Chiếc Lá Vàng
(Những Chia Sẻ Mục Vụ và Những Câu Chuyện Gợi Ý
Suy Tư Và Cầu Nguyện hằng ngày)
Prepared for Internet by Vietnamese Missionaries in Asia
- 096 -
Chuyện tình yêu nơi vườn địa đàng
Chuyện tình yêu nơi vườn địa đàng (St 2,8-3,24)
Minh Thùy
(RVA News 21-07-2026) - Sau khúc hoan ca sáng tạo của vũ trụ bao la, sách Sáng thế đưa chân ta bước vào một không gian thu hẹp hơn nhưng lại chất chứa những chiều kích sâu thẳm nhất của cõi nhân sinh: Vườn Ðịa Ðàng (St 2,8-3,24). Ðịa Ðàng không chỉ là một địa danh địa lý, mà là một trạng thái tâm linh nguyên sơ - nơi con người được bao bọc trong tình nghĩa vẹn toàn với Thiên Chúa, với tha nhân và với vạn vật. Giữa lòng khu vườn xanh mướt ấy, có dòng nước ngọt ngào tưới mát, có cây cối sinh hoa quả ngon lành, và trên hết, có một ý định yêu thương tuyệt mỹ mà Ðấng Tạo Hóa dành riêng cho thụ tạo mang hình bóng Ngài.
Thiên Chúa nhìn thấy con người cô đơn giữa vũ trụ rộng lớn. Sự cô đơn ấy không thể được khỏa lấp bởi cỏ cây hay muông thú. "Con người ở một mình thì không tốt" (St 2,18). Lời phán ấy của Ngài là một sự khẳng định ngàn đời về căn tính của nhân loại: chúng ta được dựng nên không phải để cô độc, mà là để tương quan. Và thế là, từ chiếc xương sườn của người nam đang chìm trong giấc ngủ sâu, Thiên Chúa đã tạo nên người nữ. Khoảnh khắc người nam thức giấc và nhìn thấy người nữ đứng trước mặt mình, một tiếng reo hò đầy kinh ngạc và hạnh phúc đã vang lên giữa Ðịa Ðàng: "Ðây là xương bởi xương tôi, thịt bởi thịt tôi!" (St 2,23).
Ðó là lời tỏ tình đầu tiên của nhân loại, khúc ca khải hoàn của một tâm hồn đã tìm thấy nửa vẹn tròn của mình. Thiên Chúa không dựng nên hai người giống hệt nhau, Ngài dựng nên họ có nam có nữ, khác biệt nhau nhưng lại vừa vặn dành cho nhau, như hai mảnh ghép hoàn hảo tạo nên một bức tranh trọn vẹn. Sự khác biệt giới tính không phải để chia rẽ, mà là để bổ túc, để cả hai cùng nâng đỡ, tôn trọng và hiến dâng cho nhau trong một tình yêu duy nhất.
Thế nhưng, biến cố chương 3 sách Sáng thế đã giội một gáo nước lạnh vào khúc tình ca tươi đẹp ấy. Khi con người để cho con rắn - biểu tượng của sự nghi ngờ và kiêu ngạo - gieo rắc sự ngờ vực vào lòng tốt của Thiên Chúa, họ đã ăn trái cấm. Ngay lập tức, mắt họ mở ra, và thay vì thấy mình quyền năng như Thiên Chúa, họ lại thấy mình trần truồng và sợ hãi.
Bi kịch lớn nhất của sa ngã nằm ở sự đổ vỡ trong tương quan vợ chồng. Khi Thiên Chúa cất tiếng hỏi: "Có phải ngươi đã ăn trái cây Ta cấm ngươi ăn không?", người nam đã không ngần ngại chỉ tay vào người bạn đời của mình: "Người đàn bà Ngài cho ở với con, chính người ấy đã hái trái cây cho con ăn" (St 3,12). Chỉ một lời nói, người nam vừa trách móc Thiên Chúa, vừa từ chối trách nhiệm và đẩy người vợ mình từng yêu dấu vào vị trí của kẻ tội đồ. Ðến lượt người nữ, bà lại đổ lỗi cho con rắn.
Hóa ra, khi con người cắt đứt mối dây liên kết với Thiên Chúa, họ cũng lập tức đánh mất khả năng yêu thương chân thật với người bạn đời. Thay vì cùng nhau đối diện với sai lầm, người ta chọn cách đẩy cái sai về phía người khác để bảo vệ cái tôi ích kỷ của mình.
Gẫm suy câu chuyện thuở trước, ta bỗng giật mình nhận ra bóng dáng của các gia đình hôm nay. Không ít cuộc hôn nhân trở thành những "chiến trường" ngầm của sự đổ lỗi. Khi gặp khó khăn tài chính, khi con cái hư hỏng, khi cuộc sống không như là mơ, người ta lại dễ dàng thốt lên: "Tại anh!", "Tại em!" Hôn nhân không phải là một bến đỗ an nhàn, mà là một cuộc lữ hành chung đôi, nơi hai con người bất toàn tập cách yêu nhau một cách hoàn hảo thông qua sự tha thứ.
Muốn gìn giữ được hạnh phúc và sự trung thành, các cặp vợ chồng cần phải can đảm bước ra khỏi vết xe đổ của Adam và Eva ngày xưa. Thay vì dùng những lời cay nghiệt để đổ lỗi, họ cần học cách nói lời "xin lỗi" và "cảm ơn." Tôn trọng sự khác biệt của nhau, nhìn nhận giới hạn của bản thân và cùng nhau nắm tay đi theo đường lối của Chúa. Khi một gia đình biết đặt Thiên Chúa làm tâm điểm, nơi ấy Ðịa Ðàng sẽ được tái lập, không phải bằng sự hoàn hảo không tỳ vết, nhưng bằng sức mạnh của một tình yêu biết cùng nhau vượt qua mọi gian nan.
Lạy Thiên Chúa là Cha nhân từ, con xin tạ ơn Cha đã tạo dựng con người có nam có nữ, ban cho con người có người bạn đồng hành để sưởi ấm cuộc đời nhau. Xin Cha thương chúc lành và gìn giữ các gia đình luôn được hạnh phúc, thủy chung. Cúi xin Cha ban ơn nâng đỡ, để các đôi vợ chồng biết dẹp bỏ cái tôi ích kỷ, không đổ lỗi hay oán trách nhau khi gặp thử thách, nhưng luôn tôn trọng, thấu hiểu và bao dung cho những bất toàn của bạn đời. Xin cho các gia đình luôn đồng tâm nhất trí, cùng nhau bước đi trên đường lối yêu thương của Cha, để mái ấm của gia đình trở thành cung điện của niềm vui và sự bình an. Amen.
Minh Thùy