GOSPELNET
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


CHÚA NHẬT 16 C THƯỜNG NIÊN

TIN MỪNG: Lc 10, 38 42

MÁC-TA VÀ MA-RI-A

Trong khi Thầy trò đi đường, Ðức Giê-su vào làng kia. Có một người phụ nữ tên là Mác-ta đón Người vào nhà. Cô có người em gái tên là Ma-ri-a. Cô này cứ ngồi bên chân Chúa mà nghe lời Người dạy. Còn cô Mác-ta thì tất bật lo việc phục vụ. Cô tiến lại mà nói: "Thưa Thầy, em con để mình con phục vụ, mà Thầy không để ý tới sao ? Xin Thầy bảo nó giúp con một tay !" Chúa đáp: "Mác-ta ! Mác-ta ơi ! Chị băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá ! Chỉ có một chuyện cần thiết mà thôi. Ma-ri-a đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi".

SUY NIỆM:

HOẠT ÐỘNG VÀ CHIÊM NIỆM

 

Ðã có một thời không ít người đã dựa vào đoạn Tin Mừng này để chứng minh có hai lối sống khác nhau trong cuộc đời người tông đồ : lối sống hoạt động với cuộc sống nhập thế, dấn thân phục vụ con người, nhất là những người nghèo đói khổ đau và lối sống chiêm niệm dành cho những người xuất thế, ẩn dật trong bốn bức tường tu viện, vui với những tiếng hát lời kinh tối sáng. Ðối với họ hai lối sống này không chỉ tách biệt nhau mà còn đối lập nhau nữa. Và dĩ nhiên luôn kèm theo nhận định : đời sống cầu nguyện chiêm niệm luôn quan trọng hơn vì Chúa đã nói rõ : "Em con đã chọn phần tốt nhất".

Tôi nhớ có một lần chút nữa là tôi bị bỏ đói khi nói với các bà mẹ Công Gíao kiểu này: "Các bà (lo lắng bận rộn) nhiều chuyện quá, coi chừng Chúa rầy đó !". Mấy bà mẹ lo bếp núc cười mỉa mai : "Không có những bà Matta lo ăn uống như tụi con, liệu các cha có còn sức để mà giảng dạy không !"

 

Một hướng nhìn mới

 

Mới đây trong Tông Huấn Giáo Hội tại Á Châu (Ecclesia in Asia, 1999) khi nói về bổn phận phải rao giảng TM của mọi tín hữu, ÐGH gợi lên một cái nhìn mới cho chúng ta, các Kitô hữu linh mục, tu sĩ, giáo dân : Muốn có một đời sống Kitô hữu đích thực, mọi người cần xác tín rằng : việc truyền giáo (còn gọi là Phúc Âm hóa) vừa là một hoạt động có chiêm niệm (nghĩa là hoạt động đã được chiệm niệm, cầu nguyện và thi hành trong tinh thần cầu nguyện), vừa là một chiêm niệm có hoạt động (nghĩa là không phải chỉ chiêm niệm cầu nguyện suông mà thôi, nhưng là chiêm niệm và cầu nguyện về hoạt động và hướng tới hoạt động (GHTAC 23). Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo cũng nói vậy nhưng với kiểu khác hơn : "cầu nguyện thế nào thì sống như vậy" (GLHTCG 2725). Phải có lửa cháy thì mới đốt sáng cho người khác. Không có lấy gì mà cho. (Nemo dat quod non habet)

 

 

Lời Chúa là ngọn đèn soi bước

 

Toàn bộ phần PVLC hôm nay cho ta hiểu thế nào là một người có đời sống tông đồ thực thụ :

Trong bài đọc 1, sách Sáng Thế ghi lại câu chuyện Ðức Chúa đã đến gặp ông Apraham tại cụm sồi Mambrê qua hình ảnh ba người khách lạ. Với lòng hiếu khách, vợ chồng ông và các tôi tớ đã mau mắn ân cần tiếp đãi các vị khách quí : Bà đã lấy ba thúng bột mà nhồi làm bánh. Ông đã lấy sữa chua, sữa tươi và bắt một con bê mềm và ngon làm thịt cho khách dùng; Ong lại còn đứng hầu đang khi khách dùng bữa. Ðiều này đã làm đẹp lòng Chúa và Ngài đã thưởng ông : " Sang năm, tôi sẽ trở lại thăm ông, và khi đó Xara vợ ông sẽ có một con trai." (St 18,1-10a)

Ngài ý thức mình được Thiên Chúa ủy thác, và đã cố gắng trở thành người phục vụ HT qua việc hy sinh chịu khổ trong công việc giảng dậy để giúp moi người nên hoàn thiện trong Ðức Kitô.(Cl 1,24-28)

Chị em Matta và Maria đón tiếp ÐG. Mỗi người mỗi cách.

Maria thì giữ chân Chúa bằng việc ngồi bên chân Ngài với tâm thế lắng nghe của người tông đồ đích thực (Lc 7,38 và 8,35). Chị không làm gì, không nói gì, chỉ ngồi nghe. Chị đón tiếp ÐG với một phong cách tốt nhất. Nhìn chị người ta có thể dám nói ngược lại rằng chính chị đã được DG tiếp đón.

Matta thì khác, chị giữ chân Chúa bằng những việc bép núc, ăn uống. Chị nghĩ rất thực tế : "Có thực mới vực được đạo." R. Meynet chú giải rõ thêm : "Mátta tiếp đón DG vào nhà. Chúa vừa bước vào thì chị đã bỏ mặc Ngài ở đó để lo trâm công nghìn việc khác. Vịn cớ phục vụ Ngài, chị tất bật lo lắng mọi sự chỉ trừ Chúa ra. Việc phục vụ của chị lấn lướt cả vị khách của chị. Chị lăng xăng, lo lắng sợ rằng mình không tiếp đãi đúng mức vị khách mà chị hết lòng yêu thương, quí trọng". Cũng may vẫn còn cô em ngồi hầu chuyện Chúa, chứ không thì vào nhà Bêtania khác gì vào quán ăn bên đường !

Vấn đề phải đặt ra cho Matta và những người hiếu hoạt như chị, đó là cần phân biệt việc chính yếu với việc phụ tùy. Cần rõ đâu là việc Chúa muốn, đâu là việc mình muốn. Thường ta dễ nhìn thấy và đánh giá cao công việc phục vụ của mình. Có lẽ Macta cũng chủ quan nghĩ và nhận định như vậy nên chị đã tỏ ra bực bội khiếu nại với Chúa: "Xin Thầy bảo nó giúp con một tay". Nhưng thật bất ngờ khi DG cho biết ý kiến của Ngài. " Matta ơi ! con băn khoăn lo lắng nhiều chuyện quá. Chỉ có một chuyện cần thiết thôi, Maria đã chọn phần tốt nhất và sẽ không bị lấy đi.". DG muốn ta đừng quên rằng ta buộc phải tránh mọi điều xấu nhưng không buôc phải làm mọi việc tốt. Ðơn giản chỉ vì chúng ta không thể (không khả năng) làm như vậy. Cần biết chọn lựa để bớt đi những điều tuy tốt nhưng không thực sự cần thiết. Lời DG như phán quyết của trọng tài : điều quan trọng nhất của người môn đệ là phải lắng nghe lời Chúa. Nhiều lần DG đã cảnh cáo thói quá lo lắng này (Lc 12,11 ; 12,22-26 ; 8,14 ; 21,34). Thực ra lo lắng không hẳn là xấu nhưng phải đề cao cảnh giác vì nó khiến người môn đệ quên đi điều chính yếu.

 

Về vấn đề này, có một tấm gương hết sưc thuyết phục chúng ta, đáng chúng ta noi gương bắt chước. Ðó là DGH Gioan Phaolô 2, vị cha chung của chúng ta. Cuộc sống của ngài quả là một sự phối hợp hài hòa giữa chiêm niệm và hoạt động. Một hoạt động có chiêm niêm và một chiêm niệm có hoat động. Tìm trong cuốn "Ðức Giáo Hoàng John Paul II và lịch sử bị che đậy trong thời đại chúng ta", Nhà Xuất bản Công an Nhân dân, Hà Nội 1999, ta sẽ khám phá ra nhiều điều thú vị chứng minh #0 năm làm GH là 30 năm chiêm niệm và hoạt động không ngơi nghỉ để thi hành sứ vụ Phúc âm hóa trong bối cảnh thế giới và Giáo hội hôm nay :

Con người hoạt động :

Ðây là chương trình làm việc một ngày của ÐGH :

6 giờ 15 : cầu nguyện một mình trong phòng cầu kinh.

7 giờ : tiếp chung các trợ lý và nữ tu, các người làm.

7 giờ 30 : 10 phút cầu nguyện một mình.

8 giờ : ăn sáng cùng với khách và trợ lý.

9 giờ : vào phòng làm việc, xem lại lịch làm việc đọc và viết.

11 giờ : tiếp các Giám mục quan chức nước ngoài.

1giờ 30 : ăn trưa.

3 giờ  : phút chợp mắt trên ghế bành.

3 giờ 15 : suy gẫm trong lúc đi dạo trên thềm cung điện.

4 giờ : viết lách.

6 giờ : tiếp riêng các viên chức của Vatican và Curia.

7 giờ 30 : ăn tối.

9 giờ : trở lại phòng làm việc, đọc và viết.

10 gìờ 30 : Cầu nguyện trong phòng cầu kinh.

11 giờ 30 : đi ngủ (Sđd trg 635-636).

Cách điều hành trực tiếp và đi lại các nơi của Ðức Gioan Phaolô 2 đã làm các quan chức của Rôma phải sửng sốt. Ðó là cách điều hành thông qua các mối quan hệ người với người, không phải thông qua các biện pháp quan liêu hành chính, đối với toàn thể Giáo hội. Buổi tiếp chuyện buổi sáng chẳng hạn, đã trở thành dịp để Giáo hoàng gặp gỡ các tín đồ đến từ khắp nơi trên thế giới Sau buổi tiếp chuyện chung, Ngài thường cùng khách thưởng thức bữa sáng Ngài cũng duy trì bữa ăn trưa cùng các viên chức của Curia và với các Giám mục đến từ khắp các nơi trên thế giới cứ năm năm một lần Ðây là bữa ăn có một không hai cho hầu hết bốn nghìn Giám mục được cởi mở với Giáo hoàng của họ Có bữa ăn biến thành hội nghị chuyên đề về vô số các chủ đề, từ triết học tới toán học, vật lý Bữa ăn tối có thể cuốn Giáo hoàng vào các cuộc thảo luận chi tiết các kế hoạch cho các chuyến đi sắp tới hoặc xem xét tình hình về giới tu sĩ, điều luôn làm Giáo hoàng lo lắng : Các linh mục có quan hệ tốt với các giám mục không ? Họ có tuân phục không ? Khi bị cuốn vào câu chuyện, Ngài thường nhìn xa xăm như thể để tập trung tốt hơn, hoặc đôi khi Ngài khom mình trên mặt bàn, đầu đặt giữa hai tay chống xuống bàn, cứ như ngài đang ở trong một thế giới khác, khi cuộc nói chuyện bao bọc quanh Ngài" (Sđd trg 637, 638, 639).

Ta cũng đừng quên điều này là trong cuộc đời GH của Ngài cho tới nay, Ngài đã thực hiện 95 chuyến công du mục vu tại hầu hết các nước trên thế giới, điều mà không một vị GH nào trước đây đã làm. Một cuộc sống đầy ắp những công việc nhu thế thì giờ đâu mà cầu nguyện. Vậy mà ÐGH vẫn được coi là một con người cầu nguyện

Con người cầu nguyện :

Khi còn là đại chủng sinh, Wojtyla đã tỏ ra ham thích cầu nguyện. Các bạn đã trêu chọc và ghi trên một tấm thiệp ghim vào cánh cửa phòng Ngài : "Wojtyla, vị thánh tương lai" (Sđd trg 127).

Khi làm linh mục, Ngài tâm sự với linh mục bạn : "Nếu thiếu vắng một đời sống nội tâm sâu sắc, một linh mục sẽ biến thành một nhân viên văn phòng lúc nào không biết, và nơi truyền giáo sẽ biến thành một văn phòng xứ tẻ nhạt, chỉ giải quyết những rắc rối hàng ngày"(Sđd trg 138).

Năm 1958, khi Rôma, theo yêu cầu của Hồng Y Wyszynski, bổ nhiệm Ngài làm Giám mục phó ở Krakow, Ngài ký giấy chấp nhận ngay, không như hầu hết các vị khác thường xin cầu nguyện để tìm thánh ý Chúa rồi trả lời sau. Nhưng sau khi ký giấy, người ta thấy một linh mục đến tu viện và hỏi một nữ tu nhà nguyện đâu, rồi linh mục ấy vào quỳ trước bàn thờ. "Một giờ trôi qua, rồi một giờ nữa. Một nữ tu sĩ rồi vài người nữa, đến và đi trong im lặng. Vào khoảng giờ ăn tối tiếng đồn bắt đầu lan ra rằng người linh mục im lặng kia là giáo sư Wojtyla, và các nữ tu sĩ quyết định mời ăn cơm. Nhưng linh mục không rời khỏi chỗ mình. Mẹ bề trên của tu viện đi đến để nhìn vào trong nhà nguyện thì thấy Wojtyla vẫn trầm mặc, hai tay ôm lấy đầu. Tối đó Ngài không ăn gì cả, khi các nữ tu sĩ đi ngủ, Ngài vẫn còn ở nhà thờ. Ngài đã tiếp tục cầu nguyện trong 8 giờ đồng hồ" (Sđd trg 155).

Năm 1967 Ngài nhận chức Hồng Y. Chương trình hàng ngày là : "Vào lúc năm rưỡi sáng, Người đã ở trong nhà nguyện nhỏ trong khu nhà riêng. Khoảng 7 giờ, Ngài đi tới nhà thờ Francisca ở bên kia đường, cầu nguyện trong một khoảng thời gian dài. Ngài trở về vào lúc 8 giờ để ăn sáng. Sau đó lại tới nhà nguyện nhỏ, đóng cửa lại, làm việc, cầu nguyện và đọc cho đến 11 giờ Sau 11 giờ, Tổng Giám mục tiếp tại phòng làm việc của Ngài bất kỳ ai muốn nói chuyện với Ngài" (Sđd trg 220).

Khi hay tin Ðức Gioan Phaolô 1 qua đời vào sáng sớm ngày 29-9-78, lúc đó Ngài mới bỏ một thìa đường vào tách trà. "Ngài sững người và tái đi, cánh tay phải vẫn giơ lên. Trong im lặng, tiếng động duy nhất có thể nghe được là tiếng cái thìa rơi xuống mặt bàn rồi Ngài giam mình trong ngôi nhà nguyện nhỏ suốt mấy tiếng đồng hồ" (Sđd trg 265).

Ðứng trước việc sức khỏe của Ngài gần đây đang xấu đi, "Ngài dành nhiều thời gian sống của mình cho việc cầu nguyện hơn bao giờ hết. Ngay sau khi ngừng làm việc thì Ngài lại bắt đầu cầu nguyện Cả ngày Ngài cầu nguyện : sau khi dậy vào lúc 5 giờ sáng, ngài cầu nguyện 2 giờ đồng hồ trong nhà nguyện nhỏ trước khi cử hành đại lễ ; Ngài cầu nguyện trước và sau bữa trưa, trước và sau bữa tối. Ngài cầu nguyện hầu như liên tục cả ngày. Ngay cả trong lúc ngồi trên xe của Giáo hoàng, Ngài cũng bỏ tràng hạt chậm rãi lần các hạt cho đến phút chót khi bước ra khỏi xe. "Domine non sum dignus", Ngài thầm thĩ khi tiếng vỗ tay xung quanh Ngài ập đến" (Sđd trg 900). Bằng lời cầu nguyện, Giáo hoàng tự cho phép mình được siêu thoát. "Ðó là sự tìm kiếm nhằm đồng nhất với ý muốn của Chúa Trời" (Sđd trg 901). Chính Ngài đã có dịp giải thích rằng : "Cầu nguyện có nghĩa là đi ngang qua một loạt sân khấu, từ đau đớn đến bình thản, từ tập trung đến buông xuôi cầu nguyện bắt đầu từ sự đối thoại và đạt tới một điểm nơi mà chỉ có một mình Chúa hành động : "Chúng ta bắt đầu với ấn tượng rằng đó là sáng kiến của mình, thế nhưng đó luôn luôn là sáng kiến của Chúa ở bên trong chúng ta" (Sđd trg 80)

Tóm lại, Ðức Giáo hoàng rất coi trọng và cũng rất ham thích việc cầu nguyện chiêm niệm, không phải để xuất thế hay siêu thoát, mà để hiệp nhất với CG, hiểu biết ý Người và hoạt động theo ý Người. Mọi sáng kiến hoạt động của Ngài đều phát xuất từ đó : Thông điệp, Tông huấn, Tông thư Thượng HÐGM, các Hội nghị, các cuộc viễn du mục vụ, các cuộc gặp gỡ các phái đoàn hành hương, gặp gỡ đại kết hay liên tôn đều vừa được Ðức Giáo hoàng thực hiện trong chiêm niệm và cầu nguyện.

 

Lạy Chúa, với Chúa nhật vừa qua, chúng con đã ý thức được nhiệm vụ của mình trong bối cảnh Việt Nam hôm nay. Với Tông huấn Giáo Hội tại Á Châu, ÐGH nhắc nhở chúng con : Mỗi Kitô hữu phải là nhà truyền giáo. Không rao giảng bằng môi miệng nhưng phải dùng chính đời sống Kitô hữu đích thực của mình như một cách loan báo TM hữu hiệu nhất. Ở VN này một người có lòng đạo đức đích thực rất dễ được kính trọng và nghe theo.

Với Lời Chúa trong Chúa nhật hôm nay, chúng con hiểu rằng không thể có lòng đạo đức này nếu không quí trọng những giây phút "ngồi bên Chúa" như chị Maria hôm nay. Bóng đèn không gắn liền với nguồn điện làm sao cháy sáng, làm sao soi sáng cho ai.

Xin giúp chúng con biết xây dựng cho mình một cuộc sống luôn gắn kết hoạt động với chiêm niệm giống như vị cha chung của chúng con : một hoạt động có chiêm niệm (nghĩa là chỉ hoạt động khi đã cầu nguyện), và một chiêm niệm có hoạt động (nghĩa là chiêm niệm về hoạt động và hướng tới hoạt động).

Cụ thể xin giúp chúng con, cách riêng những người trẻ hôm nay, biết quí trọng việc cầu nguyện tôi sáng, và siêng năng tham dự Thánh lễ mỗi ngày Chúa nhật để lòng Tin Cậy Mến nơi chúng con được củng cố và hăng say ra đi thực hiện công việc của một người được sai đi. Amen

Lm. Gs NBL,CT

 

 

CHỨNG TỪ:

XIN CHO CON TRỞ NÊN

Sau đệ nhất thế chiến trải ra từ năm 1914 đến năm 1918, khắp nơi trên mảnh đất châu Âu, những người dân ly tán còn sống sót đều trở về làng quê cũ, họ gạt nước mắt và sẵn sàng đổ mồ hôi để nỗ lực hàn gắn những vết thương chiến tranh và xây dựng cuộc sống trong hòa bình.

Tại một thị trấn nọ, tất cả nhà cửa, phố xá, ruộng vườn đều đã tan hoang đổ nát. Một nhóm bạn trẻ bước vào ngôi Nhà Thờ thân yêu ngày xưa, nay chỉ còn lại bốn vách tường và mái ngói tương đối là đứng vững, còn bên trong là những gạch vữa, gỗ đá vỡ vụn. Họ tìm thấy pho tượng Chúa Giê-su nằm sóng sượt dưới đất, chỉ còn có thân mình là nguyên vẹn. Tuy thế, họ vẫn dọn dẹp quang quẻ Cung Thánh, rồi đặt bức tượng trên một chiếc bàn con, trung tâm điểm cho những buổi cử hành phụng vụ của giới trẻ. Và các bạn trẻ đã ghi lại được một lời cầu nguyện bộc phát của một thiếu nữ, trong một lần họ cùng nhau ngồi quây quần thinh lặng suy niệm lâu giờ trước tượng Chúa Giê-su như sau:

"Lạy Chúa,

Xin cho chúng con trở thành đôi mắt của Chúa,

Ðể chúng con diễn tả được tình yêu thương của Chúa.

Xin biến chúng con trở thành đôi tay của Chúa

Ðể chúng con nâng đỡ phục vụ anh chị em.

Xin cho chúng con trở thành đôi chân của Chúa,

Ðể chúng con sẵn sàng đến với tha nhân.

Xin biến chúng con trở thành con tim của Chúa,

Ðể chúng con biết thật sự yêu thương mọi người."

Theo nội san ÁNH SÁNG của CÐM, số 1. 1999

CẦU NGUYỆN:

CHỈ MÌNH NGÀI THÔI

Xin tim con nhắc hoài nhắc mãi:

Con ước ao Ngài, chỉ mình Ngài thôi.

Mọi ham muốn đêm ngày làm con xao lãng,

Ðều giả dối, trống rỗng đến tận căn.

Như đêm giấu kín trong bóng tối lời cầu xin ánh sáng,

Từ đáy thẳm vô thức trong con

cũng vọng vang tiếng kêu than khẩn khoản:

"Con ước ao Ngài, chỉ mình Ngài thôi".

Như cơn bão tố dẫu giốc toàn lực dập vùi thanh bình

Vẫn mưu tìm an nghỉ trong đó,

Dù con nổi loạn chống trả tình Ngài

nhưng vẫn cứ kêu than khẩn khoản:

"Con ước ao Ngài, chỉ mình Ngài thôi".

Thơ RABINDRANTH TAGORE, bản dịch của một sư huynh La-San.

 

CÂU TRUYỆN:

SỐNG CẦU NGUYỆN

Cứ mỗi lần Chúa Giê-su cảnh cáo nhân loại sẵn sàng để chờ đợi Ngài đến thì Chúa đều nhắc đến việc cầu nguyện: "Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện vì anh em không biết ngày giờ nào Con Người lại đến".

Hãy tỉnh thức và cầu nguyện vì tinh thần thì nhanh nhẹn yêu thích điều tốt lành, nhưng xác thịt lại nặng nề không tuân theo mệnh lệnh tinh thần, không dễ dàng làm điều tốt mà tinh thần muốn. Thánh Phao-lô tông đồ nơi thơ thứ nhất gởi giáo đoàn Tx 5,17 đã khuyên các tín hữu phải cầu nguyện luôn không bao giờ ngừng. Thế nhưng làm sao mà cầu nguyện luôn không bao giờ ngừng? Bởi vì trong ngày sống, mỗi người chúng ta còn có biết bao là việc bổn phận phải làm: Bổn phận của người cha người mẹ trong gia đình, bổn phận của người con thảo hiếu phải giúp đỡ cha mẹ và lo việc học hành ở trường... Hẳn một số người chúng ta đã biết câu truyện vui về cuộc đối thoại giữa 2 người bạn thân đều nghiện hút thuốc, hút không bao giờ ngưng nghỉ đến độ hút cả trong giờ cầu nguyện. 2 người quyết định với nhau là sẽ đi bàn với cha linh hướng và sẽ hoàn toàn tuân phục mệnh lệnh của ngài. Sau thời gian xa nhau gặp lại thì một người đã bỏ hút thuốc, còn người kia thì vẫn còn ung dung hút thuốc như thường. Lấy làm lạ người đã bỏ thuốc hỏi anh bạn mình:

- Này anh! Anh đã nói làm sao với cha linh hướng mà nay anh vẫn còn hút thuốc như thường vậy?

Người bạn trả lời:

- Có gì lạ đâu, tôi đã hỏi cha linh hướng như thế này: "Thưa Cha, khi con hút thuốc, con cầu nguyện được không?" Cha linh hướng trả lời: "Khi hút thuốc thì vẫn cầu nguyện được". Thế là tôi cứ hút! Và đang khi hút thuốc, tôi cầu nguyện. Còn anh, anh đã hỏi cha linh hướng làm sao mà bây giờ không hút thuốc nữa.

Người bạn bỏ thuốc trả lời:

- Tôi hỏi cha linh hướng như thế này: "Khi cầu nguyện thì con có được hút thuốc hay không?" Cha linh hướng đã trả lời là không. Chính vì thế mà tôi đã bỏ thuốc để cầu nguyện.

Mỗi người chúng ta có thể sống cầu nguyện liên lỉ, sống hướng tâm hồn về cùng Thiên Chúa và đồng thời chu toàn công việc bổn phận hằng ngày và dâng công việc làm đó cho Thiên Chúa. Không phải một mình ta sống, nhưng ý thức rằng có Chúa hiện diện sống trong ta và cùng làm việc đó với ta.

Lạy Chúa, xin giúp con biết dành ra mỗi ngày một vài giây phút đặc biệt cho Chúa. Xin hướng dẫn con trở về với Chúa. Xin Chúa đến ngự trong tâm hồn con giúp con sống tốt lành, sống cầu nguyện liên lỉ không bao giờ ngừng. Lạy Chúa, con yêu mến Chúa! Amen.

(Trích từ Ðài Veritas).

 

THÔNG TIN:

- Gospelnet đã gởi giúp 500.000VND cho 3 em học sinh nghèo tại vùng truyền giáo Plơi Chuet, Pleiku do cha An-tôn Vương Ðình Tài giới thiệu. Số tiền đã được cha Vũ Khởi Phụng chuyển dùm.