GOSPELNET
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


MỪNG CHÚA GIÁNG SINH

TIN MỪNG: Lc 2, 1-14

Ðức Giê-su ra đời. Những người chăn chiên đến viếng thăm

Thời ấy, hoàng đế Au-gút-tô ra chiếu chỉ,truyền kiểm tra dân số trong khắp cả thiên hạ. Ðây là cuộc kiểm tra đầu tiên, được thực hiện thời ông Qui-ri-ni-ô làm tổng trấn xứ Xy-ri-a. Ai nấy đều phải về nguyên quán mà khai tên tuổi. Bởi thế, ông Giu-se từ thành Na-da-rét, miền Ga-li-lê, lên thành Bê-lem,miền Giu-đê, là thành vua Ða-vít, vì ông thuộc về nhà và gia tộc vua Ða-vít. Ông lên đó khai tên cùng với người đã đính hôn với ông là bà Ma-ri-a, lúc ấy đang có thai.

Khi hai người đang ở đó, thì bà Ma-ri-a đã tới ngày mãn nguyệt khai hoa. Bà sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ,vì hai ông bàkhông tìm được chỗ trong nhà trọ.

Trong vùng ấy, có những người chăn chiên sống ngoài đồng và thức đêm canh giữ đàn vật. Và kìa sứ thần Chúa đứng bên họ, và vinh quang của Chúa chiếu toả chung quanh,khiến họ kinh khiếp hãi hùng. Nhưng sứ thần bảo họ: "Anh em đừng sợ. Này tôi báo cho anh em một tin mừng trọng đại, cũng là tin mừng cho toàn dân: Hôm nay, một Ðấng Cứu Ðộ đã sinh ra cho anh em trong thành vua Ða-vít,Người là Ðấng Ki-tô Ðức Chúa. Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người: anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ".

Bỗng có muôn vàn thiên binh hợp với sứ thần cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa rằng:

Vinh danh Thiên Chúa trên trời,

ình an dưới thếcho loài người Chúa thương.

 

SUY NIỆM:

 

BÌNH AN NOEL !

Noel đã đến, tưng bừng và rộn rã. Có những xứ đạo, nhà nhà làm máng cỏ. Có máng cỏ cao bằng tòa nhà hai tầng lầu. Suốt hai bên đường toàn máng cỏ là máng cỏ, đồ sộ, độc đáo. Anh sáng điện xối xả như thác lũ. Những dòng suối nhân tạo chảy gập ghềnh. Ðủ thứ trang trí và đồ chơi lạ mắt. Cả thành phố kéo nhau về đây xem máng cỏ, mặt đường không còn chỗ chen chân suốt cả cây số.

Không những xứ Ðạo, cả những nơi chưa có Ðức Tin người ta cũng ăn mừng Noel. Bánh trái, tiệc tùng, văn nghệ, nhảy múa. Giữa cảnh tưng bừng đó, nghe có lũ trẻ con hát nghêu ngao :

Ở làng Bêlem trong chuồng bò lừa

Cứu Chúa đã sinh ra rất mực hiền hòa. Halleluia

Hình như giữa làng bêlem đó với cảnh tượng ăn mừng của phố phường ngày nay có cái gì tương phản. Cái "rất mực hiền hòa" của Chúa Hài Nhi đã chinh phục thế gian, và thế gian đã mang đủ thứ của ngon vật lạ làm quà tặng Chúa. Tặng nhiều quà thế gian quá, lại phải gỡ ra từng lớp thế gian để tìm lại "Cứu Chúa rất mực hiền hòa". Vẫn như lời thánh ca :

Chúng ta đi tìm Con Chúa ra đời

Người sinh ra giữa mùa rét đêm đông

Chúng ta đi tìm Con Chúa ra đời

Người sinh ra ở nơi nào, biết không?

Một trẻ sơ sinh trong chuồng bò lừa, hai vợ chồng nghèo bơ vơ, e rằng Bêlem ngày xưa và nhiều người ngày nay sẽ nhìn bằng nửa con mắt. Gia đình này chẳng có gì để làm cao với đời vậy mà không đâu bình an bằng. Không đâu mà tình yêu thương đầy tràn như thế. Và cũng chỉ có trẻ thơ ấy đi cho đến tận cùng của kiếp người, khiến cho dù bất hạnh tới đâu, không một ai bị hất hủi, ruồng bỏ. Cũng chỉ có trẻ thơ ấy có giải đáp cho mọi câu hỏi, mọi thao thức của mọi người :

Sinh làm con trẻ vấn trong vuông khăn

Chúa chính là Thiên Chúa dưỡng nuôi muôn dân. Halleluia

Chính "con trả vấn trong vuông khăn" đó là khuôn mặt của Thiên Chúa với con người hôm nay.

Lễ Noel năm nay nghe nói ở Bêlem buồn lắm. Không khí căng thẳng cực kỳ giữa hai cộng đồng Israel và Palestine. Có thể nói là chiến tranh rồi. Mọi vẻ lễ hội, mọi liên hoan bề ngoài đều hủy bỏ. Khách thập phương cũng lánh nạn, khôgn còn lui tới nữa. Lại một lần nữa "Cứu Chúa rất mực hiền hòa", "Con trẻ vấn trong vuông khăn" chẳng đáng kể là gì đối với thù hận và đạn bom. Và Chúa cũng chẳng đáng kể là gì ở nhiều nơi khác, với nhiều người khác, những người mà bà mẹ trẻ Maria cảm thấy là người "lòng trí kiêu căng" (Lc 1, 51)

Nhưng, Chúa ơi, máng cỏ ngày nay cũng nhiều hơn xưa. Trong mỗi nhà thờ, dưới mỗi mái nhà tín hữu, trong lòng những Kitô hữu, Chúa lại hiện ra trong khó nghèo, bình an, trìu mến. Và trong ngày đại lễ này, Gospelnet xin hiệp thông với các mục đồng ngày này, ở khắp mọi nơi trên thế gian, cách riêng với các bạn nghèo mà Gospelnet có vinh dự quen biết, để cùng ca hát và chúc mừng nhau :

"Vinh Danh Thiên Chúa trên trời cao thẳm

Và dưới đất bình an cho loài người được Chúa đoái thương"

Lm Matthêu VŨ KHỞI PHỤNG

 

TÌNH YÊU VÀ HY SINH

Có lẽ chưa bao giờ tôi khát khao sự cứu độ một cách mãnh liệt cho bằng hiện nay. Tôi xác tín sự cứu độ luôn rất cần cho tôi. Tôi cảm thấy sự cứu độ cũng luôn rất cần cho anh chị em, cho chính Hội Thánh và cho nhân loại.

Sự cứu độ, mà tôi nói đây, không chủ yếu là cứu thoát khỏi những nghịch cảnh, những nguy cơ, những yếu đuối, những bấp bênh đủ loại vốn đi liền với thân phận con người, nhưng là cứu thoát khỏi tội lỗi và những đường lối lầm lạc dẫn chúng ta tới sự băng hoại nhân phẩm, tàn phá gia đình, hỗn loạn xã hội và huỷ hoại khả năng xây dựng nếp sống công bình bác ái ở đời này, cũng như khả năng đi vào cuộc sống hạnh phúc vĩnh cửu đời sau.

Một sự cứu độ như thế quả là quá sức chúng ta. Rất may cho chúng ta, vì chúng ta có thể tìm được sự cứu độ nơi Chúa Giêsu. Người là Ngôi Hai Thiên Chúa. Người giáng trần để Cứu Ðộ chúng ta. Người là Ðấng Cứu Thế của chúng ta.

Nhìn vào hang đá, nơi Chúa Cứu Thế Giáng Sinh, chúng ta thấy một tình yêu bao la cao cả và một hy sinh lớn lao vô bờ. Từ đó việc cứu độ được hiểu như một việc của tình yêu và của hy sinh.

Với tình yêu và hy sinh, từ bỏ mình, tuyệt đối thực hiện thánh ý Chúa Cha, Ðấng cứu thế đã trở nên một đền thờ sống động, để chúng ta có thể vào nơi đó, mà thờ phượng Thiên Chúa trong tinh thần và trong chân lý.

Với yêu thương và hy sinh, hiến cuộc sống mình đền tội cho nhân loại, Ðấng Cứu Thế đã trở nên của lễ xứng đáng, để chúng ta hiệp thông vào đó, mà xin Thiên Chúa ban ơn tha thứ cho mình và cho kẻ khác.

Với yêu thương và hy sinh, khiêm nhường trọn vẹn vâng phục Chúa Cha cho đến chết, Ðấng Cứu Thế đã trở nên nguồn sức mạnh, để chúng ta nương tựa vào đó, mà thắng vượt quyền lực ma quỉ, biết chọn Chúa và trung thành với Chúa trong mọi tình huống.

Chúa Giêsu Kitô đã và đang cứu độ chúng ta bằng yêu thương và hy sinh như thế. Chúng ta sẽ được hưởng ơn cứu độ đó, nếu chúng ta biết đón nhận và cộng tác vào. Ðón nhận cách nào, cộng tác cách nào?

Thưa cách đơn giản nhất là mở tâm hồn chúng ta ra bằng yêu thương và hy sinh.

Khi đọc kinh, tham dự thánh lễ, nghe Lời Chúa, chúng ta thực hiện các việc ấy với tất cả tình yêu vô vị lợi, và chấp nhận mọi hy sinh Chúa muốn, nhất là từ bỏ cái tôi kiêu căng hẹp hòi của mình. Như thế là chúng ta mở tâm hồn ra.

Khi chúng ta phục vụ người khác, chúng ta hãy thực hiện đúng lúc, đúng việc, đúng cách, với lòng yêu thương kính trọng chân thành kẻ khác và với những hy sinh cần thiết. Như thế là chúng ta mở tâm hồn ra.

Khi chúng ta xây dựng bản lãnh chính mình và thăng tiến đời mình, chúng ta hãy thực hiện theo mô hình Ðức Kitô và nhờ Ðức Kitô, Ðấng đã chọn con đường yêu thương và hy sinh. Như thế là chúng ta mở tâm hồn ra.

Ngày nay, ma quỉ càng tìm cách đánh phá công việc cứu độ của Chúa Giêsu. Ðánh phá khắp nơi, cả trong chính Hội Thánh. Ðánh phá đủ cách, cả bằng những việc mang danh đạo đức, nhưng không có thực chất đạo đức. Ðánh phá đủ các mặt: tôn giáo, tự do, văn hoá, xã hội, kinh tế, cả về nhân bản.

Khi ý thức rằng chúng ta đang đi tìm ơn cứu độ, và nguồn ơn cứu độ không đến từ ma quỉ, nhưng chỉ đến từ Ðức Giêsu Kitô, chúng ta sẽ tỉnh thức và cầu nguyện rất nhiều. Khi tỉnh thức và cầu nguyện, chúng ta sẽ được Chúa ban ơn, để có thể nhận ra đâu là cạm bẫy của ma quỉ, và đâu là Tin Mừng của Chúa Giêsu.

Tôi nghĩ rằng: chúng ta đang bước vào một tương lai có nhiều thử thách và có nhiều bất ngờ đáng e ngại. Vì thế, tôi xin anh chị em điều này: Hơn bao giờ hết, hãy nhìn lên Ðức Giêsu Kitô. Hãy tin Người là Ðấng cứu độ. Hãy gắn bó với Người, bởi vì Người là đường, là sự thực và là sự sống. Hãy cộng tác với Người bằng tình yêu và hy sinh. Hãy cầu nguyện với Người, bởi vì Người thương yêu chúng ta và gần gũi chúng ta.

Với những suy nghĩ trên đây, tôi xin thân ái cầu chúc anh chị em một lễ Giáng sinh đầy Tin Mừng Cứu Ðộ của Chúa Giêsu, Ðấng Cứu Ðộ chúng ta.

Ðức cha GB. BÙI TUẦN, Giám mục Long Xuyên

 

KHI TÌNH YÊU GIÁNG TRẦN...

 

Từ Thiên Chúa toàn năng đến Thiên Chúa Tình Yêu

Giáng Sinh! Một trang mới được mở ra cho lịch sử nhân loại. Trong mùa Giáng Sinh, người ta nói nhiều đến biến cố long trời lở đất của một Ngôi Hai trở thành hài nhi yếu ớt trong sự nghèo hèn của chuồng bò Bêlem, nhưng đồng thời cũng nói đến những vinh quang vang dội mà các thiên thần chúc tụng và ba vua thờ lạy. Tất cả những điều đó thật sự là cảm động và đáng vui đáng mừng. Nhưng có một điều ít ai nghĩ đến trong mùa Giáng Sinh đó là biến cố này mặc khải về gương mặt thật của Thiên Chúa. Dù muốn dù không, ta cũng phải suy nghĩ về câu nói sáo mòn của thánh Gioan : Và Ngôi Lời đã mặc lấy xác phàm (Ga 1,14). Ðể có thể nghe câu nói sáo mòn ấy dưới một khía cạnh mới, ta hãy tạm đổi lại. Và Tình Yêu đã trở thành Xác Thịt; Tình Yêu ấy chính là tình yêu của Thiên Chúa Duy Nhất, hay cụ thể hơn, đấy là Tình Yêu của Thiên Chúa Cha : Thiên Chúa đã yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một... (Ga 3,16) Vì thế, thay vì suy nghĩ đến Hài Nhi Giêsu trong máng cỏ, hôm nay chúng ta hãy suy nghĩ về hình ảnh của Thiên Chúa qua biến cố này.

Toàn bộ lịch sử Mặc Khải là một quá trình dẫn con người từ một Thiên Chúa toàn năng, toàn quyền đến một Thiên Chúa Tình Yêu. Chúng ta phải đọc lại biến cố Giáng Sinh cũng như đọc lại toàn bộ Kinh Thánh theo cái nhìn đó. Lẽ tự nhiên từ ngày đầu lịch sử, con người quan niệm Thiên Chúa là một Ðấng toàn năng. Chúng ta cứ đặt mình vào vị thế của những con người đầu tiên trên mặt đất thì sẽ hiểu ngay lập tức. Họ được quăng vào một thế giới đầy hiểm nguy, và đời sống họ thật mỏng manh. Họ phải đối mặt với bao nhiêu đe dọa do thú dữ, bão tố, thiên tai, bệnh tật: Ðương nhiên là họ phải đi tìm một quyền năng để bảo vệ họ. Những người sơ khai đã từng thần thánh hóa tất cả những gì mà họ cảm thấy là một sức mạnh: sấm sét, mặt trời, cây cối, mặt trăng, v.v.

Nhưng khái niệm về quyền năng, về sức mạnh là một khái niệm hàm hồ: một sức mạnh có thể làm điều tốt cũng như điều xấu: ta hãy nhớ lại năng lượng nguyên tử xem. Sức mạnh ấy đã giúp con người qua nhà máy điện, tàu ngầm... nhưng cũng không ai quên hai trái bom nguyên tử đã tàn phá Hiroshima và Nagasaki, hay thảm họa Tchernobyl. Hãy nhớ lại chính quyền Mỹ: họ thực sự có sức mạnh; và nếu ta cố tình quên đi chiến tranh VN trong quá khứ thì ta không thể nào quên rằng, hiện nay, tại Afghanistan, hàng trăm ngàn người đang bị sức mạnh ấy tiêu diệt. Do đó, trước một quyền năng, một sức mạnh ghê gớm, lương dân đã cúng tế, khẩn cầu để đừng chọc giận các vị thần ấy. Ðấy là chưa nói đến những sức mạnh của thiên nhiên đã từng tàn phá quê hương chúng ta năm này qua năm khác với những trận bão táp cuồng phong, với những kỳ mưa dầm lũ lụt.

Thiên Chúa đầu tiên trong Cựu ước cũng mang hình dạng của loại thần đầy quyền lực đó. Người là Thiên Chúa các đạo binh, Người ra tay quyền lực hủy diệt những phường gian ác. Người là đấng đã phán với Môsê: "Ngươi không thể thấy mặt Ta, vì không ai thấy được mặt Ta mà vẫn còn sống (Xh 33,20) Mỗi lần vọng phục sinh, ta thường nhắc lại biến cố Biển Ðỏ, để nhớ lại cách Người cứu dân Do Thái, nhưng đồng thời cũng ca ngợi sức mạnh tiêu diệt của Người: Nhiều nơi, cộng đoàn công giáo vẫn hân hoan hát lại bài ca của dân Do Thái ca tụng một Thiên Chúa quyền lực theo đoạn 15  sách Xuất Hành: Ca vang muôn lời ca, ta ca ngợi Chúa, vì uy danh Người cao cả, chiến mã với kỵ binh Người đã quăng chìm đáy biển... Tay phải người, lạy Yavê, ra oai sức mạnh. Tay phải người, đánh tan quân thù. Bởi kiêu uy vũ bão của Người, Người cho phiến loạn bổ nhào. Bởi khí nộ Người, nước đã ùn ùn thành đống....

Nghe mà khiếp ! Thật là khác xa với Vị thiên Chúa là Cha của Ðức Giêsu. Ðấng cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính. (Mt 6,45)

Lịch sử thánh là hành trình đi từ một Thiên Chúa quyền lực như thế đến Thiên Chúa Tình yêu. Trong quá trình chuyển biến này, các ngôn sứ đã gợi ý về một Thiên Chúa trung thành với chính Mình nên sẵn sàng tha thứ. Một trong muôn ngàn ví dụ:  Vì Ðức Yavê đã phán thế này: Ta sẽ đối xử với ngươi như ngươi đã đối xử với ta, ngươi đã khinh rẻ lời thề mà hủy bỏ Giao Ước. Nhưng Ta sẽ nhớ Giao Ước mà ta đã kết với ngươi vào những ngày thơ bé của ngươi ; Ta sẽ giữ vững cho ngươi giao ước đến muôn đời...Ta sẽ giữ vững Giao ước của Ta với ngươi, và ngươi sẽ biết Ta là Yavê, ngõ hầu ngươi ghi nhớ mà xấu hổ và không còn dám mở miệng trước cái hổ nhục ngươi cảm thấy khi Ta ân xóa cho ngươi tất cả những gì ngươi đã từng làm (Ed 16, 59tt)

Và cuối cùng, Chúa Giêsu đến trong thân phận của một hài nhi bất lực để mặc khải rằng Thiên Chúa là Cha. Lịch sử của sự hoán cải từ một Thiên Chúa quyền lực, quyền năng, toàn năng đến một Thiên Chúa tình yêu, xét cho cùng, cũng là lịch sử của chúng ta. Chúng ta cũng phải hoán cải từng ngày để đến với một Thiên Chúa là Cha của Ðức Giêsu, một Thiên Chúa tình yêu. Hay nói cách khác, Tình Yêu là Thiên Chúa ; bởi vì bảo rằng Thiên Chúa là Tình yêu thì có nghĩa là nói rằng Thiên Chúa đơn thuần chỉ là Tình Yêu.

 

Thiên Chúa chỉ là tình yêu:

Mọi sự đều hệ tại ở tiếng chỉ đó. Chúng ta hãy nhìn điều này qua cái nhìn loại suy để sự thật được phô bày một cách rõ hơn. Thiên Chúa có phải là Ðấng quyền năng không? Không, Thiên Chúa chỉ là tình yêu. Ðừng bảo rằng Thiên Chúa là Ðấng quyền năng. Thiên Chúa có phải là Ðấng vô cùng không? Không, Người chỉ là Tình Yêu, xin đừng nói gì khác. Thiên Chúa có phải là Ðấng khôn ngoan không? Không. Ðấy là điều mà tôi gọi là cái nhìn loại suy. Ðối với mọi câu hỏi về bản chất Thiên Chúa, câu trả lời sẽ là không. Không! Thiên Chúa chỉ là Tình Yêu.

Bảo rằng Thiên Chúa là Ðấng quyền năng, có nghĩa là xem bản chất Thiên Chúa là quyền lực, nhưng quyền lực thì có thể hủy diệt. Cứ xem lại quyền lực của Hitler, ông hủy diệt 6.000.000 Do Thái đấy. Nhiều người xem bản chất Thiên Chúa là toàn năng rồi sau đó nói thêm: Thiên Chúa yêu thương chúng ta. Không, như thế là sai. Cái toàn năng của Thiên Chúa là cái toàn năng của tình yêu, chính Tình Yêu mới toàn năng. Ðôi khi người ta bảo rằng; Thiên Chúa có thể làm được mọi sự. Không, Thiên Chúa không thể làm được mọi sự. Thiên Chúa chỉ có thể làm điều gì mà tình yêu có thể làm thôi. Người không thể hủy diệt, không thể ghét bỏ, không thể xua đuổi ai. Người Cha nhân hậu không thể không chia của cải cho đứa con thứ khi nó đòi, dù là đòi một cách vô lý; Người cũng không thể không tha thứ nó khi nó trở về, vì đói rách chứ cũng chẳng phải vì yêu thương Cha.

Nhưng Giáo lý dạy chúng ta rằng Chúa là Ðấng Toàn Năng, Chúa là đấng vô cùng. Tôi tin kính một Thiên Chúa là Cha toàn năng... (theo bản kinh cũ ta vẫn đọc: là Cha phép tắc vô cùng). Thế thì chẳng lẽ giáo lý sai sao ? Thưa không, nhưng tất cả những phẩm chất ấy chỉ là phẩm chất của Thiên Chúa chứ không phải bản chất của Người. Người là Cha. Chỉ có Tình Yêu mới là bản chất của Người. Vì thế tôi đề nghị đặt lại mọi giá trị của Thiên Chúa như sau: Thiên Chúa là Tình yêu và Tình yêu đó là một tình yêu toàn năng, vô cùng, khôn ngoan, công bình, trọn tốt, trọn lành... Thiên Chúa là Tình yêu toàn năng hay Thiên Chúa là Cha toàn năng chỉ là hai cách tuyên xưng của một chân lý duy nhất.

Tình yêu toàn năng là gì ? Là một tình yêu đi đến cùng. Sức mạnh của tình yêu là có thể đi đến cái chết, là chết đi cho người mình yêu. Là tha thứ cho người mình yêu. Tất cả chúng ta đều có kinh nghiệm đau đớn khi đối diện với sự gãy đổ trong gia đình, trong bằng hữu: chúng ta biết rằng tha thứ là một điều khó khăn đến độ nào. Cần phải có nhiều sức mạnh lắm mới có thể tha thứ được. Thực sự tha thứ.

Tình yêu vô cùng là gì? Là một tình yêu không còn giới hạn. Là con người, mỗi khi yêu thương ai, chúng ta muốn nên một với người mình yêu. Mình với ta tuy hai mà một. Nhưng bởi lẽ con người luôn có giới hạn nên thảm kịch vẫn còn đó: Ta với mình tuy một mà hai. Còn Thiên Chúa là tình yêu vô cùng nên Người có thể trở nên một với con người: và Ngôi Lời đã mặc lấy xác phàm.

 

Ðặc tính của tình yêu.

Nhưng rốt cục, tình yêu là gì ? Cố nhiên không phải là trở nên đa cảm ủy mị. Nói mãi về tình yêu mà không đi vào các đặc tính rồi mãi sẽ thành ra một cái gì ngô ngố. Vấn đề là đi tìm đặc tính của tình yêu. Ai yêu thương đích thực thì trở nên nghèo khó, lệ thuộc và khiêm nhường. Và vì Thiên Chúa là Tình yêu nên Người Nghèo khó, lệ thuộc và khiêm nhường.

Ðây là điều làm ta choáng váng. Và đó cũng là điều mà ta phải cảm nhận; nếu không; chúng ta chưa phải là người của Ðức Kitô, chúng ta vẫn thờ phượng một vị thần nào đó chứ không phải là những người con của Cha trên trời, và cũng là Cha của Ðức Giêsu.

Thiên Chúa nghèo.

Kinh nghiệm cho ta thấy rằng không thể nào yêu thương mà không thấy mình nghèo đi. Dù là tình yêu nhân loại rất giới hạn, chúng ta cũng có thể dựa vào đó mà hình dung được tình yêu vô biên của Thiên Chúa. Khi một người nam nhìn một người nữ với một cái nhìn tình yêu thì anh ta có thể nói gì nào ? Câu nói nào sẽ diễn đạt được cái nhìn ấy ? Hẳn phải là câu này:  Em là tất cả của anh, em là tất cả hạnh phúc của anh . Nếu em là tất cả, thì có nghĩa là anh không là gì cả. Thiếu em, anh là một người nghèo. Sự giàu sang phong phú của anh không ở trong anh, mà ở trong em. Sự giàu sang của anh chính là em, và anh là một người nghèo.

Nếu điều này đúng đối với tình yêu tương đối của con người thì lại càng đúng biết bao đối với tình yêu tuyệt đối của Thiên Chúa. Thiên Chúa là Ðấng nghèo tuyệt đối. Trong Người không hề có một dấu vết nào là chiếm hữu.

Hình ảnh này quả thật là khá xa lạ với suy nghĩ thường ngày của chúng ta. Nhưng đó là cốt lõi của Công giáo. Có những người ngoài công giáo nghĩ về Kitô giáo một cách không nghiêm túc, nhưng cũng có những Kitô hữu nghĩ về đạo mình một cách không nghiêm túc. Và Kitô hữu nghiêm túc là người khẳng định rằng Thiên Chúa nghèo.

Thiên Chúa lệ thuộc

Và Thiên Chúa nghèo thì kéo theo Thiên Chúa lệ thuộc. Chúng ta thử suy nghĩ bằng phản chứng. Ta hãy tưởng tượng một cái nhìn yêu thương của người vợ nhìn chồng mình. Không thể nào người vợ này nói với chồng: em yêu anh, nhưng dĩ nhiên, nếu anh được bổ nhiệm lên vùng đèo heo hút gió, thì em sẽ ở lại thành phố. Nói cách khác em muốn nói rằng em yêu anh nhưng em sống đời sống độc lập, không tùy thuộc vào anh. Một thái độ như thế không thể nào xảy ra được. Yêu thương là lệ thuộc: em yêu anh, và em sẽ theo anh đến chân trời góc bể, em muốn lệ thuộc vào anh. Trong tình yêu chân chính luôn luôn ngầm chứa ý muốn lệ thuộc lẫn nhau. Vì sao những xã hội phương tây người ta thay đổi tình yêu xoành xoạch? Ấy là vì mỗi người miệng nói rằng yêu nhưng vẫn không muốn từ bỏ cái tự do của mình, không ai muốn lệ thuộc người kia. Và trong tình yêu, người nào yêu nhiều hơn thì người ấy càng lệ thuộc hơn. Ðối với con người đã thế thì đối với Thiên Chúa, Ðấng chỉ là Tình Yêu, điều này lại được đẩy đến mức độ vô biên. Nếu Thiên Chúa chỉ là Tình Yêu, thì người là Ðấng lệ thuộc hơn ai hết. Trong dụ ngôn người cha nhân hậu, người cha lệ thuộc vào đứa con thứ của mình. Nếu nó không về, ông sẽ khóc, nếu nó về, ông mở tiệc ăn mừng. Ngày nào nó chưa về, ông không làm gì được, ngoài việc ra ngõ đứng chờ...

Nhưng hãy lưu ý điều này. Có hai thứ lệ thuộc. Ðứa con sơ sinh lệ thuộc mẹ mình hay người mẹ lệ thuộc đứa con? Trên bình diện sự sống, sự tồn vong, thì đứa con tùy thuộc mẹ mình, nhưng trên bình diện tình yêu thì người mẹ lệ thuộc người con. Sự lệ thuộc của đứa con chẳng liên quan gì đến tình yêu cả. Nếu mẹ không cho nó bú, dĩ nhiên là nó đói, nó khóc, sự sống nó bị đe dọa. Nhưng nếu mẹ thực sự yêu con thì chính người mẹ lệ thuộc người con. Khi đứa con khó thở, bệnh hoạn, thì bà mẹ không sống nổi nữa, bà lệ thuộc con mình. Thiên Chúa là đấng lệ thuộc hơn bất cứ ai, nhưng lệ thuộc trong tình yêu, chứ không phải trong sự sống, trong hiện hữu của Người.

Thiên Chúa khiêm nhường

Và cũng bởi vì Thiên Chúa chỉ là tình yêu nên Người cũng là Ðấng khiêm nhường nhất. Ở đây cũng xin nói ngay để tránh mọi sự hiểu lầm. Tôi nói: Thiên Chúa khiêm nhường, không theo nghĩa rằng Người là thấp kém hay hèn yếu. Chúng ta khiêm nhường khi ý thức mình thấp kém, yếu hèn, hay ít ra mình không cao trọng hơn bất cứ một ai khác. Nhưng Thiên Chúa thì không phải thế, sở dĩ Người khiêm nhường là bởi vì trong tình yêu thì không thể nào có một tương quan từ trên xuống, một cái nhìn trịch thượng. Chúng ta cứ thử lấy một ví dụ trong thế giới nhân loại. Làm sao có thể tin rằng một người nam yêu một người nữ, khi người ấy nói: Anh yêu em, nhưng hãy nhớ là anh ở tầng lớp trên, anh là tiến sĩ vật lý còn em mới tốt nghiệp cấp hai thôi. Một cái nhìn từ trên xuống dưới như thế thì làm sao là một cái nhìn tình yêu. Và chúng ta phải suy nghĩ đến thái độ yêu thương của chúng ta. Nhiều khi phải cần cả cuộc đời mới hiểu rằng việc Nhập thể của Thiên Chúa là một biểu hiện của tình yêu theo nghĩa là Thiên Chúa thể hiện đặc tính khiêm nhường của Người.

 

Cha của Chúa Giêsu

Ðấy chính là vị Thiên Chúa mà Ðức Giêsu đã mặc khải: Người là Cha của Ðức Giêsu và là Cha chúng ta. Người chỉ là Tình Yêu, và do đó, Người nghèo, Người lệ thuộc và Người khiêm nhường. Vì sao ta dám quả quyết như thế, bởi lẽ có ai thấy được Chúa Cha đâu? Ðúng như vậy. Nhưng tất cả chúng ta đều nhớ lời Chúa Giêsu ngỏ với Philip trong bữa tiệc ly: Ai thấy Thầy là đã thấy Cha. Vì thế, chúng ta đừng tưởng tượng về Chúa Cha, nhưng hãy nhìn Chúa Giêsu để thấy Chúa Cha.

Trên đồi Can-vê, bao nhiêu người bảo Ngài hãy chứng tỏ quyền năng bằng cách xuống khỏi thập giá, nhưng Ngài vẫn chết trên ấy một cách bất lực. Nếu Ngài chứng tỏ quyền lực của mình, Ngài sẽ không mặc khải cho chúng ta một Thiên Chúa Cha chỉ là Tình Yêu, mà vẽ cho chúng ta một Vị thần hung hăng nào đó. Và vị thần đó chắc chắn không phải là Cha của Ngài.

Ta hãy nhìn lại đời sống của Chúa Giêsu để thấy được Chúa Cha. Chúa Giêsu là một người nghèo: nghèo từ lúc sinh ra ở Bêlem, nghèo trong cuộc sống rày đây mai đó không có một hòn đá gối đầu, nghèo đến độ phải để cho môn đệ bứt bông lúa mà ăn, nghèo đến độ không tiền nộp thuế, nghèo đến độ chết mình trần trên thập giá. Cái nghèo vật chất đó nói lên rằng Chúa Cha nghèo, vì yêu thương.

Chúa Giêsu là người lệ thuộc. Lệ thuộc những môn đệ vì họ không bao giờ hiểu gì, lệ thuộc dân chúng đói không có gì ăn, lệ thuộc Giu-đa khi ông chỉ điểm Ngài...

Và Chúa Giêsu cũng là Ðấng khiêm nhường. Không phải vì Ngài đã phán hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng nhưng vì Ngài đã sống bằng hàng với mọi người. Ngài đến với kẻ ngư phủ thất học, kẻ phong cùi, đui mù, Ngài chịu đóng đinh ngang hàng với các tên trộm. Và ngay với môn đệ Ngài, Ngài đã quỳ xuống rửa chân. Và qua đó Ngài cho thấy hình ảnh của Thiên Chúa là Cha muôn đời quì gối dưới chân con cái mình.

Mặc khải gây bàng hoàng nhất của biến cố Giáng Sinh chính là mặc khải đó. Chúa Giêsu không đến để chết hầu làm vừa lòng một Vị Thần Thịnh Nộ và đầy quyền lực sanh sát, nhưng đến để nói rằng Cha của Ngài là đấng yêu thương nghèo, lệ thuộc, và khiêm nhường. Và vì yêu thương đến độ vô biên, nên Ngài cũng đã nghèo đến vô cùng, nghèo đến không còn cả mạng sống, Ngài lệ thuộc vô biên nên con người muốn đối xử với Ngài thế nào cũng được, và Ngài khiêm nhường đến vô biên, nên Ngài chưa hề mở miệng trách cứ một ai, mà chỉ biết thứ tha, xin thứ tha cho họ vì họ không biết việc họ làm.

Lời xin thứ tha đó có vang đến tai chúng ta hôm nay không? Chúng ta đã tôn thờ Thiên Chúa nào? Chúng ta vẫn còn thờ một quyền lực nào đó hay thực sự là con của Cha trên trời? Chúng ta phải trở lại với điều cốt lõi của đức tin mình. Phải nghiêm túc hiểu lời thánh Irênê, giám mục thành Lyon, đã nói từ thế kỷ thứ ba: Thiên Chúa làm người để cho con người làm Thiên Chúa.

Ngày nào chúng ta chưa làm Thiên Chúa thì ngày ấy chúng ta vẫn chưa có thể xem rằng mình là người có đạo, vì Tình Yêu Thiên Chúa vẫn chưa chạm đến chúng ta.

Vì vậy chúng ta phải sống tình con đối với Cha bằng cách trở nên như Người trong cuộc sống hằng ngày. Nói cách khác, sống với tư cách là con đối với Cha của Ðứa Giêsu, nghĩa là sống nghèo, lệ thuộc, và khiêm nhường.

Chúng ta phải trở nên nghèo: phải hiểu rằng tất cả những gì chúng ta có từ của cải vật chất đến tài năng tinh thần, kể cả sức khoẻ và thậm chí mạng sống, đều là những món quà cho không, và chúng ta phải trả về cho Thiên Chúa bằng cách sử dụng những ân ban đó vì lợi ích của anh em nhân loại của mình.

Chúng ta phải trở lên lệ thuôc. Không những lệ thuộc Thiên Chúa về sự tồn vong của mình, mà còn lệ thuộc trong tình yêu đối với mọi người. Phải cảm thấy đau cái đau của tha nhân, đói cái đói của đồng loại, khát cái khát của những người chung quanh.

Chúng ta phải trở nên khiêm nhường, vì như thánh Phaolô đã viết cho giáo đoàn Côrintô Có điều gì mà anh em lại không nhận lãnh đâu? Và nếu đã là nhận lãnh thì vì sao lại vênh vang tự đắc như là không hề nhận lãnh ?(Cr 4,7). Vâng, mọi sự đều là ân ban, kể cả tình yêu của chúng ta đối với Chúa và đối với đồng loại.

Chớ gì Giáng Sinh đầu tiên của thiên niên kỷ này là dịp để chúng ta thay đổi cái nhìn của mình về Thiên Chúa, để thấy rằng Thiên Chúa Chỉ Là Tình Yêu, và rồi từ đó chúng ta chỉ sống cho Tình Yêu trong thái độ nghèo nàn, lệ thuộc, khiêm nhường đối với mọi người, ở mọi bình diện: từ gia đình đến xã hội, từ công giáo đến mọi tôn giáo, từ đồng bào trên tổ quốc mình đến toàn thể nhân loại khắp nơi trên mặt đất. Như thế chúng ta sẽ làm chứng cho Thiên Chúa Tình Yêu; và Tình Yêu đó là một Tình Yêu toàn năng, vĩ đại, vô biên, công bình, trọn tốt, trọn lành .... vân vân và vân vân.

Trần Duy Nhiên

 

 

 

CHỨNG TỪ:

NHỮNG NGƯỜI THỠ ÐỐT ÐÈN

 

Nếu Chúa Giêsu phải sinh ra trong thế giới tân tiến này thì Ngài phải sinh ra qua chúng ta.

Trong suốt thế chiến thứ hai, việc du hành bằng máy bay và máy truyền hình vẫn còn nằm trong tình trạng ấu trĩ sơ đẳng. Vào một Lễ Giáng Sinh nọ trong kỳ thế chiến có một gia đình trẻ gồm bố mẹ và những đứa con ra ngoài trời chơi trò nặn ra người đàn ông tuyết. Bỗng nhiên một chiếc máy bay bay vù trên đầu họ. Bà mẹ vội hét to với các con: "Cậu các con đang ở trên đó, tất cả chúng ta hãy vẫy tay lên. Có thể cậu ấy sẽ thấy chúng ta". Các đứa bé liền nhảy lên nhảy xuống và la khản cả cổ họng. Vài giây sau, chiếc máy bay đã bay qua, đứa nhỏ nhất mới quay về phía Bố hỏi: "Người ta làm sao leo lên trời để bước vào máy bay hả Bố? Bố nó liền cắt nghĩa rằng hành khách không cần phải leo lên trời để vào máy bay, mà máy bay từ trời đến với các hành khách.

Câu chuyện trên là một minh hoạ tuyệt đẹp cho ý nghĩa ngày lễ Giáng Sinh hôm nay. Mừng lễ Giáng Sinh là mừng sự kiện: chúng ta phải leo lên tận trời cao để đến với Chúa, mà Chúa đã từ trời ngự đến với chúng ta. Mừng lễ Giáng Sinh là mừng sự kiện đã xảy ra vào một thời điểm lịch sử theo dự định. Thiên Chúa vô biên đã vượt qua một lằn ranh không thể tưởng tượng nổi để đích thân bước vào thế giới chúng ta. Ðứng trước giấc mơ không ai dám mơ mộng này, trí khôn của chúng ta phải bàng hoàng. May mắn thay, một văn sĩ Kitô giáo đã giúp chúng ta hiểu được mầu nhiệm này. Ong chỉ nói đơn giản: "Chỉ có tình yêu mới làm nên được những điều kỳ diệu ấy".

Thật thế, cách đây 2000 năm, Chúa Giêsu như một vì sao vĩ đại đã từ trời xuống thắp sáng màn đêm tăm tối của trần gian. Bài học thứ nhất của tiên tri Isaia trong thánh lễ nửa đêm mở đầu với những lời sau đây: "Dân tộc bước đi trong u tối đã nhìn thấy ánh chúa chứa chan. Sự sáng đã bùng lên lan tràn trên những người đang sống trong miền thâm u ảm đạm" (Is 9: 2).

Và phúc âm trong thánh lễ hôm nay nói về Chúa Giêsu như là "Anh sáng thật.. đến soi sáng muôn loài". Bài Phúc Am còn thêm.. "Anh sáng dọi vào tăm tối và tăm tối không thể dập tắt nó được". Hình ảnh Giáng Sinh của Chúa là hình ảnh ngọn đèn toả sáng giữa đêm đen. Hình ảnh này có ý nghĩa đặc biệt đối với Viktor Frankl, một tù nhân Ðức Quốc xã trong thế chiến thứ hai.

Một buổi sáng nọ, ngay từ tờ mờ sớm. Viktor Frankl và một vài tù binh khác đang phải đào cuốc trên miếng đất khô cằn lạnh lẽo. Frankl viết trogn cuốn Mán s search For mean-ing (Con người đi tìm kiếm ý nghĩa) như sau: "Hừng đông chung quanh chúng tôi màu xám xịt, bầu trời trên cao xám xịt, đám tuyết xám xịt trong ánh sáng nhạt nhoà buổi bình minh, quần áo đám tù binh bạn tôi đang bận cũng xám như khuôn mặt họ vậy.. Tôi đang phấn đấu tìm cho ra một lý do để cắt nghĩa những nỗi đau đớn và cái chết lần chết mòn của chúng tôi.

Ðang khi mải miết đấu tranh trong cơn lạnh thảm khốc để tìm ra ý nghĩa cho những đau khổ của mình. chợt Frankl xác tín rằng có một lý do ẩn tàng cho những đau khổ đó dù chàng ta chưa hoàn toàn hiểu được. Frankl mô tả điều xảy ra sau đó:

"Vào lúc ấy, từ một căn nhà nông dân đang ở đàng xa, có một ngọn đèn nổi bật lên phía chân trời giống như một hoạ sĩ nào đó vẽ nó lên giữa khung cảnh xám xịt thê lương ấy". Lập tức trong trí Frankl loé lên những lời sau đây từ trong phúc Am: "Anh sáng chiếu rọi vào tăm tối, và tăm tối không bao giờ dập tắt nó được".

Frankl nói rằng cảm nghiệm này đã thay đổi tận căn toàn bộ đời sống tù tội của chàng. Nó đem lại cho chàng niềm hy vọng ở nơi mà trước đây chỉ tòan là tuyệt vọng.

Cảm nghiệm của Viktor Frankl minh hoạ chủ điểm thứ hai của lễ Giáng Sinh. Mừng Lễ Giáng Sinh là mừng sự kiện Chúa Giêsu bước vào thế giới đen tối của chúng ta, và niềm hy vọng cũng ùa theo Ngài. Trước khi Chúa Giêsu đến trần thế, nhân loại lâm vào tình trạng rất giống tình cảnh của Frankl. Họ đang phấn đấu tìm ra lý do tại sao họ phải khổ đau, phải chết lần chết mòn. Nhưng sau khi Chúa Giêsu bước vào trần thế, người ta bỗng khám phá ra lý do nỗi đâu khổ của mình, mặc dù họ không thể hoàn toàn hiểu thấu được.

Và điều đó dẫn chúng ta đến chủ điểm thứ ba, cũng là chủ điểm sau cùng của lễ Gíang Sinh này.

Chúa Giêsu là gì đối với nhân loại vào thời của Ngài thì Ngài cũng muốn chúng ta là như thế đối với nhân loại vào thời đại chúng ta. Chúng ta cũng phải là một chùm ánh sáng giữa màn đêm tăm tối. Chúng ta phải là tia hy vọng cho quần chúng đang tuyệt vọng. Văn sĩ người Anh John Ruskin đã để lại cho chúng ta một hình ảnh thật tuyệt vời về điều mà Chúa Giêsu muốn chúng ta phải làm trong thế giới chúng ta hôm nay. Vào thời Ruskin người ta vẫn chưa khám phá ra điện. Ðường phố về đêm thường được thắp sáng bằng những ngọn đèn dâu. Các thợ đốt đèn trong thành phố phải đi đốt từng chiếc đèn này qua chiếc đèn khác bằng một ngọn đuốc sáng trong tay.

Khi Ruskin đã là một cụ già, một đêm nọ, ông đang ngồi chơi trước cửa sổ nhà ông. Ngang qua thung lũng đàng trước, có một con đường chạy băng qua một sườn đồi. Ruskin có thể nhìn thấy bó đuốc của người đốt đèn đang thắp sáng các ngọn đèn, ông chỉ thấy bó đuốc của người ấy và một vệt dài ánh sáng người ấy để lại sau mình. sau vài phút suy nghĩ, Ruskin quay về phía người ngồi cạnh ông và bảo: "Ðó là một minh hoạ tuyệt đẹp về Kitô hữu. Có thể người ta chẳng bao giờ nhận biết người thợ ấy,cũng chẳng bao giờ gặp anh, mà cũng chẳng bao giờ thấy anh, nhưng họ đều biết anh ta đã đi qua thế giới của họ nhờ vào chuỗi ánh sáng anh để lại phía sau mình.

Lễ Giáng Sinh mời gọi mỗi người chúng ta hãy làm cho thế giới chung quanh mình điều Chúa Giêsu đã làm cho thế giới thời Ngài, tức là trở nên ngọn đèn rọi sáng giữa tăm tối, trở thành tia hy vọng cho đám dân đang nằm trong tuyệt vọng. Nếu Chúa Giêsu phải sinh ra vào thế giới hôm nay, thì chắc hẳn Ngài phải sinh ra qua chúng ta đó. chúng ta phải làm chùm sáng giữa đêm đen, là tia hy vọng giữa trần gian đầy tuyệt vọng này.

Chúng ta phải làm sao để lời mời gọi của Lễ Giáng Sinh hôm nay toả lan ra. Chúng ta phải làm sao để mọi người đều nhận được quà tặng của Lễ Giáng Sinh, đó là an bình trên trái đất và thiện chí đến muôn người.

Ðể kết thúc, chúng ta hãy dâng lời Cầu nguyện trích từ Thánh Vịnh đáp ca trong thánh lễ Gíang Sinh buổi sáng. Xin vui lòng lắng nghe và hiệp ý cũng tôi.

Chúa là vua, trái đất hãy vui mừng,

Hải đảo hãy hân hoan.

Trời cao kể lại sự công chính Ngài,

Và mọi dân tộc nhìn thấy vinh quang Ngài.

Anh sáng lan toả trên người công chính,

Và hoan lạc chan hoà cho kẻ lòng ngay.

Hãy vui mừng trong Chúa,

Hỡi những người công chính

Và hãy cảm tạ thánh danh Ngài".

lM Mark link S.J.

 

ÁNH SÁNG KHÔNG TẮT

 

Ngày 7/10/2001, chiến tranh bắt đầu giáng xuống Afghanistan. Ephata VN ra số ngoại lệ (Hors-série) ngày 9/10 để hiệp thông và cầu nguyện. Trong muôn vàn thảm cảnh để hiệp thông và cầu nguyện, chúng tôi cũng đặc biệt "xin hiệp thông và cầu nguyện với 8 anh chị em đã bị bắt giữ ở Afghanistan về tội truyền bá Ðạo Kitô. Anh chị em đã muốn thắp lên và mang ngọn lửa tình thương của Chúa và cuộc sống khốc liệu này. Anh chị em đã muốn làm chiên đi giữa bầy sói. Từ Việt Nam, chúng tôi xúc động theo dõi bước chân can đảm của anh chị em, nhìn bóng anh chị em mất hút dần trong rừng gươm súng. Hôm nay, anh chị em đã chìm nghỉm trong chiến tranh, trở thành hạt giống gieo xuống lòng đất. Khi nào tan cơn khói lửa, chẳng biết có được thấy lại bóng dáng người đi loan báo Tin Mừng, hay phải tìm anh chị em ở một cõi nào khác?"

Tạ ơn Chúa ! Nỗi khắc khoải này đã được giải tỏa sớm hơn và vui hơn nhiều so với điều chúng tôi tưởng. Xin thuật lại tin này làm quà Noel. Ngày 14/11 vừa qua, 8 người này đã được phóng thích ở Ghazni, cách Kabul 80 cây số về phía nam. Chúng ta đã được nhìn thấy gương mặt rạng rỡ và niềm vui của thân nhân cùng bè bạn đón tiếp họ.

8 người này, 2 nam và 6 nữ, gồm 2 người Mỹ, 2 người Uc và 4 người Ðức thuộc tổ chức Shelter now International, trụ sở ở nước Ðức. Họ bị chính quyền Taliban tố cáo là giảng đạo Kitô, một trọng tội đối với Taliban. Sáng sớm ngày 13/11, quân Taliban chạy trốn khỏi thủ đô Kabul. 8 người này tưởng mình sẽ được phóng thích, nhưng họ lại bị lùa lên xe và đưa về hướng sào huyệt Kandahar ở phía nam. Một trong số 8 người, ông Taubmam chia sẻ : "Chúng tôi nghĩ chắc không sống sót được." Quá nửa đêm thì xe dừng lại và 8 tù nhân bị nhốt trong một container bằng thép. Ong Taubmam kể : "Trời lạnh kinh khủng. Họ khóa chặt container và bỏ mặc chúng tôi đấy cho đến sáng, không có chăn mền gì cả. Chúng tôi run cóng suốt đêm".

Sáng 14, họ bị giải đến một nhà tù hôi hám ở Ghazni. Vừa bị tống lao thì máy bay Mỹ đấn dội bom khu vực. Một giờ sau, dân địa phương nổi lên đánh úp quân Taliban. Không lâu sau đó, Liên Quân Miền Bắc tiến đến cửa nhà tù. Taubmam nhớ lại : "Họ mở tung cửa, chúng tôi lo rằng quan Taliban đến áp giải chúng tôi đi Kandahar. Thật là kinh sợ".

8 người ngạc nhiên sung sướng khi họ ra đường và được dân địa phương đón tiếp như những người hùng. Quân Taliban đã chạy trốn. Từ trong nhà dân chúng òa ra chào đón ôm chầm lấy họ. Cho đến lúc đó họ vẫn chưa biết có 8 người nước ngoài trong tù. Quân Liên Minh Phương Bắc gọi Uy ban Hồng thập tự quốc tế và che chở 8 người cho đến khi 8 máy bay trực thăng của Mỹ đến đón họ ngày 15/11. 16 người Afghanistan làm việc cho Shelter now cùng bị giam giữ với người nước ngoài, nhưng họ được phóng thích khi lực lượng Liên Minh Phương Bắc tiến vào Kabul.

Tổng thống Bush bày tỏ sự hài lòng vì 8 người được giải thoát. Trước đó Taliban đã nhiều lần muốn sử dụng 8 người này làm quân bài để mặc cả và thương lượng, nhưng ông Bush nhất mực từ chối.

Về phía Taliban, các Thẩm phán Tòa án tối cao đã hoãn phiên xử 8 người vô thời hạn, với lý do lòng hận thù đối với các cuộc oanh kích của Mỹ có thể làm sai lệch cán cân công lý.

Dù đã trải qua nhiều khổ sở và hãi hùng, khi nhìn lại 3 tháng gian nan ấy, các nhà truyền giáo vẫn giữ được sự thanh thản ! Heather Mercer nói : "Xét hòan cảnh như thế, thì Taliban đối xử với chúng tôi vẫn tốt đấy."

Dù thế nào, 8 nhà truyền giáo đi qua chiến tranh và lao tù rồi trở về với tự do là một tin vui. Chiến tranh chưa chấm dứt, ít ra bom đạn cũng thưa dần trên một phần lãnh thổ Afghanistan. Khói lửa tan loãng cho phép bắt đầu kiểm lại cái gì mất, cái gì còn, cái thua, cái được. Trong số những cái còn, cái được, chúng tôi thấy kết cuộc bình an cho sự thử thách của 8 nhà truyền giáo là một tín hiệu của hy vọng. Tưởng rằng sinh mạng của họ cùng với ánh sáng đức tin họ mang nơi mình sẽ bị hủy diệt trong bom đạn. Nhưng những sinh mạng mong manh và ánh sáng hiền hòa ấy đã vượt qua bão táp.

Một tin vui nữa là 3 chị tiểu muội Chúa Giêsu sống ở Kabul cũng vẫn bình an.

3 chị tiểu muội, 8 nhà truyền giáo, những đốm lửa nhỏ của Chúa Kitô : "Ðiều đã thành sự nơi Người là sự sống, và sự sống là ánh sáng cho nhân loại. Anh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tôi đã không diệt được ánh sáng" (Ga 1, 3 5)

KHỞI PHƯỠNG

(Trong bài có sử dụng thông tin của báo chí nước ngoài : The Asian Wall Street Journal, 16-18/11/2001 và Newsweek 26/11/2001)

 

THÔNG TIN:

GIỌT NẮNG, GIỌT MƯA

 

Hòa bình ơi, còn xa

Một ngày trước khi Giáo Hội Công Giáo ăn chay và cầu nguyện cho hòa bình the lời kêu gọi của Ðức Thánh Cha Gioan Phaolô II, tức ngày 13/12, có 3 sự kiện lớn đáng chú ý :

1.                       Nước Mỹ rút khỏi hiệp ước chống tên lửa đạn đạo (ABM) ký năm 1972 với Liên Xô để triển khai hệ thống phòng thủ tên lửa quốc gia (NMD). Dư luận liền xôn xao về khả năng tái sinh cuộc chạy đua vũ trang.

2.                       Israel tuyên bố cắt đứt mọi tiếp xúc với chính quyền Palestine, xe tăng và máy bay tấn công dữ dội vào các cơ quan của chính quyền Palestine, tiếp theo sau vụ khủng bố tại Israel ngày 13/12 làm 11 người chết.

3.                       Tòa nhà quốc hội của An Ðộ bị quân khủng bố tấn công. Quan hệ giữa An Ðộ và Pakistan vốn đã hằn học lài càng trở nên căng thẳng.

Những biến cố trên đây xảy ra vào lúc Afghanistan còn chưa nguôi bom đạn, càng làm rõ những nguy cơ và thù hận trên thế giới ngày nay bi đát và nguy hiểm biết chừng nào. Quả thật Ðức Thánh Cha có lý để kêu gọi ăn chay và cầu nguyện. Ðồng thời đó cũng là một cơn thử lửa đối với dân Chúa đang chuẩn bị phát động lớn cuộc tìm kiếm hòa bình.

***

Phản ứng của một độc giả tuần báo Times

"Nếu người Hồi giáo trên thế giới cảm nận được nỗi bàng hoàng xé lòng hàng triệu người Mỹ khi họ chứng kiến đồng bào của mình chết thảm trong những cuộc tấn công ngày 11/9; nếu người Mỹ cảm nhận được tâm trạng giận dữ và tuyệt vọng từng giây từng phút trong đời người Palestine; và nếu người Palestine hiểu được cảm giác mất an ninh ám ảnh những người sống trong các khu định cư Do Thái như thế nào, thì đã xong được một nửa cuộc đấu tranh chống khủng bố" Mohammed yumus Dhaka (Times 19/11/2001)

Ðồ án "Ðường Tre" do kiến trúc sư Nguyễn Trường Lưu chủ nhiệm, Công ty Xây dựng Kiến trúc Miền Nam (ACSA) thiết kế, đoạt giải nhất trong cuộc thi thiết kế xây dựng khu tưởng niệm vua Hùng gần xa lộ Hà Nội. Ðừơng rộng 10m, dài 360m đi vào Ðền Vua Hùng, hai bên trồng 2 hàng tre ngà. Ði trong con đường này người đi lễ không nhìn thấy cảnh vật xung quanh để tập trung suy nghĩ và lắng đọng khi nhớ tới lịch sử cha ông. Ði bộ bình thường đến Ðền chính mất từ 15 20 phút, nếu đi chậm để suy tư và tưởng niệm mất từ 25 30 phút. Thời gian đủ để người đi lễ gạt bỏ những vướng bận trong lòng, thanh thản suy tư về nơi mình đi tới

Trích Tuổi Trẻ Chủ Nhật 16/12/2001

***

Một nữ tu người Việt Nam vừa được Liên Hiệp Quốc tuyên dương là nhân viên thiện nguyện xuất sắc tiêu biểu (International Volunteer of the year) trong năm quốc tế Thiện nguyện viên. Sr Mary Nguyễn Thị Thanh Thủy, Dòng Mercy Brisbane, bang Queensland, Uc, là nhân viên Hội Hồng Thập Tự quốc tế của Uc, làm việc thiện nguyện tại bệnh viện Hararé, Zimbabué. Chị đang chăm sóc cho 300 em cô nhi đã bị nhiễm HIV Aids. Chị Thủy sẽ nhận giải thưởng vào Lễ Giáng Sinh 2001 (Theo Vietcatholic, 5/12/2001)

Ở quận 3 Sàigòn, các người phụ trách Lớp Giáo Lý Thiếu Nhi xứ Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp đang vui mừng. Họ còn nhớ lại chị Thủy trước những năm 1980 là một cô bé đi học Giáo Lý và sau đó thành một Hướng dẫn viên Giáo Lý cho các em.

***

Bà con giáo dân dân tộc Mường, giáo xứ Phỉnh Hồ, tỉnh Yên Bái đang vui mừng vì lần đầu tiên sau gần 40 năm họ có linh mục quản xứ. Linh mục Micae Trần Văn Thìn, người Yên Bái, vừa được thụ phong linh mục ngày 20/11 vừa qua.

Ðựơc biết miền bắc, tại giáo phận Hưng Hóa, đã 30 năm nay không có linh mục. Hiện nay 2/3 trong số 40 giáo xứ của giáo phận vẫn không có linh mục. (Theo tin UCAN)

***

Saigon, cũng như một số thành phố lớn khác ở Việt Nam, đang lên cơn sốt xây cất. Nhà mới mọc lên như nấm. Ðôi khi vài tháng không qua một đoạn đường, trở lại thì không còn nhận ra cảnh cũ.

Có phải vì thế mà năm nay máng cỏ Nhà Thờ Ðức Mẹ Hằng Cứu Giúp có nhiều ngụ ý. Người ta thấy những ngôi nhà mới đẹp đẽ mọc lên, người trong nhà sang trọng đứng sau cửa kính nhìn ra túp lều tranh xiêu vẹo nhưng đầy ánh sáng : ở đó có Chúa Hài Ðồng, Ðức Mẹ và Thánh Giuse. Trên nền trời xanh hiện lên hàng chữ : "Ngài đã đến nhà mình mà người nhà chẳng chịu đón nhận"

Lời Chúa nói cho ai? Saigon? Việt Nam? Thế giới?

***

Một thanh niên tâm sự : "Mỗi lần Noel là mình lại nhớ nhà. Nhớ mà không về quê được. Mình không có đạo, nhưng không khí Noel gợi lên nỗi thèm khát sự ấm cúng. Mình đi xa tìm một nhà thờ nào đó, đứng lẫn vào đám đông, rồi qua quận 8 xem hang đá cho đến sáng" (Xuân Phu ghi nhận).

PV

 

HOÀI niệm :

MỤC ÐỒNG NĂM 2000

KỶ NIỆM NOEL 2000 Ở HÀ NỘI

 

Noel năm ngoái ở Hà Nội, không biết Chúa xui khiến thế nào mà một nhóm trẻ bụi đời Hà Nội lọt vào Tu viện Mến Thánh Giá ở phố Nhà Chung.

Hà Nội, cũng như nhiều thánh phố khác, có lắm trẻ em lang thang. Có khi là mồ côi, có khi gia đình tan vỡ, em bé hận đời đi ra vỉa hè thành phố. Có khi nghèo đói quá nên tha hương cầu thực, kiếm tiền nuôi em

Chúng đánh giày, bán báo, bán bưu ảnh v.v lê la đầu đường cuối phố, ở bờ hồ, trong công viên. Tuổi đời chưa bao nhiêu mà đứa nào cũng có tâm sự u uất, nặng nề. Và tất nhiên đủ thứ nguy cơ rình rập chúng.

Nhưng ở Hà Nội cũng như nhiều thành phố khác, có những đồ đệ trẻ của Chúa Kitô, tình nguyện sống chung với trẻ đường phố; cung cấp cho chúng một mái ấm những đêm mùa đông, và tình người.

Năm 2000, ý tưởng thành hình, tại sao Noel chỉ có bánh kẹo, quà cáp và trố mắt nhìn người giàu ăn chơi? Tại sao không đi viếng máng cỏ? Một ngọn gió đông đưa ý tưởng này vào Tu Viện kín cổng cao tường của các chị dòng Mến Thánh Giá. Sr Bề Trên nhiệt tình ủng hộ.

Thế là chiều 25/12, 20 đứa con của đường phố và mấy người bạn bè đến viếng thăm Tu viện. Ðáng lẽ là 26 nhưng có 6 em gái ngủ ngoài hè bị công an bắt nhốt mất 2 đứa, 4 đứa kia sợ quá không biết trôi dạt đi nơi nào mất.

Nói cho ngay, phút tiếp xúc đầu tiên không hoàn toàn dễ dàng. Với các em nhỏ 10 12 tuổi thì không có vấn đề, xông vào nhà ngay. Nhưng mấy em lớn hơn, 14 15 tuổi e dè hơn nhiều, ngồi lại ngoài gốc cây.

Chính sự niềm nở của các nữ tu đã biến thành nhịp cầu. Các chị chia thành từng nhóm ngồi lẫn với các em hỏi chuyện, ăn kẹo, trái cây, uống trà. Các chị trẻ thì ca hát. Xét cho cùng, dưới cái vẻ bề ngoài bất cần đời, cái mà các em thiếu vẫn là một chút thân thương dịu dàng. Tấm lòng của các nữ tu bắt được nhịp cầu.

Các em nhỏ nhất hồn nhiên đứng lên đóng góp tiết mục văn nghệ. Ðến lượt các em lớn bỏ lại ngàoi sân nét mặt lầm lì nối gót lên sân khấu.

Kết thúc là hoạt cảnh Giáng sinh của các chị trẻ và đệ tử. Tối hôm trước vừa diễn trong khuôn viên chủng viện trứơc mấy ngàn khán giả. Hôm nay trong Tu viện chỉ có 10 khán giả cũng diễn lại đầy đủ như hôm qua, với trang phục, âm thanh, ánh sáng. Ðức Mẹ, Thánh Giuse, Chúa Hài Nhi, Thiên thần, Mục đồng không thiếu một ai.

Hoạt cảnh diễn xong thì đi viếng máng cỏ. Lại một quang cảnh long trọng nữa. Cả Tu viện xếp hàng đôi, các diễn viên còn đang mang đầy đủ trang phục, những đôi cánh thiên thần mở đường, vừa đi vừa hát thánh ca. Có nữ tu trẻ không sao giấu nổi thổn thức. Cứ nghĩ không bao giờ nữ tu nhu mì đạo đức chan hòa được với bụi đời. Vậy mà giữa ngày Noel lại gặp mục đồng thứ thiệt bên máng cỏ Chúa. Bêlem không phải chuyện ngày xưa đâu

Ra về, một em khoảng 14 tuổi nhận xét : "Chẳng có ở đâu người ta tử tế và tôn trọng tụi em như ở đây, sang năm đến nữa."

Từ ngày đó, lũ trẻ vẫn lăng xăng đi qua phố Nhà Chung, thùng đánh giầy hay sấp báo trên tay. Phía Tu viện thì cửa vẫn kín, tường vẫn cao. Nhưng bọn chúng biết đằng sau bức tường ấy, "các cô" là những người bạn. Thỉnh thoảng, đặc biệt là những dịp lễ Tết, chúng gõ cửa vào chơi. Ðôi bên gặp nhau tay bắt mặt mừng, ra vẻ cố tri.

Năm nay lại đến Noel

THÔNG TIN QUAN TRỌNG

Trong hai tuần qua, chúng tôi (EPHATA VN & GOSPELNET) đã gởi hơn 4000 lá thơ đến những người bạn của mình. Chung tôi vẫn nghĩ quý bạn đã nhận được như trước đây, nhưng đến chiều thứ bảy 22.12.2001, sau suốt một buổi sáng vật lộn với sự "tân công" trên mạng làm hư toàn bộ dữ liệu, không thể cứu vãn được, chúng tôi mới nhận được tin quý bạn đã không hề nhận được thư của chúng tôi (chúng tôi gởi mỗi người năm lá : hai EphataVN số 44,45, hai Gospelnet so 39,40 và một thiệp Mừng Chúa Giáng Sinh điện tử). Ðiều này gây cho chúng tôi nhiều điều khó hiểu, vì khi gởi thư, hộp thư của chúng tôi báo đã gởi an toàn!

Vì những lý do trên, nên xin quý vị thông cảm, chia sẻ và cầu nguyện nhiều cho chúng tôi.

Nhân đây, chúng tôi kinh chúc Quý vị một Mùa Giáng Sinh Mạnh Mẻ trong tình yêu của Ðấng đã được sinh ra cho chúng ta và An Bình trong Chúa Xuân.

Thưa quý vị, sau sự cố này, chúng tôi tạm thời không sử dụng địa chỉ cũ nữa (xin đừng liên lạc với : ttmvcssr@hcm.vnn.vn), nên mọi liên lạc với chúng tôi xin gởi về địa chỉ: trungtam@onebox.com . Chúng tôi cũng xin quý vị khi nhận được thư này hãy chuyển đến những người bạn khác, mà quý vị biết chắc là bạn của chúng ta mà không nhận được vì Trung Tâm bị phá hủy địa chỉ.

Tuy có thay đổi này, nhưng mọi sự, nhất là Nhóm chủ xướng và Ban biên tập vẫn tiếp tục chia sẻ với Quý Bạn những gì chúng ta đã và đang trao cho nhau.

Xin chào tạm biệt

EPHATA Việtnam & GOSPELNET