Chiếc Lá Vàng
(Những Chia Sẻ Mục Vụ và Những Câu Chuyện Gợi Ý
Suy Tư Và Cầu Nguyện hằng ngày)
Prepared for Internet by Vietnamese Missionaries in Asia
- 016 -
Sức mạnh của sự tha thứ
Sức mạnh của sự tha thứ.
Nt. Rosa Lê Ngọc Thùy Trang, MTG Chợ Quán
(RVA News 18-04-2026) - Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Trang báo điện tử thế giới theguardian.com ngày 26 tháng Tư năm 2015 đã đăng một bài viết rất cảm động về Bahrami - một thiếu nữ Iran xinh đẹp đầy hoài bão, đang theo học ngành điện tử và làm việc tại một công ty kỹ thuật y tế. Tương lai rực rỡ đang chờ Bahrami ở phía trước, nhưng bi kịch đã xảy đến với cô vào tháng Mười năm 2004.
Một thanh niên Iran tên Movahedi gặp Bahrami trong một buổi hội thảo ở trường đại học đã phải lòng cô. Mẹ của anh ta nói với Bahrami là con trai bà ta muốn cưới cô. Cô đã từ chối vì đến tên anh ta là gì cô cũng không biết. Movahedi vô cùng tức giận và hăm dọa Bahrami rằng nếu cô không cưới anh ta, anh ta sẽ hủy hoại cuộc đời cô. Bahrami đã báo cáo vụ quấy rối này cho cảnh sát nhưng họ nói rằng Movahedi chưa làm gì nên họ không thể giúp. Vài ngày sau đó, khi Bahrami trên đường đi làm về, Movahedi đã bám theo và tạt thẳng một xô axit sulfuric vào mặt cô. Hậu quả Bahrami đã bị mù hoàn toàn và phải trải qua mười chín ca phẫu thuật tái tạo da đầy đau đớn.
Sau vụ tấn công, Movahedi đã đầu thú và bị tòa án dự định tuyên án tử hình, nhưng Bahrami muốn áp dụng hình phạt kiểu "mắt đền mắt" - điều được cho phép theo luật Sharia của đạo Hồi. Vào tháng Mười Một năm 2008, một tòa án ở Tehran đã tuyên án chọc mù cả hai mắt của Movahedi, nhưng mãi đến tháng Bảy năm 2011, bản án mới được thi hành ở bệnh viện tư pháp Tehran, nơi Movahedi dự kiến sẽ bị gây mê trước khi axit được nhỏ vào mắt anh ta.
Thế nhưng, vào phút cuối cùng, khi các quan chức đang đếm ngược để thi hành án, Bahrami đã quyết định tha tội cho anh ta và dừng việc thi hành án. Cô nói rằng: "Tôi đã đấu tranh bảy năm ròng với bản án này, để chứng minh cho mọi người rằng, kẻ tạt axit phải chịu hình thức trừng phạt theo luật báo thù. Nhưng hôm nay tôi tha thứ cho anh ta bởi vì tôi biết mình sẽ phải chịu đựng và đau khổ gấp đôi nếu làm thế."
Quý ông bà và anh chị em thân mến,
Trong hành trình cuộc đời, không ai có thể tránh khỏi những vết thương do người khác vô tình hoặc cố ý gây ra cho mình. Những vết thương lớn hoặc nhỏ nơi thể xác hoặc tâm hồn khó có thể chữa lành. Những tổn thương do ai đó tạo nên đã trở thành gánh nặng đè bẹp những ước mơ và hy vọng... Tất cả trói buộc con người vào nỗi oán hận và cách thức để giải tỏa những nỗi oán hận đó chính là trả thù. Thế nhưng, đức ái Kitô giáo mời gọi chúng ta chọn một giải pháp khác đó chính là tha thứ. Sách Châm Ngôn dạy rằng: "Ghét ghen sinh cãi vã, tình yêu khỏa lấp mọi lỗi lầm" (Cn 10,12), còn thánh Phaolô tông đồ thì khuyên nhủ chúng ta: "Hãy chịu đựng và #tha thứ cho nhau, nếu trong anh em người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau" (Cl 3,13).
Câu chuyện của Bahrami là một minh chứng sống động cho sức mạnh phi thường của sự tha thứ. Là nạn nhân của một hành động tàn nhẫn: bị tạt axit vào mắt, mất đi ánh sáng và tương lai mà cô từng mơ ước, Bahrami đã quyết định không trả thù bằng cách đổ axit vào mắt Movahedi như cách anh ta đã từng làm với cô. Cô đã tha thứ cho anh ta bởi vì suốt những năm dài đấu tranh để trả thù kẻ đã đem bi kịch đến cho đời mình, cô cũng không cảm thấy được bình an. Cô hiểu rằng luật pháp có thể trao cho cô sự trả thù, nhưng không thể trả lại ánh sáng cho đôi mắt cô. Trong khi đó, sự tha thứ có thể trả lại cho cô sự bình yên trong tâm hồn. Bằng cách chọn tha thứ, Bahrami đã chứng minh rằng sức mạnh lớn nhất của con người không hệ tại ở khả năng gây đau đớn cho người khác mà ở sự can đảm tha thứ để chấm dứt mọi vòng lặp của đau khổ.
Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta gặp rất nhiều người làm tổn thương mình bằng lời nói, sự phản bội, cách hành xử bất công, thiếu tử tế ... Có những lúc chúng ta cảm thấy khó tha thứ và không thể tha thứ cho họ trong suốt nhiều năm dài. Do vậy, tha thứ không phải là một quyết định có thể thực hiện trong chốc lát, mà là cả một hành trình dài từ việc tự chữa lành những vết thương của mình đến khả năng chữa lành cho người khác. Ðó là một hành trình dần dần trao phó nỗi đau của mình cho Thiên Chúa, để Ngài biến đổi nó thành nguồn ơn chữa lành. Chúng ta cầu xin Chúa ban ơn giúp chúng ta nhớ đến sức mạnh của sự tha thứ mỗi khi đối diện với những tổn thương, và can đảm chọn tha thứ vì tha thứ chính là con đường dẫn chúng ta đến sự tự do và bình an đích thực.
Lạy Chúa là Ðấng giàu lòng thương xót, xin chữa lành những vết thương sâu kín nơi tâm hồn chúng con, để chúng con tìm được sự bình an đích thực trong lòng thương xót của Chúa và can đảm tha thứ cho những người gây đau khổ cho mình. Nhờ đó, chúng con trở thành khí cụ bình an của Chúa trong cuộc sống hôm nay. Amen.
Nt. Rosa Lê Ngọc Thùy Trang, MTG Chợ Quán