Khủng hoảng tại Cuba:
Cộng đoàn Thánh Egidio mang thực phẩm
và thuốc men đến giúp dân chúng
Khủng hoảng tại Cuba: Cộng đoàn Thánh Egidio mang thực phẩm và thuốc men đến giúp dân chúng.
Phúc Nhạc
Santiago de Cuba (RVA News 30-08-2026) - Tại Cuba, trong tình trạng khủng hoảng nhân đạo trầm trọng hiện nay, tình liên đới đang tạo nên sự khác biệt. Nhờ những nỗ lực của Cộng đoàn Thánh Egidio, người ta đã có thể quyên góp thực phẩm và thuốc men để phân phát cho người dân, những người đang phải quằn quại vì lạm phát và tình trạng nghèo đói ngày càng gia tăng.
Cộng đoàn này là một tổ chức giáo dân Công giáo Ý, do một nhóm bạn trẻ Công giáo thành lập năm 1968 ở Roma và hiện nay đang hoạt động mạnh tại nhiều nước trong những lãnh vực bác ái, đại kết và kiến tạo hòa bình,
Những phẩm vật cứu trợ đã được vận chuyển đến Cuba bằng một xe bồn. Sau nhiều tuần chờ đợi, sau cùng các xe này này cuối cùng đã có thể cập cảng Santiago de Cuba. Chính sự quyết tâm của Cộng đoàn đã giúp vượt qua những trở ngại do lệnh cấm vận về kinh tế, thương mại và tài chính của Hoa Kỳ áp đặt, một biện pháp mà hòn đảo này đã phải chịu đựng trong nhiều thập niên.
Việc phân phát viện trợ thực tế đã trở nên khó khăn hơn do các biện pháp hạn chế ngày càng nghiêm ngặt. Ngày nay, các tổ chức nhân đạo phải thực hiện những nỗ lực về kinh tế và hành chính chưa từng có để có thể tiếp cận những người dễ bị tổn thương nhất.
Bà Innaris Suárez, người phụ trách Cộng đoàn Thánh Egidio tại Cuba, chia sẻ: "Chúng tôi biết ơn cách thức mà tất cả các Cộng đoàn trên thế giới đã tổ chức những đợt quyên góp để gửi viện trợ đến Cuba. Ðó là một sự trợ giúp quý giá giữa những khó khăn mà chúng tôi đang trải qua."
Khủng hoảng nhân đạo tác động nặng nề
Bà Suárez giải thích rằng: "Tình hình rất khó khăn, những thứ thiết yếu cho cuộc sống đang thiếu: thực phẩm, thuốc men, năng lượng". Tình trạng lạm phát càng làm cho việc tiếp cận những nhu yếu phẩm trở nên khó khăn hơn.
Bà nói thêm: "Ngay cả ở những nơi có thể tìm thấy thực phẩm và thuốc men, chúng thường vẫn nằm ngoài khả năng tiếp cận của đại đa số dân chúng". Bên cạnh những khó khăn về vật chất còn có một khó khăn khác cũng sâu sắc không kém, đó là sự bất định về tương lai. "Người dân tuyệt vọng, họ sợ rằng tình hình sẽ không được cải thiện và thậm chí còn xấu đi". Một sự mệt mỏi đang lan rộng trong toàn xã hội Cuba, và chính điều đó khiến sự hiện diện gần gũi của những người vẫn tiếp tục mang đến sự trợ giúp và hy vọng trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Những nỗ lực của Cộng đoàn
Số hàng cứu trợ đến cảng Santiago de Cuba là một sự hỗ trợ mang tính quyết định cho các hoạt động nhân đạo của Cộng đoàn Thánh Egidio tại địa phương, một mạng lưới các hoạt động chủ yếu hướng đến những người dễ bị tổn thương nhất.
Thực phẩm được dành cho: các bữa ăn lưu động dành cho những người sống trên đường phố; các nhà ăn của Giáo phận và của những tổ chức, cơ sở tôn giáo khác, những người cao tuổi sống một mình, những người mắc các bệnh mãn tính, những người khuyết tật.
Tuy nhiên, những nỗ lực của Cộng đoàn không chỉ nhằm ứng phó với tình trạng khẩn cấp trước mắt. Bà Suárez tiếp tục giải thích: "Theo thời gian, chúng tôi hiểu rằng mình cần tổ chức các khóa đào tạo để giúp người trẻ khởi sự những cửa hàng nhỏ, qua đó tạo điều kiện để họ có thể ở lại Cuba." Sự hiện diện của Cộng đoàn Thánh Egidio cũng cố gắng đáp ứng những khó khăn trong đời sống thường nhật. "Những người trẻ không có điện ở nhà có thể đến thư viện của chúng tôi để học tập và làm việc", người phụ trách kể lại. "Bên cạnh đó, chúng tôi cũng đã mở một phòng khám, nơi những người sống trên đường phố có thể đến để được chăm sóc và nhận thuốc."
Những địa điểm tiếp đón tuy nhỏ bé ấy, trong một hoàn cảnh đầy bất định, lại trở thành những không gian của niềm hy vọng.
Những trở ngại đối với tình liên đới
Việc đưa và phân phát viện trợ tại Cuba không phải là một công việc đơn giản. Những khó khăn xuất hiện ngay từ khâu đầu tiên, khi vận chuyển hàng hóa bằng xe tải. Công việc này trở nên phức tạp do thiếu nhiên liệu. Sau đó là vấn đề bảo quản hàng hóa do thiếu điện.
Việc thiếu khí đốt thậm chí khiến cho việc chuẩn bị các bữa ăn dành cho những người cần giúp đỡ cũng trở nên khó khăn. Và trong mọi trường hợp, như bà Suárez chứng thực: "Viện trợ không bao giờ là đủ; chúng tôi không thể tiếp cận tất cả những người đang cần được giúp đỡ."
Bà cũng cho biết thêm rằng ngày càng có sự thờ ơ đối với tình hình của Cuba. "Có một sự thờ ơ rất lớn, và trên thế giới vẫn còn một hình ảnh về Cuba có phần lãng mạn: một đất nước chống chọi, kiên cường và luôn có thể tự mình đứng dậy". Theo bà, một hình ảnh như vậy trái ngược với thực tế của hòn đảo: "Khi người ta đến Cuba, họ hiểu rằng hình ảnh tưởng tượng ấy không tương ứng với thực tế."
Vì vậy, bà kết luận, nói một cách trung thực về tình hình có nghĩa là làm cho một nỗi đau vốn có nguy cơ bị khuất khỏi tầm mắt của thế giới trở nên hữu hình.