Thánh Lễ Tạ Ơn
Của Ðức Giám Mục Phêrô Bùi Ðại
tại Giáo Xứ Thánh Linh Tempe Arizona
Thánh Lễ Tạ Ơn Của Ðức Giám Mục Phêrô Bùi Ðại tại Giáo Xứ Thánh Linh Tempe Arizona.
Phan Hoàng Phú Quý
Tempe-Arizona (GP Arizona 18-03-2026) - Chúa Nhật ngày 15 tháng 3 năm 2026 vào lúc 5:30 chiều, Cộng Ðoàn Công Giáo Việt Nam tại giáo xứ Thánh Linh đã long trọng tổ chức Thánh Lễ Tạ Ơn để mừng Tân Giám Mục Phêrô Bùi Ðại vừa mới được tấn phong làm Giám Mục phụ tá giáo phận Phoenix tiểu bang Arizona.
Thánh lễ hôm nay cùng đồng tế với Ðức Giám Mục còn có cha chánh xứ Nguyễn Phi Long, cha phó xứ Predheep Sathiyanathan, và quý cha khách Vương Thiện Quốc, Nguyễn Huy, Anthony Ðặng.
Trong phần chia sẻ Lời Chúa, vị chủ tế đã trích dẫn bài đọc thứ nhất nói về khi ngôn sứ Samuel đến nhà Isai để xức dầu tấn vương, ông kêu tất cả các con ra trình diện, trừ 1 người đứa con út đang chăn chiên ngoài đồng, không ai nghĩ đến nó, không ai nhìn thấy nó, cậu bé ấy đã bị bỏ quên.
Samuel nhìn người con trưởng cao lớn, tuấn tú và uy nghi nên thầm nghỉ chắc chắn đây rồi, người được Chúa chọn làm vua dân Israel, nhưng Chúa phán : " Ðừng nhìn vào diện mạo hay chức cao nào đó vì con người chỉ xem diện mạo bên ngoài, còn Thiên Chúa thì nhìn trong tâm hồn, Thiên Chúa đã nhìn thấy tâm hồn của Davit từ một cậu bé ở ngoài đồng, không ai biết đến, một cậu bé bị bỏ quên, chính là người được Thiên Chúa tuyển chọn từ trước."
Tin Mừng hôm nay đọc lại cũng một mẫu chuyện ấy, nhưng sâu sắc hơn, Người đàn ông bị mù bẫm sinh, không biết gì về Chúa Giêsu, ông ngồi đó bên vệ đường trong bóng tối quen thuộc trong suốt cuộc đời ông, các môn đệ nhìn ông và hỏi 1 câu : "Ai đã phạm tội khiến người ngảy sinh ra đã bị mù?". Họ cần lời giải thích cho sự việc này. Trái lại Chúa Giêsu nhìn thấy con người tầm thường ấy cần được nhìn thấy và Ngài đã dừng lại lấy bùn và bôi lên mắt của người ấy và người ấy được chữa lành. Sự việc quan trọng là người không phải chỉ được chữa lành, nhưng đã được Thiên Chúa nhìn thấy.
Cũng trong thánh lễ này Ðức tân Giám Mục cũng chia sẽ tiếp: Trong suốt 2 tuần lễ đầu tiên từ khi nhận tin được phong làm Giám Mục, ngài luôn kiễm soát email và tin nhắn để xem Ðức Thánh Cha có nhầm lẫn, có thư đính chính nào từ văn phòng Tòa Thánh không?. Và rồi ngài đứng trước gương tự hỏi mình có phải đây là Giám mục không? Có sự nhầm lẫn nào từ Ðức Thánh Cha? Vì ngài biết rõ giới hạn và gánh nặng mang trong mình. Thiên Chúa biết rõ những điều đó mà vẫn chọn ngài sao?
Bài đọc hôm nay, câu trả lời đã đến rõ ràng và nhẹ nhàng: "Ta không nhìn như ngươi nhìn, Ngươi nhìn bề ngoài, nhưng ta nhìn vào tâm gan của người, Chúa thấy tất cả và Chúa đã chọn, như Davit chăn chiên ngoài đồng mà người cha không nhớ đến, như Ngài đã thấy người mù bên vệ đường mà xã hội gạt qua bên lề, như Ngài nhìn thấy mỗi người chúng ta hiện trong ngôi thánh đường này.
Hôm nay tất cả chúng ta có ai đặt câu hỏi như ngài đã đặt câu hỏi trước gương chưa?. Không phải đặt câu hỏi về chức vụ Giám mục, nhưng hỏi về cách riêng của mình, đó là Thiên Chúa có thực sự thấy tôi không? Trong hoàn cảnh này mà còn yêu thương tôi sao?
Trong suốt 9 năm ở với cộng đoàn trong vai trò linh mục, khi có những gánh nặng không biết chia sẽ với ai, thì chính anh chi em là nguồn nước hằng sống cho ngài, từ lời ca tiếng hát, lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười thân thương, những lời hỏi thăm sau mỗi thánh lễ, tất cả những cử chỉ ấy đã làm ấm áp trái tim ngài.
Qua Cộng Ðoàn Thánh Linh ngài nghe Thiên chúa nói: Ta thấy con, Ta biết con, hãy tiếp tục.
Ngài nghĩ là ngài đến để chiếu sáng cho cộng đoàn, nhưng hóa ra cộng đoàn đã chiếu sáng cho ngài.
Và bây giờ cầm cây gậy mục tử, ngài muốn nói rằng: Ngài không phải là người chữa lành, nhưng là người được chữa lành.
Tuần này anh chị em hãy ngồi xuống trong thinh lặng để tìm lại một khoảng khắc mà trước đây anh chị em tưởng rằng là bóng tối, là thất bại, là những thứ cần phải dấu đi, nhưng nhìn lại và nhận ra bàn tay Thiên Chúa ở đó từ đầu, và thầm thì với Chúa điều này: Lạy Chúa con đã mù, và giờ đây con đã thấy, đó là bước đầu của sự hoán cải, không phải thay đổi hành động, nhưng thay đổi cách nhìn của mình.
Nghịch lý Tin Mừng hôm nay, người nhận ra mình không biết gì, người đó biết rõ nhất.
Người ngồi trong bóng tối là người nhận ra ánh sáng đầu tiên, và khi chúng ta tiến lên bàn thờ, chúng ta hãy làm đúng điều đó, đến tay không, mắt mờ, lòng rỗng.
Tấm bánh nhỏ bé ấy chứa đựng Ðấng mà Davit được xức dầu, Ðấng mà người mù sấp mình xuống thưa con tin, Ðấng mà ngày xưa đã cúi xuống lấy bùn đắp lên mắt một người mà thế gian bỏ quên.
Thiên Chúa sẽ làm điều đó lần nữa cho mỗi người chúng ta, khi chúng ta tiến lên.
Hãy đến, hãy rữa và hãy nhìn thấy.
Sau thánh lễ mọi người được mời ở lại để tham dự tiệc trà thân mật chúc mừng và chụp hình lưu niệm với Ðức Giám Mục.
Nguyện xin Thiên Chúc chúc lành và ban muôn hồng ân xuống cho Ðức Giám Mục hầu ngài có đủ khôn ngoan và đức hạnh để dẫn dắt và phục vụ đoàn chiên Chúa. Amen.
Phan Hoàng Phú Quý