Diễn từ của Ðức Phanxicô

tại nhà thờ Notre-Dame de la Garde, Marseille

 

Diễn từ của Ðức Phanxicô tại nhà thờ Notre-Dame de la Garde, Marseille.

Vũ Văn An

Marseille (VietCatholic News 22-09-2023) - Theo Hãng tin Zenit, ấn bản tiếng Pháp, khi đến sân bay quốc tế Marseille, Ðức Thánh Cha được chào đón bởi Thủ tướng Cộng hòa Pháp, bà Élisabeth Borne, và bốn em nhỏ trong trang phục truyền thống dâng hoa cho ngài. Sau phần hát quốc ca và đội danh dự là phần giới thiệu của các đoàn đại biểu. Sau đó, Ðức Giáo Hoàng cùng với Bà Thủ tướng đến Salon Hélène Boucher để có một cuộc gặp gỡ ngắn.

Sau đó ngài đến Vương cung thánh đường Notre-Dame de la Garde để cầu nguyện Ðức Mẹ với các giáo sĩ giáo phận. Ở đây, ngài đã có bài nói chuyện với cộng đoàn.

Sau đâu là bản dịch Việt ngữ toàn văn bài nói chuyện của ngài theo bản văn do Vatican cung cấp:

 

Anh chị em thân mến, chào anh chị em buổi chiều!

Tôi rất vui được bắt đầu chuyến viếng thăm của mình bằng việc chia sẻ khoảnh khắc cầu nguyện này với anh chị em. Tôi cảm ơn Ðức Hồng Y Jean-Marc Aveline vì những lời chào đón của ngài và tôi chào Ðức ông Éric de Moulins-Beaufort, các anh em giám mục, các Cha Giám đốc và tất cả anh chị em, các linh mục, phó tế và chủng sinh, những người thánh hiến, những người làm việc trong tổng giáo phận này một cách quảng đại và tận tâm xây dựng một nền văn minh gặp gỡ Thiên Chúa và tha nhân. Cảm ơn sự hiện diện của anh chị em, vì sự phục vụ của anh chị em và cảm ơn vì những lời cầu nguyện của anh chị em!

Ðến Marseille, tôi đã cùng với những người vĩ đại nhất: Thánh Thérèse Hài Ðồng Giêsu, Thánh Charles de Foucauld, Thánh Gioan Phaolô II, và rất nhiều người khác đã đến đây hành hương để phó thác mình cho Ðức Mẹ Bảo Vệ. Chúng ta đặt dưới tà áo ngài những thành quả của Cuộc gặp gỡ Ðịa Trung Hải, với những mong đợi và hy vọng của trái tim anh chị em.

Trong bài đọc Kinh Thánh, tiên tri Sôphônia đã khuyến khích chúng ta hãy vui mừng và tin tưởng, nhắc nhở chúng ta rằng Chúa là Thiên Chúa của chúng ta không ở đâu xa, Người ở đó, gần chúng ta để cứu chúng ta (x. 3, 17). Ðó là một thông điệp khôn ngoan đưa chúng ta trở lại, một cách nào đó, với lịch sử của Vương cung thánh đường này và những gì nó đại diện. Trên thực tế, nó không được thành lập để tưởng nhớ một phép lạ hay một cuộc hiện ra đặc thù nào, nhưng đơn giản vì, kể từ thế kỷ 13, dân thánh của Thiên Chúa đã tìm kiếm và tìm thấy ở đây, trên ngọn đồi La Garde, sự hiện diện của Chúa trong cái nhìn của Ðức Mẹ Chí Thánh. Ðây là lý do tại sao, trong nhiều thế kỷ, người dân Marseille - đặc biệt là những người vượt sóng Ðịa Trung Hải - đã lên đó để cầu nguyện.

Ngay cả ngày nay, Người Mẹ Nhân Lành đối với mọi người cũng là nhân vật chính của "những ánh mắt giao nhau" dịu dàng: một mặt là Chúa Giêsu, Ðấng mà Mẹ luôn chỉ cho chúng ta, và tình yêu của Người được phản ảnh trong đôi mắt của Mẹ; mặt khác là của nhiều người nam nữ ở mọi lứa tuổi và mọi hoàn cảnh, những người được Mẹ tập hợp lại và dẫn đến Thiên Chúa, như chúng ta đã nhắc lại ở đầu lời cầu nguyện này bằng cách đặt một ngọn nến dưới chân Mẹ. Tại ngã tư của các dân tộc là Marseille, tôi muốn cùng anh chị em suy gẫm về cuộc gặp gỡ các quan điểm này, bởi vì đối với tôi, dường như chiều kích Thánh Mẫu trong sứ vụ của chúng ta được thể hiện một cách hoàn hảo ở đó. Cả chúng ta, những linh mục và những người thánh hiến, cũng được mời gọi làm cho người ta cảm nhận được cái nhìn của Chúa Giêsu, đồng thời mang đến cho Chúa Giêsu cái nhìn của anh chị em chúng ta. Trong trường hợp đầu tiên, chúng ta là công cụ của lòng thương xót, trong trường hợp thứ hai, chúng ta là công cụ của lời chuyển cầu.

Cái nhìn đầu tiên: hình ảnh Chúa Giêsu đang vuốt ve con người. Ðó là cái nhìn từ trên xuống dưới, không phải để phán xét mà để nâng đỡ những người đang ở dưới. Ðó là một cái nhìn đầy dịu dàng tỏa sáng trong mắt Ðức Maria. Và chúng ta, những người được mời gọi truyền đạt cái nhìn này, phải hạ mình, cảm thương, biến mình thành "lòng nhân từ kiên nhẫn và khích lệ của Mục Tử Nhân Lành, Ðấng không trách móc những con chiên lạc, nhưng gánh trên vai và mở tiệc mừng nó trở về với đàn chiên (x. Lc 15, 4-7)" (Bộ Giáo Sĩ, Hướng dẫn về thừa tác vụ và đời sống linh mục, số 41).

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy học từ cái nhìn này, chúng ta đừng để một ngày trôi qua mà không nhớ đến khoảnh khắc chúng ta đã nhận được nó, và chúng ta hãy biến nó thành của riêng mình, trở thành những người nam nữ có lòng thương xót. Chúng ta hãy mở cửa các nhà thờ và tu viện, đặc biệt là những cánh cửa tâm hồn, để thể hiện qua sự dịu dàng, lòng nhân hậu và sự đón nhận dung nhan của Chúa chúng ta. Cầu mong người đến gần anh chị em không tìm thấy khoảng cách hay sự phán xét; họ tìm thấy chứng từ của một niềm vui khiêm tốn, có kết quả hơn bất cứ khả năng nào được thể hiện. Cầu mong những tổn thương trong cuộc sống tìm được bến đỗ an toàn trong ánh mắt của anh chị em, sự khích lệ trong vòng tay anh chị em, sự vuốt ve trong bàn tay anh chị em có khả năng lau khô nước mắt.

Ngay cả trong nhiều công việc hàng ngày, xin đừng để cho ánh mắt ấm áp của tình phụ tử của Thiên Chúa làm yếu đi. Thật là đẹp khi làm điều này bằng cách ban phát sự tha thứ một cách quảng đại, luôn luôn, luôn luôn, để nhờ ân sủng, giải thoát con người khỏi xiềng xích tội lỗi và giải thoát họ khỏi những tắc nghẽn, hối hận, oán giận và sợ hãi mà một mình họ không thể chiến thắng được. Thật tuyệt vời khi khám phá lại với sự ngạc nhiên, ở mọi lứa tuổi, niềm vui soi sáng cuộc sống bằng các bí tích trong những lúc vui cũng như buồn, và nhân danh Thiên Chúa, truyền đạt những hy vọng bất ngờ: sự gần gũi của Người an ủi, lòng trắc ẩn của Người chữa lành, sự dịu dàng của Người lay động. Hãy gần gũi với mọi người, đặc biệt là những người mong manh và kém may mắn nhất, và đừng bao giờ để những người đau khổ thiếu sự gần gũi chu đáo và kín đáo của anh chị em. Ðây là cách mà đức tin làm sinh động hiện tại, niềm hy vọng mở ra cho tương lai và lòng bác ái tồn tại mãi mãi sẽ phát triển trong họ - cũng như trong các anh chị em. Ðây là phong trào đầu tiên: mang đến cho anh chị em cái nhìn của Chúa Giêsu.

Và sau đó là cái nhìn thứ hai: cái nhìn của những người nam nữ hướng về Chúa Giêsu. Như Ðức Maria tại Cana đã thu thập và dâng lên Chúa những mối quan tâm của hai cặp vợ chồng mới cưới (x. Ga 2,3), anh chị em cũng được mời gọi trở thành tiếng nói chuyển cầu cho người khác (x. Rm 8,34). Sau đó, việc đọc Kinh nhật tụng, suy niệm Lời Chúa hàng ngày, Kinh Mân Côi và tất cả những lời cầu nguyện khác - tôi khuyên anh chị em hãy tôn thờ trước hết - sẽ có đầy đủ khuôn mặt của những người mà Chúa Quan Phòng đặt trên đường đi của anh chị em. Anh chị em sẽ mang theo mình những cái nhìn, tiếng nói, những câu hỏi của họ đến bàn tiệc Thánh Thể, trước Nhà Tạm hoặc trong sự thinh lặng trong căn phòng của anh chị em, nơi Chúa Cha nhìn thấy (x. Mt 6:6). Anh chị em sẽ trung thành lặp lại lời họ, với tư cách là những người chuyển cầu, như "các thiên thần trên trái đất", những sứ giả gánh vác mọi sự "trước vinh quang của Thiên Chúa" (Tb 12:12).

Và tôi muốn tóm tắt bài suy niệm ngắn gọn này bằng cách thu hút sự chú ý của anh chị em đến ba hình ảnh Ðức Maria được tôn kính trong Vương cung thánh đường này. Ðầu tiên là bức tượng lớn nhô cao trên thánh đường và tượng trưng cho thánh đường khi ngài ôm Hài Nhi Giêsu đang chúc lành. Thế đấy: giống như Ðức Maria, chúng ta mang phúc lành và bình an của Chúa Giêsu đến mọi nơi, trong mọi gia đình và trong mọi trái tim. Ðó là cái nhìn của lòng thương xót. Hình ảnh thứ hai ở bên dưới chúng ta, trong hầm mộ: đó là Ðức Trinh Nữ với bó hoa, món quà của một giáo dân quảng đại. Mẹ cũng bế Hài Nhi Giêsu trên một tay và cho chúng ta xem, nhưng mặt khác, thay vì vương trượng, Mẹ cầm một bó hoa. Ðiều này khiến chúng ta nghĩ đến cách Ðức Maria, mẫu mực của Giáo hội, khi giới thiệu Con của Mẹ cho chúng ta, cũng giới thiệu chúng ta với Người, như một bó hoa trong đó mỗi người là duy nhất, đẹp đẽ và quý giá trước mắt Chúa Cha. Ðó là cái nhìn của sự chuyển cầu. Cuối cùng, hình ảnh thứ ba là hình ảnh mà chúng ta nhìn thấy ở đây, ở giữa, trên bàn thờ, nổi bật vì vẻ huy hoàng mà nó tỏa ra. Anh chị em thân mến, chúng ta cũng trở thành một Tin Mừng sống động theo mức độ chúng ta cống hiến nó, xuất phát từ chính mình, phản ảnh ánh sáng và vẻ đẹp của nó qua một cuộc sống khiêm tốn, vui tươi và giàu nhiệt huyết tông đồ. Xin cho chúng ta được giúp đỡ bởi nhiều nhà truyền giáo đã rời bỏ nơi cao này để loan báo tin mừng về Chúa Giêsu Kitô cho toàn thế giới.

Anh chị em rất thân mến, chúng ta hãy mang đến cho anh chị em mình cái nhìn của Thiên Chúa, chúng ta hãy mang đến cho Thiên Chúa cơn khát của anh chị em chúng ta, chúng ta hãy truyền bá niềm vui Tin Mừng. Ðây là cuộc sống của chúng ta, và nó vô cùng đẹp đẽ dù có khó khăn và vấp ngã. Chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện với Ðức Trinh Nữ Maria, xin Mẹ đồng hành và gìn giữ chúng ta. Tôi chúc phúc cho anh chị em bằng cả trái tim mình. Còn anh chị em, xin hãy cầu nguyện cho tôi. Cảm ơn anh chị em!

 


Back to Vietnamese Missionaries in Asia Home Page