Ðức Hồng y Poola:
Lãnh đạo đích thực là phục vụ,
không phải là quyền lực
Ðức Hồng y Poola: Lãnh đạo đích thực là phục vụ, không phải là quyền lực.
Tác giả: Gabriel Abdi Susanto | Chuyển ngữ: Ðức Trần
Jakarta (RVA News 28-07-2026) - Ðức Hồng y Anthony Poola nhắc nhở các giám mục tham dự Ðại hội Toàn thể lần thứ XII của Liên Hội đồng Giám mục Á châu (FABC), rằng ơn gọi của giám mục không phải là tìm kiếm danh dự hay quyền bính, nhưng là phục vụ Dân Thiên Chúa bằng sự khiêm nhường và tinh thần hy sinh.
Trong bài giảng thánh lễ mừng kính thánh Giacôbê Tông đồ, ngày 25 tháng Bảy năm 2026, Ðức Hồng y Poola, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Công giáo Ấn Ðộ, mời gọi các vị lãnh đạo Giáo hội tại châu Á noi theo mẫu gương lãnh đạo được đặt nền trên tình yêu tự hiến của Ðức Kitô, thay vì theo quan niệm thế gian về quyền lực và địa vị.
Suy niệm về trình thuật Tin mừng kể việc thân mẫu của hai ông Giacôbê và Gioan xin Ðức Giêsu dành cho các con mình những chỗ danh dự trong Nước Trời, Ðức Hồng y Poola nhìn nhận rằng khát vọng được công nhận và được bảo đảm là điều rất tự nhiên nơi con người. Tuy nhiên, Ðức Giêsu đã hướng các môn đệ đến ý nghĩa đích thực của việc lãnh đạo.
"Chức vụ tông đồ không phải là một chiếc ghế để chiếm giữ, nhưng là một chén đắng để đón nhận. Trước hết, đó không phải là một địa vị hữu hình, nhưng là sự tham dự vào chính sự tự hiến của Ðức Kitô."
Nhắc lại câu hỏi của Ðức Giêsu: "Các con có uống nổi chén Thầy sắp uống không?", Ðức Hồng y nhấn mạnh rằng vai trò lãnh đạo đích thực trong Giáo hội luôn gắn liền với sự hy sinh và phục vụ.
Trích lời Ðức Kitô: "Ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em," Ðức Hồng y Poola khẳng định rằng quyền bính của giám mục chỉ thực sự mang tinh thần Tin mừng khi được thực thi trong sự khiêm nhường.
Dựa trên giáo huấn của Ðức Thánh cha Phanxicô rằng quyền bính trước hết là một hình thức phục vụ, Ðức Hồng y Poola nói rằng người giám mục được mời gọi sống gần gũi với Dân Thiên Chúa, chứ không chỉ quản trị các cơ chế của Giáo hội. Trích Tông huấn Evangelii Gaudium (Niềm vui Tin mừng), ngài nhắc lại rằng Giáo hội được mời gọi bước ra, đồng hành với con người, sinh nhiều hoa trái và vui mừng trong việc loan báo Tin mừng.
"Ðối với Giáo hội tại châu Á, lãnh đạo không phải là giám sát từ xa, nhưng là sự gần gũi mang tính truyền giáo; không phải là quản trị lấy mình làm trung tâm, nhưng là một cuộc hoán cải mục vụ".
Ðức Hồng y cũng cảnh báo các vị lãnh đạo Giáo hội trước cám dỗ tìm kiếm địa vị, cố giữ chức vụ hoặc đánh giá thành công bằng mức độ ảnh hưởng của mình. Thay vào đó, ngài hướng mọi người về Ðức Kitô, Ðấng "đến không phải để được phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến mạng sống mình làm giá chuộc muôn người".
Theo ngài, thông điệp ấy đặc biệt có ý nghĩa đối với các Giáo hội tại châu Á, nơi người Công giáo thường chỉ là những cộng đoàn nhỏ bé giữa một bối cảnh đa dạng tôn giáo, đồng thời phải đối diện với nhiều thách đố như nghèo đói, di cư, bất bình đẳng kinh tế, xung đột chính trị, suy thoái môi trường và những thao thức của người trẻ.
"Giáo hội không thể loan báo Ðức Kitô bằng quyền lực, nhưng bằng sự phục vụ khiêm tốn, đối thoại chân thành, chứng tá can đảm và sự hiện diện đầy lòng cảm thông".
Suy niệm về Thư thứ hai của thánh Phaolô gửi tín hữu Côrintô, Ðức Hồng y Poola mô tả các giám mục như "những bình sành" được trao phó kho tàng vô giá là Tin mừng.
"Người giám mục không được mời gọi giả vờ mình không phải là bình sành. Trái lại, ngài được mời gọi để kho tàng ấy tỏa sáng ngay trong sự mong manh của chính mình."
Theo ngài, chính sự yếu đuối của con người trở thành nơi quyền năng và ân sủng Thiên Chúa được biểu lộ, nhắc nhở các giám mục rằng sứ vụ của mình không dựa trên sức riêng, nhưng trên quyền năng của Thiên Chúa.
Ðức Hồng y Poola cũng liên kết những suy tư ấy với hành trình hiệp hành của Giáo hội. Ngài cho rằng tính hiệp hành là một tiến trình hoán cải liên lỉ, giúp Giáo hội biết lắng nghe Chúa Thánh Thần cách sâu sắc hơn và trung thành đồng hành với Dân Thiên Chúa.
Kết thúc bài giảng, Ðức Hồng y mời gọi các giám mục ưu tiên ba điều: chia sẻ những đau khổ của người nghèo và những người bị gạt ra bên lề xã hội; loan báo Tin Mừng trong sự khiêm nhường; và trở thành những người xây dựng nhịp cầu qua việc đối thoại với các nền văn hóa, các tôn giáo khác và những người ở bên lề.
"Chúng ta không được mời gọi ngồi bên hữu hay bên tả quyền lực. Chúng ta được mời gọi bước đi trên con đường của Người Tôi Tớ. Chúng ta không được mời gọi bảo vệ chiếc bình sành, nhưng làm cho kho tàng bên trong tỏa sáng. Chúng ta không được mời gọi xây những tòa tháp, nhưng xây những nhịp cầu".
- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -
Về tác giả
Amadea Pranastiti là một nhà hoạt động trong lĩnh vực truyền thông xã hội, hiện là cộng tác viên tự do của Ban Tư liệu và Thông tin thuộc Hội đồng Giám mục Indonesia.