Chiếc Lá Vàng
(Những Chia Sẻ Mục Vụ và Những Câu Chuyện Gợi Ý
Suy Tư Và Cầu Nguyện hằng ngày)
Prepared for Internet by Vietnamese Missionaries in Asia
- 115 -
Thái độ bao dung trước yếu đuối của người khác
Thái độ bao dung trước yếu đuối của người khác.
Minh Thanh
(RVA News 12-08-2026) - Có một câu chuyện cảm động kể về mối quan hệ giữa một người cha và cậu con trai đang tuổi thiếu niên. Sau một trận cãi vã kịch liệt, cậu bé vì tự ái và bồng bột đã đùng đùng bỏ nhà ra đi. Dù vô cùng giận dữ và đau lòng, nhưng bằng tình yêu của một người cha, ông hiểu rằng đứa con của mình vẫn còn trẻ con và đang rất cần sự dạy dỗ, hướng dẫn để trưởng thành. Ông quyết định gạt bỏ sự tự ái, bôn ba khắp nơi tìm kiếm đứa con nổi loạn.
Khi đến Madrid, trong nỗ lực cuối cùng, ông cho đăng một thông báo trên tờ báo địa phương: "Paco thương yêu, hãy đến gặp cha vào chiều mai trước cửa tòa soạn. Mọi lỗi lầm đều được tha thứ. Cha yêu con. Cha của con." Chiều hôm đó, người cha đến thật sớm vì không muốn trễ một giây phút nào để ôm đứa con thân yêu vào lòng. Nhưng khi tới nơi, một khung cảnh bất ngờ đã khiến ông bàng hoàng: trước cửa tòa soạn là sự xuất hiện của 800 cậu bé tên Paco. Cả 800 cậu thiếu niên ấy đều từng bỏ nhà ra đi vì lầm lỗi, và tất cả đều đang khát khao được trở về trong vòng tay bao dung, rộng lượng của một người cha.
Kính thưa quý vị và các bạn thân mến,
Hình ảnh 800 cậu bé chờ đợi sự tha thứ ấy gợi cho chúng ta nhiều suy ngẫm về sự bao dung. Trong cuộc đời này, điều khó nhất có lẽ không phải là đạt được thành công hay vượt qua nghịch cảnh, mà là học cách bao dung, bao dung với người khác và bao dung với chính bản thân mình. Chúng ta có thể rèn luyện để trở nên giỏi giang, mạnh mẽ hay can đảm hơn, nhưng để trở nên bao dung, ta cần một trái tim đủ rộng lớn và một tâm trí đủ bình lặng để hiểu rằng: ai cũng có những lý do ẩn sâu đằng sau sự thiếu sót của họ. Giống như chiếc bút chì chúng ta vẫn dùng hằng ngày: ở đằng đuôi của nó luôn được gắn một cục tẩy. Cục tẩy ấy tồn tại là để xóa đi những nét chữ viết sai, những dòng văn gạch xóa dở dang. Cuộc sống này cũng vậy, mỗi người trong chúng ta cũng cần sở hữu một "cục tẩy" cho riêng mình, để tẩy xóa đi những sai lầm của người khác và tha thứ cho những vấp ngã của chính mình. Nếu chúng ta keo kiệt giữ lại sự hận thù mà không dùng đến cục tẩy ấy, trang sách cuộc đời sẽ lưu lại những vết đen của những ký ức đau buồn, nhem nhuốc và nặng nề.
Ðứng trước lầm lỗi của người khác, bao dung không phải là nhắm mắt cho qua những sai lầm lặp lại, cũng không phải dung dưỡng cho sự ích kỷ. Bao dung là biết nhìn mọi việc bằng đôi mắt nhân hậu hơn. Chúng ta có thể giữ một khoảng cách an toàn với người đã làm tổn thương mình để tự bảo vệ, nhưng đừng bao giờ nuôi mầm hận thù trong lòng. Bởi lẽ, nuôi dưỡng hận thù cũng giống như việc chúng ta cầm trong tay một viên than hồng để tấn công người khác: Người bị bỏng đầu tiên luôn là chính chúng ta.
Và một điều quan trọng khác, hãy học cách bao dung với chính mình. Ðã bao lần chúng ta tự trách bản thân vì chưa đủ giỏi, dằn vặt vì một quyết định sai lầm, hay cảm thấy kém cỏi khi nhìn vào thành tựu của người khác? Hãy nhớ rằng, chúng ta cũng chỉ là một con người bình thường đang học cách sống, học cách mạnh mẽ và sửa sai. Con đường trưởng thành không ai không từng dẫm lên vô số vết chân vấp ngã.
Nếu trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta dễ dàng tức giận, lên án với những lầm lỗi của người khác thì Thiên Chúa lại nhìn con người bằng một lăng kính hoàn toàn khác. Ngài thấu suốt tâm can từng người chúng ta: Người hay giận dữ thực chất là một tâm hồn đang mang nhiều tổn thương, người cố chấp là người đang cảm thấy mất an toàn, người ích kỷ hay lười biếng thực ra là người đang chìm trong sợ hãi và nỗ lực tự bảo vệ mình.
Ngài nhìn thấu vết thương bên dưới tội lỗi của chúng ta để yêu thương nhiều hơn, chứ không phải để lên án. Kẻ xấu có thể thì thầm vào tai ta rằng: "Ngươi thật yếu đuối và tệ hại, Thiên Chúa sẽ ghét bỏ ngươi", nhưng Chúa Giêsu thì luôn ân cần đáp lại: "Ðừng sợ, Ta yêu con. Ta vẫn ở đây với con."
Khi biết bao dung, chúng ta sẽ thấy cuộc đời nhẹ nhàng hơn, không còn giận dỗi vì những điều nhỏ nhặt, không còn dễ tuyệt vọng khi ai đó không hiểu mình. Nhân sinh sau cùng không phải là một cuộc đua hơn thua với thiên hạ, mà là hành trình để chúng ta trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình, từng chút một, bằng sự bao dung dịu dàng để đón nhận mọi người với tất cả những gì họ là để tiếp tục yêu thương và nâng đỡ nhau.
"Lạy Chúa, xin tha nợ cho chúng con, như chúng con cũng tha cho kẻ có nợ chúng con." Xin ban cho chúng con một trái tim đủ rộng để bao dung, cảm thông với những lỗi lầm của người khác và đủ dịu dàng để tha thứ cho những điều chưa trọn vẹn của phận người yếu đuối, giới hạ. Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn tin tưởng vào tình yêu bao la Chúa dành cho chúng con. Amen.
Minh Thanh