Ðức Thánh cha cử hành

Ðại lễ Ðức Mẹ Hồn Xác lên trời

 

Ðức Thánh cha cử hành Ðại lễ Ðức Mẹ Hồn Xác lên trời.

G. Trần Ðức Anh, O.P.

Castel Gandolfo (RVA News 16-08-2026) - Lúc 10 giờ sáng, ngày 15 tháng Tám năm 2026, Ðức Thánh cha Lêô XIV đã cử hành thánh lễ mừng Ðại lễ Ðức Mẹ Hồn Xác lên trời, tại nhà thờ thánh Tomaso Villanuova ở Castel Gandolfo, nơi ngài đang nghỉ cuối tuần này.

Cuối buổi đọc kinh Truyền tin sau đó, Ðức Thánh cha đặc biệt cầu xin Mẹ Maria ban an bình và ơn an ủi cho các dân tộc đang chịu đau khổ, như tại Thánh Ðịa, Ucraina, Nga, Colombia bị động đất...

Nhà thờ nhỏ bé nên chỉ có khoảng 200 người ở trong thánh đường. Ðồng tế với Ðức Thánh cha, có Ðức cha Vincenzo Viva, Giám mục Albano sở tại, Ðức Tổng giám mục Rutelli, Quốc vụ khanh Tòa Thánh và gần linh mục, đặc biệt là cha sở Tadeusz Rozmusz, người Ba Lan, thuộc Dòng Don Bosco.

Bài giảng

Trong bài giảng, Ðức Thánh cha mời gọi các tín hữu chiêm ngắm nơi Mẹ Maria hình ảnh trọn vẹn về ơn gọi và đích điểm của con người. Giáo huấn Hội Thánh, được Ðức Piô XII công bố trong Tông hiến "Munificentissimus Deus" năm 1950, xác nhận rằng sau khi hoàn tất cuộc đời trần thế, Mẹ Maria được đưa lên hưởng vinh quang thiên quốc cả hồn lẫn xác. Mầu nhiệm này là sự hoàn tất viên mãn của ân sủng Thiên Chúa đã ban cho Mẹ ngay từ giây phút Vô Nhiễm Nguyên Tội.

Các tác phẩm nghệ thuật thường diễn tả Mẹ Maria như một thiếu nữ xinh đẹp được nâng lên trời, gợi lại hình ảnh trong sách Khải Huyền: "Một người phụ nữ mình khoác mặt trời, chân đạp mặt trăng". Hình ảnh ấy diễn tả nơi Mẹ Maria sự gặp gỡ giữa trời và đất, giữa thời gian và vĩnh cửu. Tuy nhiên, hình ảnh Mẹ Maria trẻ trung và rạng ngời dường như trái ngược với kinh nghiệm của con người khi tuổi tác qua đi: thân xác trở nên nặng nề, làn da xuất hiện những dấu vết của thời gian, mái tóc bạc trắng. Vậy điều gì liên kết chúng ta với vẻ đẹp của Mẹ Maria?

Theo Ðức Thánh cha, chúng ta phải nhìn đồng thời vào thân xác được vinh hiển của Mẹ Maria và trái tim vô nhiễm của Mẹ. Chính sự thanh khiết của tâm hồn, nhờ ân sủng Thiên Chúa, làm cho toàn thể con người được chiếu sáng và biến đổi. Vì thế, vinh quang của Mẹ Maria cả hồn lẫn xác dạy chúng ta rằng vẻ đẹp đích thực không phải là che giấu những dấu vết của thời gian, nhưng là để cho thân xác và cuộc đời mang những dấu ấn của một tình yêu không bao giờ tàn phai.

Từ đó, Ðức Giáo hoàng mời gọi chúng ta xét lại những tiêu chuẩn về vẻ đẹp mà xã hội hiện đại áp đặt, đặc biệt những tiêu chuẩn mang tính hưởng thụ và tiêu dùng. Những tiêu chuẩn ấy có thể khiến con người lệ thuộc vào ngoại hình, lãng phí thời gian và sức lực cho những điều chóng qua. Trong thực tế, có những người mang trên khuôn mặt nhiều dấu vết của tuổi tác và đau khổ nhưng lại tỏa ra sự bình an, nhân hậu và thanh thản. Ngược lại, có những người bên ngoài rất hấp dẫn nhưng bên trong lại lạnh lùng, cứng cỏi. Chính nơi đó, chúng ta có thể nhận ra đâu là vẻ đẹp thật và đâu là nơi còn cần sự hoán cải, tha thứ và chữa lành.

Muốn khám phá và nuôi dưỡng vẻ đẹp Thiên Chúa đã đặt nơi mình, chúng ta phải học cách nhận ra vẻ đẹp ấy trong mọi hoàn cảnh: nơi ánh mắt dịu dàng của một đứa trẻ cũng như những nếp nhăn của người già; nơi sức sống của người trẻ cũng như sự chín chắn của người trưởng thành; trong những lễ phục trang trọng cũng như quần áo và dụng cụ của người lao động. Mỗi thực tại đều có thể kể một câu chuyện tình yêu độc nhất và mở ra cho chúng ta "một khoảng trời".

Ðức Thánh cha nhận xét rằng: "Tình yêu chính là trang sức đẹp nhất của con người: tình yêu biến đổi, nâng cao phẩm giá, làm cho con người trở nên nhẹ nhàng, tự do và gần Thiên Chúa hơn, bất chấp những thăng trầm của cuộc sống. Ngài cũng nhắc lại tư tưởng của Thánh Phaolô VI: để hiểu mầu nhiệm Ðức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, cần vượt lên trên những giới hạn của ngôn ngữ trần thế để hình dung phần nào thực tại vĩnh cửu. Nơi Mẹ Maria, những điều tưởng như đối nghịch gặp nhau: vô hạn và hữu hạn, trời và đất, vĩnh cửu và thời gian. Mẹ đã biến một hang đá nghèo hèn thành nơi Chúa Giêsu hiện diện bằng "một núi dịu dàng". Qua lời Magnificat, Mẹ Maria cho thấy Thiên Chúa cao cả đã trở nên gần gũi trong sự khiêm hạ của một "nữ tỳ".

Vì thế, mầu nhiệm cao cả này không ở đâu xa. Chúng ta có thể gặp "một chút trời" ngay trong những hành động yêu thương hằng ngày: nơi cha mẹ mệt mỏi trở về nhà nhưng vui mừng vì được ở bên con cái; nơi ông bà dù tuổi cao vẫn tìm được sức lực mới để chăm sóc cháu; nơi những người trẻ cố gắng sống trong sạch, trung thực và dám đi ngược dòng; nơi những người nam nữ âm thầm sống đức tin và tận tụy phục vụ mỗi ngày.

Khuôn mặt tuyệt đẹp của Ðức Mẹ Hồn Xác Lên Trời, dù vượt trên mọi hình ảnh nghệ thuật, lại hiện diện gần gũi nơi những anh chị em đang sống chung với chúng ta. Vì thế, Hội Thánh nhận ra chính mình nơi người phụ nữ trong sách Khải Huyền và gọi Mẹ Maria là "hình ảnh và khởi đầu của Hội Thánh, dấu chỉ của niềm hy vọng chắc chắn và niềm an ủi". Trong sự thánh thiện của Mẹ Maria, nhờ ân sủng Thiên Chúa, chúng ta cũng nhận ra chính mình và được mời gọi hướng đến sự sống viên mãn và vinh quang mà Mẹ đang hưởng.

Sau cùng, Ðức Thánh cha nhắc lại lời Thánh Augustinô: Chúa Kitô đã sống lại để không bao giờ chết nữa; vì thế, hãy đổi hướng, bước theo ánh sáng và bắt đầu vươn lên từ chính nơi Chùa Kitô đã sống lại. Nhìn lên Ðức Maria, Ðấng đã được Thiên Chúa tôn vinh cả hồn lẫn xác, chúng ta hãy để Mẹ trở thành Người Mẹ, người hướng dẫn, người bạn đồng hành và Ðấng bảo trợ, giúp chúng ta tiến bước trên con đường về Trời.

 


Back to Vietnamese Missionaries in Asia Home Page