ÐTC tiếp chung

các Giám mục Argentina đến Roma

viếng Mộ Hai Thánh Tông Ðồ

Phêrô và Phaolô (Ad Limina)

 

 

Prepared for Internet by Msgr Peter Nguyen Van Tai

Radio Veritas Asia, Philippines

 

ÐTC tiếp chung các Giám mục Argentina đến Roma viếng Mộ Hai Thánh Tông Ðồ Phêrô và Phaolô (Ad Limina).

Sáng thứ ba 5/03/2002, ÐTC đã tiếp chung các Giám mục Argentina - thuộc nhóm thứ hai - đến Roma viếng thăm Tòa Thánh và trường trình về tình hình của mỗi giáo phận địa phương.

Trong diễn văn dài đọc cho các Giám mục Argentina thuộc nhóm hai, ÐTC nhấn mạnh đến ba điểm quan trọng sau đây: (1) Linh mục; (2) Lòng sùng kính Thánh Thể và Thánh lễ Ngày Chúa nhật; và (3) Việc Mục Vụ Gia đình.

Về Linh mục, những người cộng tác trực tiếp của Giám mục, ÐTC lưu ý đến việc sống hiệp nhất với Giám mục của mình, theo kiểu nói rất ý nghĩa của Thánh Inhaxio thành Antiokia "như giây, như phím của một chiếc đàn". Ngài nói: "Vì Bí tích Phong Chức, các linh mục lãnh nhận một sự thánh hiến đặc biệt. Việc thánh hiến này ban cho họ  quyền "rao giảng Tin Mừng, chăn dắt đàn chiên và cử hành phụng vụ" (xem LG,28). Ðược thông công vào sứ vụ do Chúa ủy thác cho và được Giáo hội công nhận, linh mục không được thi hành chức vụ mình như một chức vụ loài người, trái lại phải gìn giữ sứ vụ này như một ơn quí giá của Chúa".

ÐTC nói tiếp: "Linh mục phải nhớ rằng: trước hết mình là "người của Thiên Chúa", và vì thế không được biếng trễ đời sống thiêng liêng. Tất cả hoạt động của linh mục phải được khởi sự bằng cầu nguyện. Trong các hoạt động nhiều và khác nhau của một ngày, việc đầu tiên là việc cử hành thánh lễ. Thánh Thể và Thánh lễ làm cho linh mục trở nên giống Chúa Kitô,  Linh mục Thượng phẩm và đời đời". Ngoài việc cử hành Thánh lễ, ÐTC nhắc đến Phụng vụ giờ kinh, việc cầu nguyện riêng, cầu nguyện chung, việc nguyện ngắm hằng ngày,  suy gẫm Lời Chúa, lòng sùng kính Ðức Trinh Nữ Maria và Các Thánh... Ðây là những phương thế quí báu không thể bỏ qua, để xác nhận sự sáng ngời của căn cước linh mục của mình và để giúp cho thừa tác vụ linh mục được đem lại nhiều hoa trái thiêng liêng cho các linh hồn.

ÐTC xin các Giám mục hãy theo dõi, hãy giúp đỡ và lo lắng đến các nhu cầu thiêng liêng và vật chất của các linh mục, để họ an vui sống ơn gọi  và hăng say thi hành thừa tác vụ linh mục.

Ðiểm quan trong thứ hai được ÐTC lưu ý các Giám mục là việc giữ Ngày Chúa nhật. Ngài nhắc lại điều ngài đã viết trong Tông thư "Dies Domini" (Ngày của Chúa): "Trong các hoạt động của giáo xứ, không có hoạt động nào được coi là quan trọng và có sức huấn luyện cộng đồng giáo xứ cho bằng việc cử hành Thánh lễ Ngày Chúa nhật: cử hành Ngày của Chúa và cử hành Thánh Thể (số 35), bởi vì trong việc cử hành này Chúa Kitô hiện diện trong Giáo hội một cách trổi vượt hơn cả, như nguồn mạch và tột điểm của đời sống Giáo hội. Vì thế, Công đồng Vatican II căn dặn: "Các linh mục coi sóc giáo xứ phải lo lắng để việc cử hành Thánh thể trở nên trung tâm và điểm cao nhất của tất cả đời sống cộng đồng Kitô" (Christus Dominus, số 30).

ÐTC nói riêng với các Giám mục: "Là những vị Chủ chăn, các Ðức Cha hãy ý thức về sự quan trọng của Thánh lễ trong việc xây dựng, phát triển và làm sống động các cộng đồng Kitô. Không gì có thể thay thế được, bởi vì, việc cử hành Lời Chúa, trong lúc thiếu  linh mục, tuy rất có ích để giữ vững đức tin các tín hữu, nhưng mục tiêu phải nhằm đến: là việc cử hành thánh lễ thường xuyên, mổi khi có thể...".

ÐTC giải thích thêm về Thánh lễ: "Trong Thánh lễ có Lời Chúa và Thánh Thể, của nuôi linh hồn; như vậy", đây là việc cử hành  để các tín hữu được sống và được sống dồi dào hơn" (Ga 10,10), nhờ lãnh lấy sự sống từ chính Chúa Kitô, Ðấng thiết lập và dưỡng nuôi Giáo hội".

ÐTC trưng lại giáo huấn của Sách Giáo lý của Giáo hội công giáo về việc cử hành Thánh lễ Ngày Chúa nhật như sau: "Việc cử hành này là trung tâm đời sống của Giáo hội" (số 2177).

Sau đó, ÐTC nhấn mạnh đến việc gia tăng mục vụ,  nhằm thúc giục các tín hữu siêng năng hơn trong việc tham dự Thánh lễ Ngày Chúa nhật, để "họ sống ngày này không những như luật buộc, nhưng còn như một đòi  hỏi được ghi sâu vào trong cuộc sống người tín hữu Kitô". Ngài nhắc lại lời của Tông thư  "Ngày của Chúa" (Dies Domini) như sau: "Thực là một điều quan trọng nền tảng: mỗi tín hữu xác tín rằng: không thể sống đức tin, trong việc tham dự đầy đủ vào đời sống cộng đồng Kitô, mà lại không tham dự đều đặn vào cộng đồng Thánh  Thể Ngày Chúa nhật" (số 81). Cả trong Tông thư bế mạc Năm Thánh "Khởi đầu ngàn năm mới" (Novo Millennio ineunte), ÐTC cũng nhắc đến bổn phận quan trọng này như sau: "Việc cử hành Thánh Thể và Ngày Chúa nhật, phải được coi như ngày đặc biệt của đức tin, ngày của Chúa sống lại và ngày của ơn ban của Chúa Thánh Thần" (số 35).

Ðiểm quan trọng thứ ba trong diễn văn đọc cho các Giám mục Argentina  thuộc nhóm hai, là gia đình.

Gia đình tại Argentina cũng như tại khắp nơi trên thế giới, đang bị tấn công bởi nhiều thù địch, dưới những khía cạnh khác nhau, nhằm phá hủy hay ít ra làm yếu kém đi cơ cấu nền tảng này của xã hội. Nhiều tín hữu công giáo không lãnh Bí tích Hôn phối nữa, một bí tích đánh dấu việc hiệp nhất tình yêu của họ và giúp họ sống đầy đủ ơn gọi trong bậc vợ chồng. Ðiều quan trọng là họ phải nhớ rằng: Chúa Kitô đến gặp họ qua bí tích Hôn phối và ở lại trong gia đình họ, bởi vì, như Ngài yêu thương Giáo hội thế nào, thì đôi bạn cũng yêu thương nhau, trung thành với nhau, vừa hiến thân cho nhau như vậy" (xem Gaudium et Spes, số 48).

ÐTC ca ngợi những cố gắng của các Giám mục Argentina trong việc phổ biến giáo huấn của Thông điệp  về gia đình và Hôn nhân (Familiaris consortio). Việc lan rộng cơn khủng hoảng về Hôn nhân -  ÐTC căn dặn - "Ðừng gây nản chí hay bỏ cuộc, trái lại, với một mục vụ cương quyết về gia đình và Hôn nhân, cơn khủng hoảng này thúc đẩy chúng ta rao giảng - như một việc phục vụ đích thực đem đến cho gia đình và xã hội -  rao giảng chân lý về Hôn nhân và về gia đình, do Thiên Chua thiết lập. Chân lý này có giá trị không những cho người công giáo, nhưng cho mọi người nam nữ, không phân biệt, bởi vì Hôn nhân và Gia đình tạo thành một ơn ích lớn lao không thể thay thế được của xã hội; vì thế xã hội không thể lãnh đạm trước sự sa đọa hay mất đi căn cước của Hôn nhân và gia đình".

ÐTC khuyên các Giám mục: "Các Ðức Cha hãy chăm sóc  các gia đình, hãy khuyến khích việc mục vụ gia đình trong giáo phận của các Ðức Cha và hãy cổ võ các phong trào và hội đoàn về linh đạo  hôn nhân; hãy khơi dậy lòng nhiệt thành tông đồ của các gia đình, để họ lãnh nhận bổn phận rao giảng Tin Mừng mới, để họ mở cửa  đón nhận những ai gặp khó khăn và để họ minh chứng phẩm giá cao trọng của tình yêu vô vị lợi và vô điều kiện".

ÐTC cũng nhấn mạnh đến việc chuẩn bị thanh niên nam nữ muốn lập gia đình (xem Giáo luật khoản 1063-1064). Làm như vậy là cổ võ việc đào tạo những gia đình đích thực biết sống theo chương trình của Thiên Chúa. Trong bổn phận này, không những trình bày cho vợ chồng tương lai những khía cạnh về nhân loại học của tình yêu con người, nhưng còn đặt nền móng cho con đường tu đức hôn nhân, bằng việc làm cho họ hiểu rằng: hôn nhân và gia đình là một ơn gọi làm cho người đã lãnh bí tích rửa tội  "hội nhập đức tin, đức cậy, đức mến" vào trong một tình hình mới của con người, của xã hội và của tôn giáo.

ÐTC kết thúc diễn văn bằng việc xin các Giám mục chuyển lời chào thăm đầy yêu thương và Phép lành đến các linh mục, Tu sĩ nam nữ, anh chị em giáo dân, các gia đình, các người già cả, bệnh tật, các người đau khổ, các người chuyên nghiệp thuộc các lãnh vực khác nhau... đang cùng nhau xây dựng một xã hội và Quê hương trong giai đoạn đặc biệt khó khăn của lịch sử Argentina. Cách riêng ÐTC xin chuyển lời chào yêu thương của người cha đến các thanh niên, được gọi là "người canh gác rạng đông"  của ngàn năm thứ ba. "Xin Ðức Trinh Nữ được tôn kính tại Ðền Thánh quốc gia ở Lucan - Virgen de Lucan--- bầu cử cho mọi người dân Argentina!".

 


Back to Home Page