộ, các bà thấy một người thanh niên ngồi bên phải, mặc áo trắng; các bà hoảng sợ. Nhưng người thanh niên liền nói: "Ðừng hoảng sợ ! Các bà tìm Ðức Giê-su Na-da-rét, Ðấng bị đóng đinh chứ gì ! Người đã chỗi dậy rồi, không còn đây nữa. Chỗ đã đặt Người đây này ! Xin các bà về nói với môn đệ Người và ông Phê-rô rằng Người sẽ đến Ga-li-lê trước các ông. Ở đó, các ông sẽ được thấy Người như Người đã nói với các ông". Vừa ra khỏi mộ, các bà liền chạy trốn, run lẩy bẩy, hết hồn hết vía. Các bà chẳng nói gì với ai, vì sợ quá.

SUY NIỆM ÐÊM VỌNG PHỤC SINH:

VƯỠT QUA MỚI, MỘT CUỘC ÐỔI ÐỜI TRỌN VẸN VÀ VĨNH CỬU

Mỗi người chúng ta lúc này vẫn còn giữ ấn tượng của quang cảnh và bầu khí lúc đầu lễ. Từ giữa cảnh tối tăm, sự sáng đã bừng lên từ cây nến Phục Sinh. Rồi chúng ta tung hô ánh sáng Ðức Ki-tô. chúng ta dõi theo cây nến Phục Sinh. chúng ta nghe bài ca mừng Chúa Phục Sinh giữa lúc cộng đoàn trang nghiêm trong ánh nến lung linh và rộng khắp. Tự nhiên chúng ta đã sống lại cuộc Xuất Hành của dân Do-thái xưa kia và nghĩ đến cuộc Vượt Qua mới mà Thiên Chúa đã thực hiện nhờ Ðức Ki-tô.

Quả thật quang cảnh Nhà Thờ chúng ta tối nay đã gợi lại lần dân Do-thái ra khỏi Ai-cập giữa đêm khuya, dưới sự hướng dẫn của Mô-sê. Chúng ta có thể tưởng tượng họ rầm rập bước đi làm sao, họ phở lở trong lòng như thế nào. Họ cảm kích trước điều Thiên Chúa thực hiện trước mắt họ ra sao, nhất là khi trông thấy xác quân Ai-cập nổi lềnh bềnh trên Biển Ðỏ, như đoạn sách Xuất Hành vừa kể lại. Ðối với họ, đêm Xuất hành mới đẹp làm sao, hào hùng làm sao.

Và có lúc quang cảnh cảm động long trọng của buổi lễ còn khiến chúng ta nghĩ xa hơn, nghĩ đến cuộc Vượt Qua mới. do Ðức Ki-tô thực hiện cho cả nhân loại. Cuộc Vượt Qua mới này, tất cả chúng ta đều biết là nó lớn lao hơn cuộc Vượt Qua cũ, và vô cùng hữu ích cho đời làm người của ta.

Khi ngồi nghe lại các bài đọc Cựu Ước, kể về những việc Thiên Chúa thực hiện - như tạo dựng trời đất, cứu dân Do-thái khỏi Ai-cập, sai gởi các ngôn sứ đến dạy dỗ dân chọn - ta đã thấy đó thật là những việc lạ lùng và đã phải thán phục Thiên Chúa. thế nhưng cuộc Vượt Qua mới còn kỳ diệu và lớn lao hơn gấp bội, bởi vì nó chứng tỏ tình thương cao vời và quyền phép khôn lường của Thiên Chúa: Người vừa thi thố tình Cha một cách trọn vẹn hơn bao giờ hết, vừa lật ngược tình thế một cách tài tình, qua việc xây dựng lại những gì đổ vỡ, đổi mới những gì cũ kỹ, thậm chí biến sự tội thành hồng phúc.

Và cũng bởi vì hậu quả của cuộc Vượt Qua này có tính cách vĩnh cửu đời đời Thiên Chúa chiến thắng trên sự tội và sự chết, đời đời nhân loại được giải thoát khỏi cái chết tâm linh, đời đời con người được tự do và có một đời sống sáng tươi, đời đời con người được thuộc về Nước Trời và được hưởng địa vị làm con cái Thiên Chúa.

Ðúng là cuộc Vượt Qua mới đã đời đời thay đổi số phận đen tối của nhân loại, dẫn đưa ta từ miền thâm u cõi chết sang miền đất đầy tràn ánh sáng và sự sống. Ðiều đáng mừng là ta đã có được diễm phúc này từ khi lãnh nhận Bí Tích Thánh Tẩy. Từ ngày đó, tuy bề ngoài giống như những người khác, nhưng ta đã thuộc về doàn người Xuất Hành, cùng với Ðức Ki-tô ra khỏi cõi chết, đặt chân vào cõi sống. Nhờ ơn Chúa giúp và với sự cộng tác phía ta, hiệu quả của cuộc Vượt Qua mới đã ngày càng được phát huy nơi ta.

Giờ đây, mọi người chúng ta hãy dọn lòng để lát nữa tuyên lại những lời mình hứa khi chịu Bí Tích Thánh Tẩy, và nói lên quyết tâm bước theo Ðức Ki-tô, sống tư cách những kẻ đã được Phục Sinh với Ngài.

Lm. TRẦN THẾ PHIỆT, DCCT, Giáo Phận Ðà Lạt

THÔNG TIN:

NHỮNG KHOẢN TIỀN VÀ QUÀ ÂN NHÂN MỚI CHIA SẺ

- Bạn MK Thanh Tùng ( Sài-gòn ) giúp người nghèo . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 300.000 VND

- Bạn MK Phúc Dũng ( Sài-gòn ) giúp học bổng trẻ em nghèo . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 100.000 VND

- Bạn Ðức Linh ( Sài-gòn ) giúp học bổng trẻ em nghèo . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 200.000 VND

- Một Linh Mục ẩn danh ( Sài-gòn ) giúp người nghèo . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 600.000 VND

- Một Linh Mục DCCT ( Sài-gòn ) giúp bệnh nhân ngặt nghèo . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 100 USD

- Giáo Xứ Tân Phước ( Phước Tỉnh, GP. Xuân Lộc ) chia sẻ Mùa Chay với người nghèo . . . . . . . . . . . . . 2. 200. 000 VND

- Giáo Xứ Thái Lạc ( Long Thành, GP. Xuân Lộc ) chia sẻ Mùa Chay với người nghèo . . . . . . . . . . . . . . 800. 000 VND

NHỮNG KHOẢN TIỀN VÀ QUÀ TRỠ GIÚP ÐÍCH DANH

- Một ân nhân rosa1305@hcm. vnn. vn ( Tân Ðịnh ) giúp Mái Ấm của cô Phạm Thị Ðơn . . . . . . . . . . . . 200. 000 VND

- Bạn Ðức Linh ( Sài-gòn ) giúp "Bữa Cơm Sa-bát" của anh em dân tộc nghèo . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 7 Kg hải sản đông lạnh

TRỠ GIÚP XE LĂN CHO MỘT NGƯỜI KHUYẾT TẬT Ở SÀI-GÒN

Cha Lê Quang Uy, DCCT, giới thiệu trường hợp anh ÐỖ VĂN THÀNH, sinh năm 1961, làm nghề bán vé số dạo, ngụ tại 214 / 129 Nguyễn Trãi, phường Nguyễn Cư Trinh, quận 1, Sài-gòn, liệt và teo cơ cả hai chân từ bé, một tay còn bị gãy do ngã, hiện anh Thành đang sống với người mẹ già 80 tuổi là bà Hai Muối. Gospelnet xin trợ giúp cho anh Thành một chiếc xe lắc mới, trị giá 1.500.000 VND, số tiền do bác sĩ Phan Minh Hiển ( Paris - Pháp ) Nhóm Don de Association Compassion ( Web site: www.association-compassion.com ) mới gửi về chia sẻ. Xin thay mặt gia đình anh Thành tỏ lòng biết ơn quý ân nhân.

TRỠ GIÚP XE LĂN CHO MỘT NGƯỜI KHUYẾT TẬT Ở ÐỒNG NAI

Cha Nguyễn Ngọc Hoàng, Giáo Xứ Ðịnh Quán, Giáo Phận Xuân Lộc, giới thiệu ông DƯƠNG VĂN LÂM, một người bên lương, sinh 1951, ngụ tại ấp 1, xã Gia Canh, huyện Ðịnh Quán, tỉnh Ðồng Nai. Ông Lâm bị bại liệt cả 2 chân, chỉ có thể ngồi lết hoặc đi bằng cách chống 2 tay bò đi, không làm được việc gì. Vợ ông làm rẫy trên một miếng đất nhỏ cằn cỗi, thu nhập không đủ sống nên cả 3 đứa con đều không thể đi học như các trẻ em cùng trang lứa. Ông Lâm vẫn luôn ao ước có phương tiện để có thể tự mình đi bán vé số dạo ở thị trấn, đỡ đần cho vợ và hy vọng lo liệu được cho các con không bị thất học mù chữ. Gospelnet xin trợ giúp một chiếc xe lắc mới, trị giá 1.500.000 VND, số tiền do bác sĩ Phan Minh Hiển ( Paris - Pháp ) Nhóm Don de Association Compassion ( Web site: www.association-compassion.com ) mới gửi về chia sẻ. Xin thay mặt gia đình anh Thành tỏ lòng biết ơn quý ân nhân.

TRỠ GIÚP MỘT NGƯỜI BỊ TAI NẠN Ở TỈNH NINH THUẬN

Sr. Thanh Tâm, Dòng Khiết Tâm Ðức Mẹ, giới thiệu trường hợp chị Ma-ri-a TRẦN THỊ PHỤNG, sinh 1962, ngụ tại Giáo Xứ Gò Ðền, xã Tân Hải, huyện Ninh Hải, tỉnh Ninh Thuận. Chị Phụng góa chồng, ở vậy nuôi 2 con, chỉ đi làm thuê, thu nhập eo hẹp và bấp bênh. Ngày 22.3.2003, trên đường đi làm về thì bị tai nạn xe, chấn thương sọ não, đưa về bệnh viện Chợ Rẫy, khoa Ngoại Thần Kinh, lầu 3, B 1, phòng số 2. Gospelnet xin trợ giúp ngay số tiền 2.000.000 VND để lo mọi chi phí giải phẫu và điều trị.

HỌC BỔNG CHO 4 EM HỌC SINH VÀ SINH VIÊN NGHÈO Ở BÌNH CHÁNH

Sr. Trần Ngọc Kiếm, Dòng MTG Chợ Quán, hiện đang phụ trách Giáo Ðiểm Bình Hưng, địa chỉ A 24/02 Quốc Lộ 50, xã Bình Hưng, huyện Bình Chánh, ÐT: 08.9.810.972, giới thiệu 2 em sinh viên và 2 em học sinh nghèo đang cần trợ giúp. Bản thân các em sinh viên đang tình nguyện giúp các soeurs phục vụ một lớp học Tình Thương tại Giáo Ðiểm, ngoài ra còn phải đi làm thêm mà không đủ tiền học phí. Gospelnet xin trợ giúp cho 4 em liên tiếp trong bốn tháng cuối năm học, từ tháng 2 đến hết tháng 5.2003, tổng cộng: 4 em x 50.000 VND x 4 tháng = 800.000 VND.

01. Phao-lô TRẦN THANH THÁI, sinh 1969, quê ở Hiệp Hòa, tỉnh Long An, sinh viên đại học, khoa Xã Hội học năm thứ 1, ứng sinh Ðại Chủng Viện của Giáo Phận Mỹ Tho.

02. Giu-se TRẦN XUÂN TÙNG, sinh 1980, quê ở tỉnh Bình Thuận, sinh viên đại học, khoa Xã Hội học năm thứ 2, muốn theo tìm hiểu Ơn Gọi Dòng Chúa Cứu Thế.

03. Mi-ca-e NGUYỄN SĨ KHÔI, sinh 1985, người Sài-gòn, sắp học xong lớp 12, đang tìm hiểu Ơn Gọi Tu Hội Lời Chúa thuộc Giáo Phận Phú Cường.

04. Ma-ri-a VÕ TRẦN MINH HẠNH, sinh ngày 22.1.1980, quê ở tỉnh Kiên Giang, tân tòng, gia cảnh nghèo, phải sớm đi làm thuê, thất học, nay đang được các soeurs giúp học bổ túc văn hóa, sắp hết lớp 3.

CHƯƠNG TRÌNH "BỮA CƠM SA-BÁT" CHO ANH EM DÂN TỘC

Các Soeurs Dòng MTG Nha Trang, phối hợp với các anh chị Gia Ðình CVK ( Cựu Chủng Sinh Kontum ) và các anh chị Tông Ðồ thiện nguyện trong Giáo Xứ, dự định tổ chức chương trình mang tên "Bữa Cơm Sa-bát" phục vụ một bữa ăn mỗi chiều thứ bảy hằng tuần cho khoảng 60 anh chị em dân tộc nghèo ở các vùng xa về học hỏi Giáo Lý và tham dự Thánh Lễ tại Giáo Xứ Vĩnh Trang, thuộc Giáo Phận Nha Trang. Ðặc biệt trong tháng 4 có "Bữa Cơm Phục Sinh" vào chiều thứ bảy Vọng Phục Sinh ngày 19.4 tới đây. Chi phí cho mỗi bữa ăn gồm có cơm và một chút thức ăn mặn được ước tính tất cả là 150.000 VND, vị chi phần ăn của mỗi người chỉ vào khoảng 2.500 VND. Như vậy, để tổ chức được đều đặn và đầy đủ trong suốt 36 tuần còn lại của năm 2003, kể từ tháng 4, cần phải có số tiền là 5.400.000 VND.

Gospelnet đã mở lời kêu gọi đến các bạn học viên Khóa Sư Phạm Giáo Lý Giáo Xứ Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp ( Sài-gòn ) và đã nhận được sự chia sẻ nhiệt thành của mọi người. Ðợt một vào thứ ba ngày 1.4.2003 được 1.518.000 VND. Ðợt hai vào thứ ba ngày 8.4.2003 được thêm 1.540.000 VND. Tổng cộng: 3.058.000 VND ( 20 Bữa Cơm Sa-bát ). Chúng tôi đã nhờ anh chị Nguyễn Thế Bài ( Nha Trang ) nhận và chuyển về tận tay soeur Carmel Dương Thị Mỹ Hoá, Dòng MTG Nha Trang. Rất mong quý độc giả và ân nhân gần xa có thể chia sẻ thêm để chương trình có thể kéo dài được đến hết năm 2003. Mới đây chúng tôi đã nhận được khoảng 7 Kg thực phẩm hải sản đông lạnh của bạn Ðức Linh trao tặng.

TRỠ GIÚP CHO MỘT GIA ÐÌNH LÂM CẢNH NGẶT NGHÈO Ở HÀ TĨNH

Thầy Phan Tuấn Hồng, DCCT, giới thiệu trường hợp gia đình ba TRẦN THỊ HIỀN, quê ở xã Quỳnh Thanh, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Gia đình có tất cả 11 người con nheo nhóc, em nhỏ nhất chỉ mới 2 tuổi. Bà Hiền lại bị bệnh ung thư, phải bán cả những đồ vật cần thiết trong nhà, lại vay nợ thêm để chi phí bệnh viện và thuốc men chữa trị. Bệnh không thuyên giảm nhưng gia cảnh thì đã thật sự kiệt quệ. Gospelnet xin chuyển ngay cho gia đình bà Hiền số tiền 100 USD của một Linh Mục DCCT ẩn danh muốn chia sẻ đặc biệt cho những trường hợp bệnh nhân ngặt nghèo. Xin thay mặt thầy Hồng và gia đình bà Hiền tỏ lòng biết ơn đến cha già.

TRỠ GIÚP ÐẶC BIỆT CHO MỘT EM SINH VIÊN CAO ÐẲNG Ở SÀI-GÒN

Cha Bùi Quang Ðiện, Giáo Xứ Nam Hưng, Hạt Hóc Môn, Giáo Phận Sài-gòn, ÐT: 08. 7. 131. 674, giới thiệu trường hợp em VŨ THỊ XUÂN LINH, ngụ tại số 21 / 4A 12, tổ 9, khu phố 3, phường Tân Thới Hiệp, quận 12, Sài-gòn. Em Linh hiện là sinh viên trường Cao Ðẳng Marketing năm thứ hai. Gia đình em đang gặp hoàn cảnh hết sức khó khăn, cha lại đang bị đau cột sống, không lao động được, chỉ có người mẹ cố gắng xoay trở lo sinh kế và lo cho hai người con ăn học. Riêng học phí cả năm học của em Linh là 1. 800. 000 VND, cho đến nay gia đình vẫn còn thiếu 600. 000 VND nên em không được thi học kỳ 2. Gospelnet xin trợ giúp đặc biệt số tiền 600.000 VND cho em kịp đóng cho nhà trường trước khi quá trễ.

HỌC BỔNG CHO 20 EM DÂN TỘC LỚP HỌC TÌNH THƯƠNG Ở TÂY NINH

Như Gospelnet số 102 ra ngày 5.3.2003 đã thông tin, Sr. Bùi Thị Mỹ, Dòng Ða-minh Thái Bình, phụ trách giúp Nhà Nguyện Hòa Bình, tổ 3 ấp Thành Ðông, xã Thành Long, huyện Châu, tỉnh Tây Ninh, giới thiệu danh sách 20 em nghèo dân tộc Kampuchea và Kinh, nằm trong danh sách 60 em của Lớp Học Tình Thương mang tên Thành Long. Hầu hết các em đều có hoàn cảnh gia đình rất nghèo, được các soeurs tập họp lại để dạy văn hóa và giáo dục nhân bản, tránh không để bị lối kéo vào việc làm "cửu vạn" tải thuốc lá qua biên giới cho bọn buôn lậu. Gospelnet đã bắt đầu trợ giúp cho mỗi em 50.000 VND một tháng, kể từ tháng 3.2003, nay Gospelnet số 110 xin tiếp tục trợ giúp hai tháng 4 và 5 cuối năm học ( không có cho ba tháng hè ), tổng cộng: 2.000.000 VND.