GOSPELNET
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


KỶ NIỆM TRÒN 100 SỐ BÁO

TIN MỪNG: Mc 2, 1 - 12

ÐỨC GIÊ-SU CHỮA NGƯỜI BẠI LIỆT

Khi ấy Ðức Giê-su trở lại thành Ca-phác-na-um. Hay tin Người ở nhà, người ta tụ tập lại, đông đến nỗi không còn chỗ nữa, cả ngoài cửa cũng không còn. Người giảng Lời cho họ. Bấy giờ người ta đem đến cho Ðức Giê-su một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. Thấy họ có lòng tin như vậy, Ðức Giê-su bảo người bại liệt: "Này con, con đã được tha tội rồi." Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng: "Sao ông này lại dám nói như vậy ? Ông ta nói phạm thượng ! Ngoài một mình Thiên Chúa ra, ai có quyền tha tội ?"

Tâm trí Ðức Giê-su thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ: "Sao trong bụng các ông lại nghĩ những điều ấy ? Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: "Con đã được tha tội rồi", hai là bảo: "Ðứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi", điều nào dễ hơn ? Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, - Ðức Giê-su bảo người bại liệt, - Ta truyền cho con: Hãy đứng dậy, vác lấy chõng của con mà đi về nhà !" Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau: "Chúng ta chưa thấy vậy bao giơ !"

SUY NIỆM 1:

THIÊN CHÚA QUYỀN NĂNG VÀ TỪ BI ÐỐI VỚI MỌI TỘI LỖI CỦA LOÀI NGƯỜI

Hôm nay chúng ta lại được nghe Thánh Mác-cô tường thuật một sự kiện khác xẩy ra tại Ca-phác-na-um, khi Ðức Giê-su trở lại nơi này sau chuyến truyền giáo sôi động và hiệu quả. Ðó là việc Ðức Giê-su chữa lành một người bị bại liệt. Phép lạ mà Ðức Giê-su thực hiện cho người bại liệt là cơ hội cho mọi người biết Người có quyền tha tội cũng như có khả năng chữa bệnh. Người không chỉ có quyền mà còn có lòng thương đối với tội nhân. Chính lòng thương cộng với quyền năng vô biên của Chúa khiến người bại liệt được chữa lành và được thứ tha.

TÌM HIỂU LỜI CHÚA:

Bài đọc 1 ( Is 43, 18 - 19 . 21 . 24b - 25 ): Thiên Chúa loan báo qua Ngôn Sứ I-sai-a là Người sắp làm "một việc mới": đó là Thiên Chúa sẽ xóa sạch mọi tội phản nghịch của dân Ít-ra-en và không còn nhớ đến lỗi lầm của họ nữa.

Bài đọc 2 ( 2 Cr 1, 18 - 22 ): Phao-lô khẳng định lời rao giảng của ngài rất rõ ràng, minh bạch, dứt khoát, không ba phải, không "vừa có lại vừa không" vì lời rao giảng ấy dựa vào lời và cách hành động của Thiên Chúa là Ðấng chỉ có "có" mà không có không.

Bài Tin Mừng ( Mc 2, 1 - 12 ): Ðức Giê-su nói Lời Thiên Chúa với dân chúng và chữa lành người bại liệt, qua đó Người cho các kinh sư và dân chúng biết Người có quyền năng tha tội như Thiên Chúa.

Ðức Giê-su nói Lời Thiên Chúa cho dân chúng

Khi rao giảng Nước Thiên Chúa và dạy dỗ dân chúng, Ðức Giê-su luôn nói lời của Thiên Chúa. Ðó cũng là điều mà dân chúng khát khao mong chờ nhất. Vì thế mà dân chúng ngưỡng mộ lời giảng dạy của Ðức Giê-su và tìm mọi cách để được nghe Ðức Giê-su nói lời Thiên Chúa. Cảnh dân chúng vây quanh nhà của Ðức Giê-su ở Ca-phác-na-um đông đến nỗi người ta phải dỡ mái nhà để đưa người bại liệt vào gần chỗ Người ngồi thật là một cảnh cảm động và tràn trề niềm tin !

Ðức Giê-su minh chứng có quyền năng và lòng thương để tha tội như Thiên Chúa

Song song với việc nói Lời Thiên Chúa, Ðức Giê-su luôn hành động như Thiên Chúa vẫn hành động trong lịch sử, để làm điều lành điều tốt cho mọi người, nhất là cho những người kém may mắn và chạy đến với Người. Bị bại liệt là một tình trạng thật khốn khổ, vì nhất cử nhất động đều phải nhờ đến người khác. Ðứng trước cảnh khổ ấy của người bệnh cũng như trước lòng tin và niềm hy vọng của anh và của người nhà anh, Ðức Giê-su đã ra tay cứu chữa.

Qua việc chữa lành anh bại liệt, Ðức Giê-su không chỉ cứu chữa anh mà còn bộc lộ mình ra với dân chúng. Ðức Giê-su đã khéo tạo ra thắc mắc cho những người chung quanh, nhất là cho các kinh sư là những người am tường Giáo Lý của Ðạo, khi tuyên bố với người bại liệt: "Này con, tội con đã được tha". Nói đến tha tội thì người Do-thái hiểu ngay rằng chỉ một mình Thiên Chúa có quyền tha tội mà thôi. Vì thế mà họ đã thắc mắc, và họ thắc mắc rất đúng: "Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa". Chính từ thắc mắc ấy mà Ðức Giê-su có dịp "hé mở" cho họ thấy chân dung đích thực của Người.

Tin Mừng Mác-cô ghi rất rõ: Tâm trí Ðức Giê-su thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ: "Sao các ông lại nghĩ thầm trong bụng những điều ấy ? Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: "Tội con đã được tha rồi", hai là bảo: "Ðứng dậy, vác chõng mà đi" điều nào dễ hơn ? Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, - Ðức Giê-su bảo người bại liệt: "Ta truyền cho con: "Ðứng dậy vác chõng mà đi về nhà !"

Ðức Giê-su thật thông minh, khôn khéo, chặt chẽ, lô-gích trong lý luận và hành động cứu người và mạc khải về mình. Tường thuật của Mác-cô cho phép chúng ta nghĩ rằng: được chữa lành và được tha tội là hai ơn huệ mà người bại liệt nhận được cùng một lúc; nhưng ơn được tha tội thì lớn lao hơn ơn được chữa lành bội phần. Bản văn cũng không cho phép chúng ta suy diễn mối tương quan nhân quả giữa bệnh bại liệt và tình trạng tội lỗi của người ấy.

VÀI SUY NGHĨ CHO NGÀY HÔM NAY

Suy nghĩ thứ nhất về sứ mạng nói lời Thiên Chúa

Xem ra ngày hôm nay nói Lời Thiên Chúa quả là một công việc vô vàn khó khăn vì dường như con người không còn thích nghe Lời Thiên Chúa nữa mà chỉ thích nghe lời thế gian. Tình trạng trên xẩy ra là do nhiều nguyên nhân: Có thể vì nhiều người bị lôi cuốn bởi trăm ngàn thứ phù du: tiền tài, danh vọng, quyền lực, sự nghiệp, tiện nghi cuộc sống...

Có thể vì nhiều người không hiểu biết giá trị đích thực và tầm quan trọng của Lời Thiên Chúa. Cũng có thể vì thiếu những người thật sứ biết nói Lời Thiên Chúa. Vì thế mà có nhiều người không cảm thấy Lời Thiên Chúa là Lời đáng khát khao và đáng lắng nghe. Vậy chúng ta phải làm gì cho những người này ?

Câu trả lời rất đơn giản nhưng đòi hỏi nhiều nỗ lực: chúng ta phải khai sáng cho họ, giúp họ thoát ra cảnh lầm lạc và giúp họ nếm được sự ngọt ngào của Lời Chúa. Và chúng ta phải làm gì cho những người thật sự khát khao muốn lắng nghe Lời Thiên Chúa ? Câu trả lời rất đơn giản: chúng ta phải nói Lời Thiên Chúa cho họ. Nhìn vào thực tế trong các Giáo Xứ, các Hội Ðoàn, nhiều Giáo Dân, nhất là giới trẻ, khao khát học hỏi Thánh Kinh, Giáo Lý, Công Ðồng Vatican 2 mà không biết học ở đâu, với ai ?

Ngoài ra, không phải bài giảng nào của các Linh Mục cũng là nói Lời Thiên Chúa. Còn các Giáo Dân lười biếng, trễ nải, u mê cũng không được quan tâm giúp đỡ, khai sáng... Còn nhìn sâu vào xã hội, chúng ta thấy có rất nhiều người khát khao công bằng, yêu thương, bình đẳng, tôn trọng mà không tìm đâu ra người đồng hội đồng thuyền. Họ cũng không thấy các giá trị ấy được tôn vinh ở môi trường họ làm việc và sinh sống. Họ cần gặp được các thừa tác viên Lời Chúa là những người không chỉ biết nói Lời Chúa mà còn biết sống Lời Chúa thực sự.

Thế có nghĩa là trách nhiệm nói Lời Chúa và nhất là sống Lời Chúa vẫn là một trách nhiệm hết sức quan trọng và cấp bách trong thời đại ngày nay. Trách nhiệm ấy không chỉ là của riêng hàng Giáo Sĩ hay Tu Sĩ mà là của hết mọi Ki-tô hữu, trong đó có Giáo Dân.

Suy nghĩ thứ hai về ý thức về tội của con người ngày nay:
Thiên Chúa không hề thay đổi trong bản chất cũng như cách ứng xử với con người. Nếu trong Cựu ước Thiên Chúa đã mạc khải là - do quyền năng và tình thương - Người sẽ xóa bỏ mọi tội phản nghịch của dân Ítraen, và không còn nhớ đến lỗi lầm của họ nữa thì ngày nay và mãi mãi Thiên Chúa vẫn xóa bỏ mọi tội lỗi phản nghịch của loài người và không còn nhớ đến những lỗi lầm của chúng ta nữa. Thế nhưng dựa vào các bản văn Thánh Kinh khác thì chúng ta biết rằng tội lỗi của con người chỉ được xóa bỏ một khi người ấy ý thức và sám hối. Ðiều đó buộc chúng ta phải suy nghĩ về ý thức về tội của chúng ta và con người ngày nay.
Có một tình trạng trái ngược: trong khi nhiều người rất nhạy bén trong ý thức về tội thì lại có không ít người không còn ý thức gì về tội nữa. Những người nhạy bén về tội, nhất là về các tội xã hội xúc phạm tới phẩm giá con người thì làm hết sức mình để bênh vực quyền con người và chống lại chiến tranh, bóc lột dưới mọi hình thái. Còn những người không ý thức về tội thì càng ngày càng lấn sâu vào tội ác: sản xuất vũ khí giết người hàng loạt, đàn áp bóc lột người vô tội, buôn bán ma túy, phụ nữ, xâm hại trẻ thơ, hạ phẩm giá thân thể con người trong kỹ nghệ sex, tham nhũng và biển thủ của công, bóc lột người nghèo, nước nghèo v.v... Làm sao để giúp người ta ý thức về tội là một vấn đề hết sức quan trọng và khó khăn đáng chúng ta quan tâm.
Chúng ta nên biết rằng ý thức về tội không có nghĩa là đánh mất giá trị làm người mà chỉ là nhìn nhận một chân lý khách quan: con người là tạo vật vừa dòn mỏng vừa vĩ đại trước mặt Thiên Chúa. Con người dòn mỏng nên dễ sa ngã. Con người vĩ đại do tự do mà Thiên Chúa ban cho: con người có quyền nói "có" hoặc nói "không" với Thiên Chúa. Nói "không" với Thiên Chúa là phạm tội, vì từ chối tình thương và sự hướng dẫn của Người. Ý thức về tội là nhìn nhận quyền năng và lòng thương xót vô bờ bến của Thiên Chúa và đồng thời là nhìn nhận sự thật có tính giải phóng về bản thân mình: giải phóng khỏi tình trạng tội lỗi và đưa con người vào mối hiệp thông với Thiên Chúa.
SỐNG LỜI CHÚA:
"Ta sẽ xóa bỏ các tội phản nghịch của ngươi, và không còn nhớ đến lỗi lầm của ngươi nữa" Tôi đã cảm nghiệm được tình thương và quyền năng của Thiên Chúa chưa ? Sau khi được thứ tha tội lỗi, tôi đã làm gì để tỏ lòng biết ơn đối với Thiên Chúa ?
Gs. Giê-rô-ni-mô NGUYỄN VĂN NỘI

SUY NIỆM 2:

ÐỨC TIN TRONG SÁNG

Người bại liệt chịu nhiều thiệt thòi. Không làm được những việc cần làm. Không đến được những nơi muốn đến. Ðức Giê-su làm phép lạ chữa nhiều bệnh. Tin ấy lan tới mọi hang cùng ngõ hẻm thành Ca-phác-na-um. Người bại liệt nghe biết, nhưng ông không làm cách nào đến gặp Ðức Giê-su để xin Người chữa lành. Ðó là hình ảnh của những tâm hồn bại liệt. Chúa vẫn rộng rãi ban phát ân huệ của Người, nhưng những tâm hồn bại liệt, dù muốn cũng không thể đến lãnh nhận được.

Có tâm hồn bị bại liệt vì yếu đuối. Tâm hồn yếu đuối bị những đam mê, dục vọng đè bẹp, không sao chỗi dậy được. Ðam mê, dục vọng giống như những sợi dây, rất mềm mại nhưng cũng rất chặt chẽ. Tâm hồn bị đam mê, dục vọng trói buộc sẽ trở nên tê liệt, thấy những điều tốt đẹp nhưng ngại ngùng phấn đấu, mất hết ý chí chỗi dậy, vươn lên.

Có tâm hồn bị bại liệt vì do dự. Tâm hồn do dự có nhiều ước muốn tốt đẹp, nhưng cứ mãi băn khoăn suy tính, rồi cơ hội qua đi mà vẫn không làm được điều mong muốn. Truyện ngụ ngôn kể lại : có con ngựa vừa đói vừa khát. Người ta đem đến một máng cỏ và một máng nước. Con ngựa cứ quay sang máng nước rồi lại quay sang máng cỏ, không biết nên ăn hay nên uống trước. Sau cùng nó chết vì đói và vì khát. Ngạn ngữ Pháp có câu: "Hoả ngục được lát bằng những ước muốn tốt". Ước muốn suông mà không làm sẽ chẳng giúp thăng tiến thân phận con người.

Có tâm hồn bị bại liệt vì chai đá. Tâm hồn chai đá hoàn toàn mất hết khả năng ước muốn điều lành, thờ ơ với việc thăng tiến bản thân, dị ứng với những việc đạo đức. Ðây là thứ bại liệt đáng sợ nhất.

Người bại liệt trong Tin mừng đã tìm ra phương thế để đến với Chúa. Ông nhờ những người thân khiêng tới. Cảnh 4 anh em khiêng người bại liệt, trèo lên mái nhà, rỡ ngói, thả chiếc cáng xuống trước mặt Ðức Giê-su, cho ta thấy một Ðức Tin đơn sơ trong sáng.

Ðức Tin đơn sơ trong sáng không suy tính, do dự, nhưng cương quyết bắt tay vào việc làm. Nhìn thấy việc phải làm, họ bắt tay vào làm ngay không để chậm trễ, không mất thời giờ bàn bạc, so đo, tính toán, trốn tránh trách nhiệm. Biết người bệnh cần gặp Ðức Giê-su, họ lập tức đi tìm cáng và bảo nhau khiêng người bệnh đến ngay.

Ðức Tin đơn sơ trong sáng lập tức lên đường, không chịu ngồi lì một chỗ. Ðã quyết là lên đường ngay, không ngần ngại vì đường xa, không e dè vì gánh nặng. Họ khiêng người bệnh, nhưng bước chân vẫn thoăn thoắt, ánh mắt vẫn tin tưởng, nụ cười vẫn vui tươi vì tâm hồn họ luôn luôn sẵn sàng lên đường.

Ðức Tin đơn sơ trong sáng giúp họ đồng tâm nhất trí với nhau. Niềm tin chân thực loại trừ mọi xung khắc bất đồng, dẫn đến đoàn kết, hợp tác, cùng nhau làm những việc tốt có ích lợi cho người khác.

Ðức Tin đơn sơ trong sáng không lùi bước trước khó khăn. Gặp đám đông vây quanh, chắn lối đến với Ðức Giê-su, họ không sờn lòng nản chí, không bàn chuyện tháo lui, nhưng cương quyết tìm biện pháp khắc phục những khó khăn. Ðã nỗ lực đổ mồ hôi để khiêng người bệnh đến, giờ đây họ lại phải nỗ lực vận dụng trí não để tìm cách đưa người bệnh tiếp cận Ðức Giê-su. Ðức Tin trong sáng đã làm cho trí khôn họ trở nên sáng suốt. Họ mau chóng tìm được một lối khác để đến với Người.

Ðức Tin đơn sơ trong sáng có những sáng kiến tuyệt vời, táo bạo. Không vào được cửa chính, họ trèo lên mái nhà. Không có cửa thì họ làm ra cửa. Tháo rỡ mái nhà quả là một biện pháp táo bạo. Biện pháp táo bạo càng chứng tỏ Ðức Tin mãnh liệt của họ.

Ðức Tin trong sáng có sự tế nhị, nhẹ nhàng. Chắc chắn họ phải xin phép chủ nhà và sau đó, phải lợp lại mái nhà hẳn hoi tử tế. Trước sự tế nhị của họ, chắc chắn chủ nhà phải hài lòng và cảm phục.

Ðức Tin trong sáng không cần phải nhiều lời. Tự những việc làm đã nói nhiều hơn những bài diễn văn lê thê. Họ chưa nói lời nào để cầu xin Chúa, nhưng nhìn thấy người bệnh được thòng xuống trước mặt mình, Ðức Giê-su và tất cả mọi người đều thấy được Ðức Tin của họ, và Ðức Giê-su đã chữa bệnh trước khi họ cầu xin.

Nhìn vào Ðức Tin trong sáng của bốn người khiêng, ta thấy Ðức Tin của mình còn đang bị tê liệt, không hoạt động. Ta bị tê liệt vì những đam mê dục vọng trói buộc. Ta bị tê liệt vì những lười biếng thiếu cố gắng. Ta bị tê liệt vì những ước muốn nửa vời. Ta bị tê liệt vì lòng nguội lạnh thiếu nhạy cảm trước những nhu cầu thiêng liêng.

Hôm nay, ta hãy noi gương 4 người khiêng bệnh nhân. Hãy ra khỏi tình trạng tê liệt tâm hồn. Hãy lên đường, ra đi đừng ngại ngùng, do dự. Hãy biến Ðức Tin thành những việc làm chuyên chở đức bác ái. Hãy phấn đấu vượt qua mọi khó khăn. Hãy sống Ðức Tin một cách sáng tạo, vui tươi và đoàn kết. Một Ðức Tin như thế sẽ trở thành ngọn đèn phá tan đi bóng tối đang phủ vây giăng mắc, soi đường cho ta đi đến với Chúa, cùng đích của đời ta.

Lạy Chúa, xin hãy thêm Ðức Tin cho con. Amen.

Gm. NGÔ QUANG KIỆT, Giáo Phận Lạng Sơn

CẦU NGUYỆN:

LỜI NGUYỆN TRƯỚC CÁC PHÉP LẠ


Lạy Chúa, con cứ mãi chờ trông một phép lạ,

Chúa ra tay thật nhiệm mầu biến hóa,

Nuôi con ăn, bánh với cá hằng ngày,

Ðể con thôi đời vất vả chua cay.

Và như thế, con sẽ đầy hoan hỉ,

Mà vững tin, rồi nhất trí theo Ngài...

Nhưng lạy Chúa, nào con biết nhận ra Ngài có đó,

Trong bữa ăn không bao giờ no thỏa,

Ðể nhắc con một phép lạ tuyệt vời:

Cho con đói chuyện Nước Trời mặc khải,

Nơi bánh ăn đem thết đãi là... Ngài !

Lạy Chúa, con cứ mãi chờ trông một phép lạ,

Chúa ra tay thật biến hóa nhiệm mầu,

Chữa cho con khỏi tật bệnh đớn đau,

Ðể con thôi đời khổ nhọc nghẹn ngào.

Và như thế, con xiết bao hoan hỉ,

Mà vững tin, rồi nhất trí theo Ngài...

Nhưng lạy Chúa, nào con biết nhận ra Ngài có đó,

Trong cơn đau không thuốc nào thuyên hạ,

Ðể nhắc con một phép lạ tuyệt vời:

Cho con nghe Lời Nước Trời mặc khải,

Bệnh tâm hồn con mãi mãi được tha...

Vâng, lạy Chúa,

Xin cho con đôi mắt người mù vừa bừng sáng,

Ðể con nhìn cho thấu tận yêu thương.

Xin cho con đôi chân người liệt giường đứng dậy,

Ðể con đi mà hoán cải chân thành.

Xin cho con đôi tay người phong hủi vừa lành,

Ðể con đến ôm lấy anh và chị,

Báo Tin Mừng: Này bạn ơi, hoan hỉ,

Hãy vững tin mà nhất trí theo Ngài...

Lm. LÊ QUANG UY, DCCT 27.2.1990

Trích Nối Lửa Cho Ðời số 4


CHỨNG TÁ:

LẠY CHÚA, CON ÐÃ TIN RỒI !

Tạp chí Âm Vang Lộ-đức ( Écho de Lourdes ) thuật lại một câu chuyện có thật như sau: Có một người vô thần có đứa con gái yêu quý bị bệnh bại liệt mà các bác sĩ đều đã chịu bó tay, không tài nào cứu chữa được nữa. Ông nghe những người quen biết đồn rằng Ðức Mẹ ở Lộ-đức nước Pháp, có thể chữa lành cho cô bé.

Cuối cùng thì ông cũng đã chấp nhận đưa con gái đến Lộ-dức, nhưng không quên tuyên bố với những người bạn cả Công Giáo lẫn vô thần rằng: "Nếu tôi thấy con gái tôi được chữa khỏi, nếu tôi thấy tỏ tường nó chỗi dậy và đi lại được, tôi sẽ tin rằng Thiên Chúa hiện hữu !"

Khi đến Lộ-đức, ông đưa con gái lại gần, chen giữa đám đông những bệnh nhân đang vây quanh chiếc giếng mà Ðức Mẹ thường làm phép lạ. Khi gặp được cha Bailly, một Linh Mục thường trực phụ trách tại địa điểm hành hương này, ông đã nói tất cả về nỗi niềm còn bán tín bán nghi của mình vào phép lạ.

Và đúng lúc em bé được đưa xuống chiếc giếng cạn để nhúng ướt hoàn toàn trong nước, cha Bailly đã lớn tiếng nói với mọi người đang có mặt: "Có ai trong các vị hiện diện ở đây bằng lòng tận hiến chính mình làm hy tế cho Thiên Chúa Nhân Lành để cầu nguyện cho một người vô thần không ? Có ai không ? Chỉ một người thôi, bằng lòng cam chịu cơn bệnh nan y cho tới chết để cho cô bé này được lành, và để cho người cha vô thần này được trở lại đạo không ?"

Mọi người yên lặng... Mấy phút trôi qua... Chợt có một nữ bệnh nhân trung niên chống nạng hai bên nách khó nhọc bước ra khỏi đám đông và nói nhỏ nhẹ thật khiêm tốn: "Vâng, có tôi, tôi xin tự nguyện !"

Ngay lúc ấy, bé gái liền được khỏi bệnh và tự mình bước ra khỏi miệng giếng. Người cha vô thần vội quỳ xụp xuống, thổn thức: "Lạy Chúa, xin Chúa tha tội cho con, con tin rồi !"

Kể theo một bài giảng của cha TIẾN LỘC, DCCT

CHIA SẺ:

VẪN CÒN MAY

"Vẫn còn may" là câu nói cửa miệng mang đầy tính lạc quan, yêu đời, yêu người của dân tộc Việt Nam; để tự an ủi mình hoặc động viên an ủi người khác, mỗi khi gặp phải một tai nạn hay một điều "xui xẻo" nào đó, như vừa bị mất trộm hoặc cướp giật, nhưng "vẫn còn may" vì chưa bị mất hết ! Hoặc khi bị tai nạn thương tích đầy mình, nhưng chưa chết thì là "vẫn còn may !" v.v... và v.v...

Thật vậy, trong cuộc sống có nhiều bất trắc vẫn thường xảy ra khó lường trước, chúng ta cũng vẫn cảm thấy may mắn hơn nhiều người khác kém may hơn ta, và phải cảm ơn trời, cảm ơn đời, cảm ơn người... Nhưng điều tôi muốn trình bày ở đây, đó là việc: Tiếp theo những tai nạn, bệnh tật... mà "chưa bị chết thì vẫn còn may ấy", là thực trạng con số tỷ lệ thuận những người bị tàn tật mỗi ngày sẽ một tăng lên. Vì theo đà phát triển của khoa học kỹ thuật, của các phương tiện giao thông hiện đại, nhất là nhờ sự tiến bộ của nền y khoa ngày một tân tiến, đã cứu sống biết bao trường hợp hiểm nghèo, "thập tử nhất sinh"... Và như thế, những người "vẫn còn may" ấy sẽ lại là những người phải mang tật, không nhiều thì ít, có khi suốt đời !

Như vậy, thực trạng dù muốn hay không như chúng ta đã biết, là ngoài những thương tật do các cuộc chiến tranh gây ra, thì tình hình bệnh tật hiện nay trên thế giới, mỗi ngày như một nhiều hơn và ác hiểm hơn, tai nạn các loại cũng ngày một nhiều hơn ( nhất là tai nạn giao thông và tai nạn lao động ), theo sự phát triển của khoa học kỹ thuật, sự gia tăng dân số, nạn ô nhiễm môi trường, cũng như tuổi thọ của con người ngày một được nâng cao v.v...

Tất nhiên "di chứng" của những vấn nạn ấy là sự "bị tàn tật". Và hẳn nhiên theo thời gian con số những người bị tàn tật, trên tỷ lệ dân số của mỗi quốc gia sẽ ngày một phải tăng cao hơn... Theo thiển ý của tôi, nếu chúng ta có điều kiện, có tư liệu và số liệu thống kê đầy đủ, biết đâu chúng ta cũng sẽ lại tìm ra được một quy luật mới của Khoa Xã Hội Học về người tàn tật. Ví dụ: Dân số / Người tàn tật + % = Thời gian, hoặc giống như quy luật More trong ngành Tin Học chẳng hạn.

Và có thêm một ý nữa mà tôi muốn trình bày ở đây, đó là còn có những người được "may mắn hơn nữa" - Những người: "Tàn Mà Không Phế" ( Tàn Bất Phế - TBP ). Bởi họ là những người tuy bị "tàn tật về thể xác, nhưng lành mạnh ở tâm hồn", có ý chí phấn đấu vươn lên, luôn lạc quan yêu đời, đoàn kết tương trợ lẫn nhau. "Tự cứu mình và giúp ích cho xã hội". ( Lợi cho bản thân - Ðỡ cho gia đình - Nhẹ cho xã hội ). Mà theo tôi có thể lấy làm gương, cho một số khá đông những người khác ( đa phần là giới trẻ ), hiện đang có những lối sống tiêu cực thật đáng tiếc, bởi những người ấy - "Có một thân thể khỏe mạnh, nhưng lại bị tàn tật ở tâm hồn" - Y như là họ đang bị khủng hoảng tâm thần, sống không có mục đích, lý tưởng... nên cứ u mê lao vào các điều tội lỗi, các tệ nạn xã hội, xì ke ma túy, mãi dâm, du côn v.v... Sống buông thả, cuồng loạn, phi đạo đức, khổ mình hại người... Mà hiện đã và đang là một vấn nạn nhức nhối của xã hội đương đại, ở nhiều nước trên Thế Giới..."

Thật vậy, từ xưa cho tới nay, qua quá trình quan sát, chiêm nghiệm nhiều thế hệ, ở nhiều quốc gia, nhiều dân tộc. Người đời đã nhận thấy một điều gần giống như là quy luật, đó là: "Có tật tất có tài", vì những người tàn tật có ý chí, biết thích nghi và sử dụng tốt khả năng còn lại của mình, thì họ sẽ trở thành những người có tài năng, đôi khi đến lạ thường, thậm chí những người mạnh khỏe bình thường khác có lúc cũng khó vượt qua. Như trong lịch sử cổ, kim còn ghi lại, đã có không ít các bậc tài danh là những người tàn tật "Tàn Bất Phế", tự cứu mình mà còn giúp ích cho xã hội, và họ đã có những cống hiến thật to lớn cho nhân loại.

Hoặc gần gũi hơn là thời nay, hầu như ở nước nào cũng có các danh nhân là người tàn tật, hoặc các gương phấn đấu vượt khó, các thành tích thể thao v.v... của người tàn tật, mà ta vẫn thấy đăng trên các phương tiện thông tin đại chúng. Khi ấy người ta lại bảo: "Ðó là luật bù trừ". Nhưng nói cho đúng hơn, thì đây chính là: "Ý chí và nỗ lực phấn đấu vươn lên của một người Tàn Bất Phế". Vậy chúng ta = cộng đồng xã hội, phải làm gì để tìm hiểu, phát hiện, khuyến khích, tạo điều kiện, tạo môi trường và bồi dưỡng cho các người Tàn Bất Phế, các tài năng ấy có được cơ hội phát huy ?

Với Chuyên đề 1: "Các chính sách quốc gia và nâng cao nhận thức của xã hội về các vấn đề liên quan đến người tàn tật" của cuộc Hội Thảo "Hưởng Ứng Thập Kỷ vì Người Tàn Tật - Khu vực Châu Á Thái Bình Dương - tổ chức tại Hà Nội, từ ngày 10 đến 15.12.2001. Ðây là một việc làm rất thực tế và cần thiết, không những cho mỗi quốc gia, mà phải là chiến lược cấp thiết toàn cầu, vì sự tiến bộ chung của toàn thể nhân loại, của quyền được sống và hạnh phúc của mọi người trên thế giới, nhất là với đối tượng những người tàn tật, những người Tàn Bất Phế trong hiện tại và tương lai.

Mỗi người chúng ta, ngay từ bây giờ: Hãy quan tâm chăm lo cho người tàn tật, tạo điều kiện giúp người tàn tật dễ dàng hòa nhập với cuộc sống đời thường, để họ có được sự thuận lợi hơn, trong việc tự lực tham gia đóng góp khả năng còn lại của mình, cùng với cộng đồng xã hội, làm giảm bớt, cho đến xóa đi những khó khăn vốn có và không đáng có của của những người khuyết tật, yếu kém... Ðây không chỉ là tình thương, hoặc sự thương hại chủ quan, lòng nhân đạo phiến diện, mà còn là trách nhiệm, tình yêu thương đồng loại, và ở một góc độ nào đó, là sự "lo xa", tương tự như khi ta đóng bảo hiểm cho chính mình, cho những người thân của mình... Vì nào ai biết trước được những tai nạn, bệnh tật gì sẽ mắc phải trong tương lai ? Mà thực tế nó vẫn thường xảy ra rất bất ngờ trong cuộc sống hằng ngày ! ( Ví dụ như tai nạn giao thông chẳng hạn ).

"Tích cực quan tâm chăm lo cho người tàn tật, là thực thi lòng nhân ái một cách thiết thực - Ðây cũng là việc làm hữu ích, thể hiện ý thức trách nhiệm của mình trước cộng đồng xã hội và với chính bản thân mình."

LÊ ÐỨC HIỀN, Hội TBP

THÔNG TIN:

NHỮNG KHOẢN TIỀN VÀ VẬT PHẨM ÂN NHÂN MỚI CHIA SẺ

- Một Linh Mục ẩn danh ( Sài-gòn ) giúp người nghèo..................................................................................... 300.000 VND

- Bạn sinh viên Ðức Linh ( Nhóm Hiệp Thông ) giúp học bổng trẻ em nghèo ........................................... 100.000 VND

- Bác Hải, Hội Ðồng Mục Vụ Giáo Xứ Xây Dựng ( Sài-gòn ) giúp người nghèo ....................................... 200.000 VND

- Bác So, Hội Ðồng Mục Vụ Giáo Xứ Xây Dựng ( Sài-gòn ) giúp người nghèo ...................................... 2.000.000 VND

- Bạn MK Xuân Ðào ( Australia ) giúp học bổng trẻ em nghèo ............................................................................... 100 AUD

NHỮNG KHOẢN TIỀN VÀ QUÀ TRỠ GIÚP ÐỘT XUẤT

- Cha Bosco Thiện, DCCT, giúp một xe lắc cho một em khuyết tật ở La Vang ....................................... 1.400.000 VND

- Giúp tiền mua thuốc cho một bệnh nhân bị lao phổi ...................................................................................... 100.000 VND

- Quà Noel 2002 và Tết 2003 cho các em nghèo ở Nam Ðông, Huế ( qua thầy Thiện DCCT ) .............................................. 400.000 VND

- Hội Help The Poor, qua DCCT, trợ giúp đào giếng cho các Giáo Xứ nghèo ở Giáo Phận Vinh ................................................. 4.800 USD

TRỠ GIÚP XE LẮC CHO MỘT SINH VIÊN NGHÈO Ở HÀ NỘI

Thầy Nguyễn Văn Thật, DCCT, giới thiệu trường hợp em PHẠM HOÀNG PHƯƠNG, 20 tuổi, bị bại liệt cả 2 chân, con ông Phạm Văn Vượng, 54 tuổi, và bà Hoàng Thị Yến, 49 tuổi, hộ khẩu tại phường 6 quận Gò Vấp, Sài-gòn, ra Hà Nội trọ tại số 56 Phan Ðình Phùng để theo học tại Nhạc Viện. Gospelnet xin trợ giúp một xe lắc mới trị giá 1.300.000 VND để em có thể đi lại thuận lợi cho việc học hơn.

TRỠ GIÚP XE LẮC CHO MỘT EM KHUYẾT TẬT NGƯỜI DÂN TỘC CHÂU MẠ

Cha Lê Quang Uy, DCCT, giới thiệu trường hợp em K'MACOS, sinh năm 1984, người dân tộc Châu Mạ, ngụ tại buôn Xê Xàng, khu 5, thị trấn Lộc Thắng, huyện Bảo Lâm, tỉnh Lâm Ðồng. Em đạp phải xương rắn độc, vết thương làm độc, không chạy chữa kịp, phải đưa về bệnh viện Chợ Rẫy cưa chân phải đến đầu gối. Nay em phải gắn một đoạn chân giả và chống nạng, nhưng vết thương cứ bị sưng và loét do ma sát thường xuyên. Em đang theo học Khóa 18 May Công Nghiệp tại Trường Kỹ Nghệ 2 quận 9, Thủ Ðức. Gospelnet xin trợ giúp cho em một chiếc xe lắc còn mới nguyên, trị giá 1.300.000 VND.

CHƯƠNG TRÌNH "HỌC BỔNG CỦ CHI" CHO 6 EM CON MỘT GIA ÐÌNH NGHÈO

Cha Mai Văn Hiền DCCT, giới thiệu trường hợp gia đình chị Ma-ri-a LÊ THỊ NGA, sinh 1954, hiện ngụ tại Tân Thông Hội, Củ Chi, Giáo Xứ Tân Thông của cha Phao-lô Nguyễn Văn Khi. Gia đình không có đất, chỉ dựng chòi ở nhờ trên đất của người quen. Chị Nga bị bệnh hậu sản suốt 3 năm qua sau khi sinh đứa con thứ 6. Gospelnet đã trợ giúp từ tháng 5 đến hết tháng 9.2002. Sau một thời gian gián đoạn, nay Gospelnet số 100 xin tiếp tục trợ giúp tháng 2.2003: tổng cộng: 6 em x 50.000 VND = 300.000 VND.

01. NGUYỄN Ý HẬU, sinh năm 1987, học lớp 8 trường THCS Tân Thông Hội.

02. NGUYỄN ÐỖ HOÀI NAM, sinh năm 1989, đang học lớp 6 trường THCS Tân Thông Hội.

03. NGUYỄN ÐỖ HOÀI PHƯƠNG, sinh năm 1990, học lớp 4 trường Tiểu Học Tân An Hội.

04. NGUYỄN ÐỖ HOÀI TÂN, sinh năm 1994, học lớp 2 trường Tiểu Học Tân An Hội.

05. NGUYỄN ÐỖ HOÀI GIANG, sinh năm 1996, học ở trường Mẫu Giáo Bông Sen.

06. NGUYỄN ÐỖ HOÀI SƠN, sinh năm 1999.

CHƯƠNG TRÌNH HỌC BỔNG CHO 6 EM TRONG CÙNG MỘT GIA ÐÌNH

Như Gospelnet số 96 đã thông tin, thầy Trần Xuân Sang, Dòng Ngôi Lời, giới thiệu hoàn cảnh ngặt nghèo của gia đình ông Nguyễn Văn Phương, và bà Trần Thị Minh, có 6 người con đang còn đi học. Gospelnet số 100 xin tiếp tục trợ giúp cho 6 em tháng 3.2003, tổng cộng: 6 em x 50.000 VND = 300.000 VND.

CHƯƠNG TRÌNH "HỌC BỔNG ÐỊNH QUÁN" CHO 4 EM

Anh Phạm Văn Lượng, Huynh Ðoàn Ki-tô Bệnh Nhân và Người Khuyết Tật, giới thiệu trường hợp gia đình anh Phao-lô HOÀNG VĂN THÚY ( 36 tuổi ) và chị TRẦN THỊ THU HƯƠNG ( 36 tuổi ), nguyên quán tại khu 9, ấp Hiệp Ðồng, thị trấn Ðịnh Quán, tỉnh Ðồng Nai, tạm trú tại 4 / 14 tổ 4, ấp 9, xã Bình Hưng Hòa, quận Bình Chánh, Sài-gòn. Trước đây anh chị vừa làm ruộng vừa đi làm thuê. Ðến năm 1998, khi đang xịt thuốc trừ sâu, anh Thúy bị thuốc bay phà vào hai mắt, chạy chữa không khỏi, chuyển thành mù. Anh đành đi bán vé số để mưu sinh cho các con được đi học, nhưng anh thường xuyên bị lừa gạt cướp giựt, chưa lời đã mất vốn, hoàn cảnh gia đình rơi vào tình trạng bấp bênh ngặt nghèo. Danh sách 4 người con:

1. HOÀNG VĂN THANH, sinh 1980, đang học lớp 6.

2. HOÀNG THANH TÂN, sinh 1993, đang học lớp 2.

3. HOÀNG THỊ MỸ DUNG, sinh 1996, đang học lớp 1.

4. HOÀNG THANH TÂM, sinh 1998, chưa được vào mẫu giáo.

Trước đây, Gospelnet đã trợ giúp mỗi cháu 50.000 VND mỗi tháng, từ tháng 3.2002 đến hết tháng 2.2003. Kể từ tháng 3.2003, cùng với Gospelnet số 100 này, bạn đọc trẻ Cao Hồng Phúc ( quê gốc Hà Nội ) xin nhận trợ giúp đều đặn số tiền mỗi tháng 200.000 VND cho 4 cháu. Xin thay mặt gia đình các cháu tỏ lòng biết ơn quý ân nhân.

CHƯƠNG TRÌNH "HỌC BỔNG PHÚ BÀI" VÀ GIÚP CÁC CỤ GIÀ NEO ÐƠN Ở HUẾ

Gospelnet 100 ra ngày 23.2.2003 tiếp tục trợ giúp tháng 2.2003 cho 12 em học sinh nghèo và 12 cụ già neo đơn ( mới bổ sung thêm 2 trường hợp ) do Sr. Hoa và Sr. Thành, Dòng Con Ðức Mẹ Ði Viếng, cộng đoàn Phú Bài, giới thiệu: 24 người x 50.000 VND = 1.200.000 VND và thêm 100.000 VND bù cho 2 cụ già của tháng 1.2003, tổng cộng: 1.300.000 VND. Xin nhờ chị Lệ Thu, Giáo Xứ Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp Huế chuyển đến tận tay các soeurs.

CHƯƠNG TRÌNH "HỌC BỔNG DIỄN CHÂU" CHO 9 EM Ở NGHỆ AN

Lm. Lê Quang Uy, DCCT, giới thiệu 9 trường hợp học sinh nghèo ở Diễn Châu, Nghệ An. Gospelnet số 100 sẽ bắt đầu trợ giúp cho các em liên tiếp trong 3 tháng, mỗi tháng 50.000 VND một em, từ tháng 3 đến hết tháng 5.2003 ( hết năm học ), tổng cộng: 9 em x 50.000 VND x 3 tháng = 1.350.000 VND, nhờ bạn sinh viên Nguyễn Thanh Ca, cộng tác viên của Gospelnet chuyển đến gia đình các em:

01. Tê-rê-xa NGUYỄN THỊ HƯỜNG, đang học lớp 4, trường Tiểu Học Diễn Hồng.

02. Tê-rê-xa NGUYỄN THỊ AN, đang học lớp 2, trường Tiểu Học Diễn Hồng.

03. Tê-rê-xa NGUYỄN THỊ NHO ( Nho và An sinh đôi ), như trên. Cả 3 em là con của ông Giu-se Nguyễn Văn Nhân, 42 tuổi, làm ruộng, và bà An-na Nguyễn Thị Hiến, 40 tuổi, bị bệnh tâm thần mãn tính, không lao động được, do vậy thu nhập gia đình hết sức thiếu thốn.

04. Ma-ri-a NGUYỄN THỊ SOA, sinh 1987, đang học lớp 9, trường Trung Học Cơ Sở Diễn Châu, con ông Giu-se Nguyễn Văn Huy, 50 tuổi, và bà Ma-ri-a Người Thị Hồng, 48 tuổi, gia đình có 6 con, làm ruộng và các nghề phụ, thu nhập rất thấp và bấp bênh.

05. TRƯƠNG QUANG LINH, sinh 1988, đang học lớp 7, trường Trung Học Cơ Sở Diễn Hồng, con ông Trương Văn Ðệ và bà Nguyễn Thị Lý, đều là người già mất sức lao động, thu nhập chỉ biết dựa vào 3 sào ruộng đất xấu.

06. Phê-rô TRƯƠNG QUỐC VIỆT, sinh 1993, bị tật ở mắt, đang học lớp 4, trường Tiểu Học Diễn Hồng, con ông Trương Xuân Nghi, 31 tuổi, ốm đau luôn, và bà Nguyễn Thị Hằng, 32 tuổi, bị khuyết tật. Gia đình làm ruộng, thu nhập rất thấp và bấp bênh.

07. An-na LÊ THỊ HUYỀN, sinh 1990, đang học lớp 5, trường Tiểu Học Diễn Hồng, con ông Lê Văn Xuân, 45 tuổi, luôn đau yếu, và bà Nguyễn Thị Chín, 40 tuổi. Gia đình có 3 con, chuyên làm ruộng, thu nhập rất thấp và bấp bênh.

08. NGUYỄN THỊ HẰNG, sinh 1993, đang học lớp 4, trường Tiểu Học Diễn Hồng.

09. NGUYỄN THỊ HẢI, sinh 1994, đang học lớp 3, trường Tiểu Học Diễn Hồng. Hai em cuối danh sách này là con ông Nguyễn Văn Hiếu, 31 tuổi, và bà Nguyễn Thị Hò, 30 tuổi, bị bệnh thường xuyên. Gia đình có 5 con, làm ruộng, thêm nghề soi lươn, bắt ếch, thu nhập rất thấp và bấp bênh.

TRỠ GIÚP ÐẶC BIỆT CHO 2 EM BÉ VỪA MỒ CÔI CHA Ở BẮC GIANG

Thầy Nguyễn Văn Thật, DCCT, giới thiệu trường hợp 2 cháu bé PHẠM VĂN VIỆT SINH, sinh 1993, đang học lớp 3 và PHẠM VĂN HÙNG, sinh 2000, bị sứt môi, mẹ là chị Phùng Thị Son Sinh, sinh 1974, cha là anh Phạm Văn Nam, sinh 1970, đã qua đời năm 2002 sau một tai nạn thảm khốc ( Gospelnet đã có giúp tiền điều trị ở bệnh viện ), ngụ tại thôn Quỳnh Cả, xã Nghĩa Phương, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang. Gospelnet xin trợ giúp đặc biệt cho gia đình hai cháu trong 3 tháng liền, kể từ tháng 3 đến hết tháng 5.2003 ( hết năm học ), tổng cộng: 2 cháu x 50.000 VND x 3 tháng = 300.000 VND. Xin nhờ thầy Thật chuyển đến tận tay gia đình các cháu.

TRỠ GIÚP ÐẶC BIỆT CHO MỘT BỆNH NHÂN NGHÈO Ở HUẾ

Chị Lệ Thu, cộng tác viên của Gospelnet tại Huế, giới thiệu trường hợp gia đình chị PHẠM THỊ CHIẾN, ngụ tại Giáo Xứ Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp Huế. Chị Chiến hiện đang bị bệnh nặng kéo dài, chồng đạp xích-lô, thu nhập không đủ để nuôi 5 con nhỏ đi học. Gospelnet đã trợ giúp thành 2 đợt cho gia đình chị Chiến để lo liệu thuốc men và đóng tiền học cho các con, tổng cộng: 500.000 VND.

TRỠ GIÚP ÐẶC BIỆT CHO 2 EM HỌC SINH NGHÈO Ở TỈNH NINH THUẬN

Thầy Lê Văn Hoàng, Dòng Phan-xi-cô, giới thiệu trường hợp 2 chị em là NGUYỄN THỊ NGỌC ÐIỆP sinh ngày 1.11.1990, đang học lớp 7A8, trường PTTH Nguyễn Du, Ninh Sơn, Ninh thuận và NGUYỄN THỊ CẨM NHUNG, sinh ngày 9.2.1995, đang học lớp 2D, trường Tiểu Học Quảng Sơn A, Ninh Sơn, Ninh Thuận. Gia đình các em ngụ tại Giáo Xứ Quảng Thuận, cha là ông Nguyễn Ngọc Ái, làm rẫy và đi làm thuê, bị bệnh viêm phế quản mãn tính, dẫn đến hen suyễn nặng, mẹ là bà Lê Thị Triều, cũng đi làm thuê. Hai người con trai đầu đã phải nghỉ học từ lâu để đi làm thuê tại huyện Thống Nhất, tỉnh Ðồng Nai, để phụ giúp cha mẹ nuôi 2 em đi học. Gospelnet số 100 xin trợ giúp ngay cho 2 em Ngọc Ðiệp và Cẩm Nhung có thể được tiếp tục việc học, tổng cộng: 2 em x 50.000 VND x 4 tháng = 400.000 VND ( từ tháng 2 đến tháng 5.2003 )

TRỠ GIÚP ÐẶC BIỆT CHO 13 NGƯỜI KHUYẾT TẬT Ở CẦN THƠ HỌC NGHỀ

Chị Bùi Thị Hồng Nga, Hội Người Khuyết Tật Cần Thơ, số 91 / 31 đường 30.4, phường Hưng Lợi, thành phố Cần Thơ, điện thoại: 071.838.427, giới thiệu 13 người khuyết tật có hoàn cảnh hết sức khó khăn, cần được trợ giúp mỗi tháng để học nghề. Gospelnet số 100 xin trợ giúp từ tháng 3.2003, mỗi người 50.000 VND một tháng, tổng cộng: 650.000 VND, được gửi về qua Bưu Ðiện cho anh Phan Ðức Long.

01. VÕ NGỌC TRI, 1981, liệt 2 chân, cần giầy nẹp, C 6 / 1 đường 30.4, Xuân Khánh, Cần Thơ.

02. ÐOÀN BÁ TÙNG, 1968, liệt 2 chân, 3 / 21 tổ 3, ấp 7, Hưng Thạnh, Cần Thơ.

03. NGUYỄN VĂN DŨ, 1977, liệt 2 chân, cần xe lắc, 322 khóm 7 tổ 9, Cái Vồn, Bình Minh, Vĩnh Long.

04. NGUYỄN MINH TÍNH, 1983, liệt 2 chân, ấp Lái Hiều, Hiệp Hưng, Phụng Hiệp, Cần Thơ.

05. NGUYỄN BÁ TOÀN, 1982, liệt 2 chân, 157 tổ 7, Thạnh Lợi, Trung An, Thốt Nốt, Cần Thơ.

06. LÊ THANH TÂM, 1970, liệt 2 chân, 86 đường 3.2, Xuân Khánh, Cần Thơ.

07. NGUYỄN TRƯỜNG HÀO, 1968, có vợ và 2 con, liệt 2 chân, 30 / 11 khu vực 2, Bình Thủy, Cần Thơ.

08. NGUYỄN THANH TÙNG, 1984, liệt 2 chân, ấp Long Bình 1, Long Mỹ, Cần Thơ.

09. NGUYỄN PHƯỚC TRÍ, 1970, có vợ và 1 con, liệt 1 chân, điện thoại nhờ nhắn: 838.453, Cần Thơ,

10. HỒ TRÍ NĂNG, 1980, liệt 2 chân 1 tay, 30 / 121 Lê Hồng Phong, khu vực 4, Cần Thơ.

11. NGUYỄN VĂN HÒA, 1981, liệt 2 chân, cần xe lăn, xã Ðông Thạnh, Ô Môn, Cần Thơ.

12. NGUYỄN THANH SƠN, 1971, có vợ 1 con, liệt 2 chân, 5 / T1 tổ 11, Bình Nhựt 4, Long Hòa, Cần Thơ.

13. TRƯƠNG DIỄN TIẾN, 1971, liệt 2 chân, 6 / 1 tổ 1 ấp 7, Hưng Thạnh, Cần Thơ.

TRỠ GIÚP ÐẶC BIỆT CHO 2 HỌC SINH NGHÈO Ở TỈNH NAM ÐỊNH VỪA MẤT CHA

Thầy Trần Văn Hưng, DCCT, giới thiệu 2 anh em là Phao-lô TRƯƠNG ÐÌNH DŨNG, đang học lớp 12 B4, và Ma-ri-a TRƯƠNG THỊ NGỌC ANH, đang học lớp 10, hiện ngụ tại Xóm Già, xã Kim Thái, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Ðịnh, thuộc Giáo Xứ Xuân Bảng, Giáo Phận Hà Nội. Gia đình làm ruộng, gồm 4 anh em, áp Tết vừa qua, cha là ông Gio-an Trương Ðình Quanh bị tai nạn giao thông, mấy giẻ xương sườn gãy đã đâm ngược vào tim, chết tại chỗ, mẹ là bà Ma-ri-a Trần Thị Hường và các con rơi vào cảnh cùng quẫn, hai con trai lớn đang học đại học tại Hà Nội không đủ sức phụ giúp gia đình, người con gái út đã phải xin nghỉ học. Gospelnet số 100 xin trợ giúp ngay cho 2 em Dũng và nhất là cho em Ngọc Anh có thể được tiếp tục việc học, tổng cộng: 2 em x 50.000 VND x 4 tháng = 400.000 VND ( từ tháng 2 đến tháng 5.2003 )

TÌM GIÁO VIÊN HỖ TRỠ GIÁO DỤC CHO HỌC SINH NGƯỜI DÂN TỘC J'RAI

Trẻ em J'rai hiện nay đang phải hãy "ngoại ngữ" ngay trên đất của mình. Ở nhà và ở buôn làng, các em giao tiếp bằng tiếng J'rai, suy nghĩ và hành động bằng tâm thức J'rai, nhưng khi đi học, các em phải học bằng tiếng Kinh, suy nghĩ và hành động theo kiểu người Kinh. Giáo viên dạy học cho các em đều là người Kinh nên cũng chọn người Kinh làm tiêu chuẩn để dạy. Trong các lớp học của các em, đa số là trẻ em người Kinh. Mặt khác, người J'rai chưa cảm thấy việc học văn hóa là một nhu cầu thiết yếu, hầu hết lại là người Công Giáo nên chỉ cốt đi học cho biết đọc biết viết để tiếp xúc với Lời Chúa.

Hậu quả là đa số các em học sinh người J'rai đều có học lực rất yếu. Chúng tôi nghĩ cần phải có một số giáo viên hỗ trợ giáo dục cho các em, nhờ vậy, hy vọng việc học của các em sẽ được cải thiện, lâu dài mới giúp cho cả cộng đồng người J'rai phát triển về văn hóa bên cạnh mặt nhân bản và tâm linh. Chúng tôi xin mời gọi các bạn trẻ sinh viên mới ra trường, chưa có việc làm chính thức trong các cơ quan giáo dục của nhà nước, có tấm lòng yêu mến người dân tộc, có chuyên môn khối A, cấp 3, Phổ Thông Trung Học.

Các giáo viên sẽ phụ trách các mặt sau đây:

- Hỗ trợ kiến thức văn hóa cho các em.

- Tác động và phát triển khả năng tự học nơi các em.

- Giúp đỡ các em xây dựng các mối tương quan, tích cực tương trợ lẫn nhau.

Về mặt quyền lợi, chúng tôi sẽ đảm bảo các sinh hoạt thiết yếu như sau:

- Nơi ăn chốn ở chu đáo và ổn định.

- Chi phí đi lại cho lần đầu tiên lên Pleikly và kết thúc trở về.

- Lương theo thỏa thuận, cố gắng cao hơn mức lương chính thức ở các trường Sài-gòn.

Các điều kiện ràng buộc là:

- Thử việc trong một tháng rồi mới ký hợp đồng lâu dài.

- Khi quyết định thôi việc, cần báo cho chúng tôi trước 30 ngày.

Xin liên hệ để biết thêm các chi tiết với Lm. Lê Quang Uy, Trung Tâm Mục Vụ DCCT, 38 Kỳ Ðồng, phường 9, quận 3, thành phố Sài-gòn, điện thoại: 08.8.437.715, E-Mail: ttmvcssr@hcm.vnn.vn.

TẶNG QUÀ TẾT CHO BÀ CON NGHÈO XÓM CHÀI CẦN THƠ

Như đã thông tin trên Gospelnet số 96 ra ngày 26.1.2003, Gospelnet có trích quỹ hỗ trợ và cộng tác với Sr. Hồ Thị Hạnh, Dòng Chúa Quan Phòng Cần Thơ, số tiền 1.000.000 VND để tặng quà Tết cho bà con nghèo Xóm Chài ở Cần Thơ trong dịp Tết Quý Mùi vừa qua. Chúng tôi vừa nhận được một số hình ảnh và thuyết minh của Sr. Hạnh, xin chia sẻ lại với bạn đọc Gospelnet. Rất mong quy độc giả gần xa tiếp tục trợ giúp thêm trong những dịp sắp tới.

Ngày thứ bảy 25.1.2003, đúng ngày 23 tháng Chạp đưa Ông Táo, Dòng Chúa Quan Phòng đã mời bà con nghèo sống trên các ghe thuyền ở Xóm Chài đến Nhà Dòng để trao tặng một số quà Tết, mỗi phần gồm có: 1 chai nước mắm, 250 gr bột ngọt, 10 kg gạo và 10 gói mì ăn liền. Ðược biết ở Xóm Chài có những hoàn cảnh rất đáng quan tâm như: Hai mẹ con sống chung trên xuồng, mẹ đã 94 tuổi, bị bệnh tiểu đường và mù mắt, con gái 62 tuổi, góa chồng, không có con, ngày ngày chống xuồng chài cá để nuôi mẹ... Có gia đình có đến 10 nhân khẩu sống nheo nhóc trên một chiếc ghe, rong ruổi nay đây mai đó để mưu sinh, do vậy việc học của con cái đều bị dở dang...