Chiếc Lá Vàng

(Những Chia Sẻ Mục Vụ và Những Câu Chuyện Gợi Ý

Suy Tư Và Cầu Nguyện hằng ngày)

 

Prepared for Internet by Vietnamese Missionaries in Asia


- 116 -

Thánh Giacôbê Tông Ðồ

 

Thánh Giacôbê Tông Ðồ.

Bích Liễu

(RVA News 13-08-2026) - Trong Tin Mừng, Thánh Giacôbê tông đồ và người em là thánh Gioan được Ðức Giêsu gọi bằng biệt danh "Boanerges" nghĩa là "Con trai của sấm sét". Danh xưng ấy phác họa thánh nhân một con người với tính cách bộc trực, nóng nảy và tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng đong đầy tham vọng trần thế. Chúng ta từng thấy một Giacôbê nóng nảy khi hăng hái xin lửa từ trời xuống thiêu rụi một làng xứ Samari chỉ vì họ từ chối đón tiếp Thầy trò mình. Chúng ta cũng từng thấy một Giacôbê không ngại ngùng khi đưa mẹ đến gặp Thầy Giêsu để xin cho bằng được hai vị trí danh giá nhất bên tả và bên hữu Chúa trong Nước Trời. Khi ấy, vị Tông đồ đang bận tâm, suy nghĩ tìm kiếm quyền lực, sự hơn thua trong hành trình theo Chúa. Một cái nhìn rất thực tế và rất con người.

Thế nhưng, bước ngoặt hoán cải thật sự của ngài không diễn ra trong những khoảnh khắc vinh quang, mà lại bắt đầu từ sự thinh lặng đau đớn tại vườn dầu Gếtxêmani. Ðêm hôm đó, Ðức Giêsu kéo riêng ba môn đệ thân thiết nhất đi sâu vào vườn cây dầu để cùng cầu nguyện. Trong giờ phút Ngài run rẩy đón nhận nỗi cô đơn tận cùng của kiếp người, tông đồ Giacôbê lại thiếp đi vì mệt mỏi và sợ hãi. Lời nhắc nhở nhẹ nhàng khi Ngài thức tỉnh đã xoáy sâu vào tâm khảm vị Tông đồ. Ngay tại nơi đó, Giacôbê nhận ra chén đắng mà Thầy gánh chịu không phải là chiếc cúp vinh quang trần thế, mà là chén của sự hy sinh, tự hiến. Ngài hiểu rằng con đường bước theo Ðức Giêsu không phải là dùng quyền lực để thống trị người khác, mà là cúi xuống phục vụ tha nhân. Lòng nhiệt thành bồng bột ban đầu dần được thanh tẩy qua cái nhìn đầy yêu thương, cảm thông của vị Thầy đáng kính, đã biến người "con trai của sấm sét", người đã từng đòi giội lửa tiêu diệt kẻ chống đối mình thành vị Tông đồ đầu tiên trong Nhóm Mười Hai can đảm dâng hiến chính mạng sống dưới lưỡi gươm tử đạo để làm chứng cho Tin Mừng.

Kính thưa quý vị và các bạn thân mến,

Ðức Giê-su đã không chọn những con người hoàn hảo, và Người cũng không chọn những kẻ thánh thiện ngay từ trong lòng mẹ. Nhưng Chúa đã chọn những người còn đó những giới hạn ganh tỵ, ích kỷ, tham lam, cao vọng, như Gia-cô-bê để làm tông đồ. Từ một con người chân thật với đầy yếu đuối tội lỗi ấy để Ngài có thể yêu thương huấn luyện, dạy dỗ và hoán cải mỗi ngày.

Trong tiêu chuẩn của nhiều người, thành công thường đi theo hình tháp. Ta càng lên cao thì càng ít người bằng ta, và càng có nhiều người ở dưới ta. Mục đích vươn lên của chúng ta là đỉnh kim tự tháp, để không ai bằng ta khi đó ta mới thực sự là người để mọi người ngước nhìn. Thánh Giacôbê cũng từng mong muốn như thế. Thánh nhân mong được ngồi bên hữu hay bên tả Thầy, chỉ có Chúa mới là người duy nhất được hơn ông. Chúa đã đến, Chúa đã lật ngược hình tháp. Càng tiến lên, ta càng có nhiều người ở bên trên, ta càng có nhiều người để phục vụ. Và Ðức Giê-su, đỉnh của kim tự tháp lật ngược đó.

Khi chiêm ngắm hành trình hoán cải biến đổi của thánh Giacoobe, chúng ta soi lại chính bản thân mình trong nhịp sống hằng ngày. Biết bao lần chúng ta cũng không thoát khỏi cảm bẫy của danh vọng, quyền lực - dễ nổi nóng, sẵn sàng phán xét hay trừng phạt người khác chỉ vì họ không vừa mắt hay không làm theo ý mình. Biết bao lần chúng ta theo Chúa nhưng trong lòng vẫn âm thầm, cân đo, đong đếm thiệt hơn, đòi hỏi sự ghi nhận và khát khao những vị trí đứng trên người khác. Bài học hoán cải từ Thánh Giacôbê mở ra cho chúng ta một góc nhìn sâu sắc: Hoán cải không phải là hành động nhất thời, chốc lát, mà là cả một hành trình dài bước đi cùng Chúa; chấp nhận những "chén đắng" thường ngày của sự thua thiệt khi chọn sống yêu thương, sống phục vụ và sống theo sự thật.

Lạy Chúa Giêsu, rời bỏ những ồn ào và lo toan của cuộc sống, giờ đây xin cho chúng con biết tìm về bên Chúa để dâng lên tâm tình cầu nguyện chân thành. Nhìn vào mẫu gương của Thánh Giacôbê, chúng con nhận ra những yếu đuối lầm lỗi của mình khi lòng mình vẫn còn chứa đựng nhiều tham vọng, thích người khác lắng nghe hơn là học cách cúi xuống cảm thông, và cũng không ít lần, chúng con "thiếp đi" trước những nỗi đau của anh chị em xung quanh. Giờ đây chúng con xin dâng lên Chúa trọn vẹn trái tim hẹp hòi này, xin Chúa thanh tẩy những bốc đồng trong chúng con thành ngọn lửa yêu thương nhiệt thành, dạy chúng ta biết đón nhận những chén đắng nhỏ bé hằng ngày bằng lòng kiên nhẫn. Xin gìn giữ chúng ta trong tình yêu của Ngài, để mỗi ngày sống của chúng ta đều là một bước tiến nhỏ trên hành trình biến đổi bản thân, trở nên những người phục vụ khiêm nhường và trung kiên làm chứng cho Nước Trời. Amen.

Bích Liễu

 


Back to Vietnamese Missionaries in Asia Home Page