Chiếc Lá Vàng

(Những Chia Sẻ Mục Vụ và Những Câu Chuyện Gợi Ý

Suy Tư Và Cầu Nguyện hằng ngày)

 

Prepared for Internet by Vietnamese Missionaries in Asia


- 076 -

Lời nguyện cầu trong khi tội lỗi

 

Lời nguyện cầu trong khi tội lỗi.

Bích Liễu

(RVA News 27-06-2026) - Trong một tác phẩm có tựa đề: "Con đường hành hương", một tác giả kể lại hành trình thiêng liêng của mình như sau: Sau một loạt tai hoạ, vợ và đứa con duy nhất chết trong một tai nạn, nhà của ông bị thiêu trong một trận hoả hoạn. Ông quyết định lên đường hành hương đến các nơi thánh, ông mang trên vai một cái bị trong đó có ít lương khô và một quyển Kinh Thánh. Ðiều mà ông tìm thấy trong Kinh Thánh là Chúa Giêsu dạy: phải cầu nguyện không ngừng, nhưng cầu nguyện như thế nào thì ông không biết.

Một ngày kia, trên đường đi hành hương ông gặp một vị tu sĩ, vị tu sĩ hỏi ông đi đâu và đang tìm kiếm điều gì? Ông trả lời:

- Tôi đi hành hương và tìm kiếm một người nào có thể dạy tôi cầu nguyện không ngừng.

Vị tu sĩ liền mời ông về tu viện của mình. Tại đây vị tu sĩ cho người khách hành hương ở trong một căn lều nhỏ và trao cho ông một chuỗi Mân Côi và nói:

- Ông hãy đọc lời này năm mươi lần: "Lạy Chúa Giêsu Con Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội".

Sau một thời gian vị tu sĩ qua đời, người khách hành hương đã nhuần nhuyễn trong cách cầu nguyện ngắn ngủi này. Mỗi ngày ông đọc cả trăm ngàn lần... Tiễn đưa vị tu sĩ đến nơi an nghỉ cuối cùng, người khách hành hương lại tiếp tục hành trình, ông cho rằng vị tu sĩ chưa dạy cho ông tất cả bí quyết cầu nguyện, ông đeo bị và tiếp tục cuộc hành trình. Ông ra đi tiếp tục thói quen mà vị tu sĩ đã dạy: ông vừa đi vừa hít thở trong lời cầu nguyện, hít vào ông nguyện: "Lạy Chúa Giêsu Con Thiên Chúa" , thở ra ông thưa: "Xin thương xót con là kẻ có tội." Cứ thế không bao lâu lời cầu nguyện đó đã trở thành hơi thở của ông dù khi ăn, khi uống, khi nói năng, đi đứng, mỗi hơi thở mỗi nhịp đập của trái tim ông đều trở thành lời cầu nguyện. Và ông thốt lên rằng: "Giờ đây tôi hiểu được thế nào là cầu nguyện không ngừng."

Kính Thưa quý vị và các bạn thân mến,

Trải nghiệm của người lữ hành năm xưa mở ra cho chúng ta một con đường trở về với Chúa từ hố xâu tội lỗi. Nhìn lại lòng mình là những con người mang thân phận yếu đuối, không ít lần chúng ta rơi vào tình trạng ngột ngạt vì tội lỗi.

Ðó là những ngày tháng loay hoay trong một mối quan hệ sai trái mà không dám dứt bỏ, là những lời nói dối nối tiếp nhau để che đậy một sai lầm, là sự ích kỷ thờ ơ trước nỗi đau của người thân, hay những đêm dài giam mình trước màn hình máy tính với những đam mê bất chính#. Ban đầu, lương tâm còn nhói đau, còn cắn rứt. Nhưng rồi để né tránh cảm giác dằn vặt, chúng ta tự bào chữa bằng những lý do xem ra rất hợp lý: "Ai mà chẳng thế", "Thời buổi này ai cũng vậy thôi", "Tại hoàn cảnh ép buộc"... Cứ thế, tâm hồn chúng ta chai sạn dần. Chúng ta không còn thấy rung động trước điều thiện, cũng chẳng còn biết ghê sợ điều ác. Ðó là một sự lún sâu từ từ trên con đường tha hóa.

Mỗi sáng thức dậy, chúng ta phải đeo lên khuôn mặt một chiếc mặt nạ tử tế, vui vẻ để đối diện với người thân, đồng nghiệp và cộng đoàn. Nhưng khi đêm về, đối diện với bốn bức tường, chiếc mặt nạ rơi xuống, chỉ còn lại sự trống rỗng và ê chề. Sự bất nhất giữa niềm tin bên trong và hành động bên ngoài gặm nhấm tâm hồn, khiến chúng ta lúc nào cũng thấy bất an, mệt mỏi và sợ hãi. Chúng ta sợ những khoảng lặng. Chúng ta sợ đi xưng tội vì xấu hổ, sợ đối diện với sự thật rằng mình đã ngã quá sâu. Giống như tổ tông Adam năm xưa trốn vào bụi cây sau khi phạm tội, chúng ta lao vào công việc, vào mạng xã hội, vào những cuộc vui ồn ào để chạy trốn tiếng gọi hoán cải của Chúa và tiếng nói của chính lương tâm mình.

Nhưng chúng ta có thể chạy trốn được bao lâu khi tâm hồn đã hoàn toàn kiệt quệ? Sức riêng của chúng ta quá yếu đuối để tự kéo mình ra khỏi vũng bùn lầy ấy. Khi nhìn vào sự đổ nát của nội tâm, chúng ta bỗng gặp lại tiếng lòng của mình trong những lời than khóc đầy xót xa của sách Ai Ca:

"Mọi nơi cư ngụ của Gia-cóp, Ðức Chúa huỷ diệt chẳng chút xót thương... Người xô xuống đất và làm nhục vương quốc và thủ lãnh của nàng. Hàng kỳ mục của thiếu nữ Xi-on ngồi thinh lặng ngay trên thềm đất, đầu rắc đầy tro bụi, mình mặc áo vải thô. Các cô trinh nữ Giê-ru-sa-lem gục đầu sát đất. Suối lệ tuôn trào đến mòn đôi mắt, ruột gan tôi đòi đoạn, tâm can tôi rối bời... Tai hoạ ngươi mắc phải lớn quá rồi, lớn tựa trùng dương, ai chữa nổi?" (Ac 2:2, 10-11, 13)

Bức tranh tang thương của thành thánh Giê-ru-sa-lem xưa cũng chính là hiện trạng hoang tàn của linh hồn chúng ta khi nhuốm đậy tội lỗi. Khi để tội lỗi làm chủ, những "đền đài" đức hạnh đổ sụp, niềm vui thiêng liêng bị dập tắt, và chúng ta chỉ biết ngồi im lặng trong tủi hổ. Nỗi đau ấy lớn tựa trùng dương, không một chiếc mặt nạ nào che giấu nổi. Những lời tự bào chữa trước đây giờ đây lộ rõ sự giả dối, giống như lời của các ngôn sứ giả: "Toàn điều hư ảo, toàn chuyện khói mây, không vạch rõ lỗi lầm để đảo ngược vận số" (Ac 2:14).

Chính trong sự bất lực tột cùng đó, chúng ta mới thấy cần Chúa thế nào? Chính Chúa là "nguồn dưỡng khí" để hồi sinh chúng ta. Nếu người lữ hành năm xưa dùng hơi thở để duy trì lời cầu nguyện vượt qua nỗi đau mất mát, thì người tội lỗi chúng ta càng cần phải biến lời cầu nguyện thành hơi thở để không bị chết ngạt trong bầu khí độc của tội lỗi.

Lời khuyên của tác giả sách Ai ca hôm nay vang lên như một chiếc phao cứu sinh duy nhất cho chúng ta lúc này:

"Tự đáy lòng, hãy kêu lên Chúa, hỡi tường thành của thiếu nữ Xi-on! Cứ để mặc suối lệ ngươi tuôn chảy, ngày đêm chẳng khi ngừng... Ðứng dậy đi, la lên trong đêm tối, khi năm canh chỉ mới bắt đầu! Trước nhan Chúa, hãy trút niềm tâm sự, giơ tay hướng về Người..." (Ac 2:18-19)

Giữa đêm tối của tâm hồn, con đường sống duy nhất là dám đứng dậy, cởi bỏ chiếc mặt nạ giả tạo để khóc những giọt nước mắt thống hối thật lòng trước nhan Chúa; để trong từng hơi thở, nhịp hít vào là lúc đón nhận tình yêu tha thứ, và nhịp thở ra là khoảnh khắc trút bỏ đi những dối trá, ích kỷ của bản thân. Vì trước mặt Thiên Chúa, Ðấng thấu suốt mọi tâm can, mọi lớp ngụy trang đều trở nên vô nghĩa, và sự thống hối đích thực chỉ có thể bắt đầu khi chúng ta dám thành thật đến tột cùng để thưa lên: "Lạy Chúa, con đây, một kẻ tội lỗi và đầy tổn thương."

Lạy Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống, Xin thương xót con là kẻ có tội. Giờ này, con xin gác lại mọi lo toan và cởi bỏ chiếc mặt nạ giả tạo để đứng trước nhan Chúa. Tâm hồn con đang mệt mỏi, đổ nát và bất an vì những lầm lỗi của chính mình. Con bất lực, không thể tự cứu nổi con. Xin đừng để con tiếp tục trốn chạy Chúa. Xin ban cho con can đảm đối diện với sự thật, để dám khóc những giọt nước mắt thống hối chân thành.Amen.

Bích Liễu

 


Back to Vietnamese Missionaries in Asia Home Page